Phượng Hoàng Vu Phi

Chương 6



Ta ném cho hắn một cái liếc mắt đưa tình, hắn lập tức hoảng loạn nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, thành ra thần sắc trở nên vô cùng kỳ quặc: "Ta không có ý gì khác, chỉ là tiện miệng hỏi thôi."

 

Ta đáp gọn lỏn: "Vì để chuộc nhị muội về mà hắn đã tống ta tới đây, kể từ ngày đó, hắn chỉ là người dưng nước lã. Dù là ai đi nữa, kẻ nào phản bội ta, kẻ đó đáng c.h.ế.t."

 

Vệ Chiêu gãi gãi sống mũi cao thẳng, sắc mặt dịu đi đôi chút: "Vậy tối nay cứ theo kế hoạch mà làm."

 

10

 

Màn đêm đen đặc như mực.

 

Ta cố tình đến trễ nửa canh giờ mới tới địa điểm đã hẹn trước.

 

Tống Lăng da thịt non nớt, bị lũ muỗi đốt đến phát khổ suốt nửa ngày trời.

 

Thấy ta tới, hắn lập tức dừng việc gãi ngứa, trực tiếp ôm chầm lấy ta: "Tiểu Từ, nàng vẫn ổn chứ? Ta lo cho nàng lắm."

 

Ta giả vờ phụ họa vài câu.

 

Tống Lăng nhanh ch.óng vào thẳng vấn đề: "Tiểu Từ, bản vẽ phòng thủ các nơi trong sơn trại mà ta bảo nàng chuẩn bị, nàng đã có chưa?"

 

Để đề phòng hắn không mắc câu, ta thêm chút "diễn xuất" vào: "Tống Lăng, huynh thực sự sẽ dẫn binh tới cứu ta chứ? Huynh cũng biết rồi đấy, ta giống hệt bạch nguyệt quang của tên thủ lĩnh sơn phỉ, hắn sẽ không dễ dàng thả ta đi đâu."

 

Tống Lăng lại hứa hẹn: "Tất nhiên rồi!"

 

Ta do dự: "Nhưng... danh tiết của ta sợ là không giữ được nữa rồi, nhà họ Tống các người còn để cho ta vào cửa sao?"

 

Tống Lăng nắm c.h.ặ.t vai ta: "Tiểu Từ, bất kể người ngoài nói thế nào, ta cũng sẽ không chê bai nàng. Cũng sẽ không bao giờ từ bỏ nàng."

 

Ha, thế mà vài tháng trước, chính tay hắn là người áp giải ta đến đây.

 

Ta lấy ra bản vẽ.

 

Tống Lăng mừng rỡ ra mặt.

 

Cũng phải thôi, Hắc Thủy Trại vốn dễ thủ khó công, Tống Lăng là một đứa con thiếp thất đầy tham vọng, luôn bị chèn ép trong nhà, hắn khao khát lập công danh, tất nhiên sẽ dùng cơ hội này để tiêu diệt thổ phỉ.

 

"Tiểu Từ, ta về kinh chuẩn bị binh mã ngay đây, hai tháng nữa nhất định sẽ san phẳng sơn trại này. Đến lúc đó, chính là lúc ta đón nàng trở về."

 

"Đây là t.h.u.ố.c mê, đợi khi ta tấn công lên núi, nàng hãy tìm cơ hội bỏ vào thức ăn và nước uống của bọn thổ phỉ."

 

Bàn bạc việc quan trọng xong, Tống Lăng tỏ vẻ lưu luyến không rời: "Tiểu Từ, tên thủ lĩnh sơn phỉ thô lỗ kia có từng bắt nạt nàng không?"

 

Hắn nhìn chằm chằm vào mặt ta, vẻ mặt đã hiện rõ sự giận dữ.

 

Ta biết Vệ Chiêu đang ở gần đây và cũng có thể nghe thấy cuộc trò chuyện này, liền cố ý đáp: "Tên hán t.ử thô kệch đó thật sự chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì. May mà ta thà c.h.ế.t chứ không chịu khuất phục, không để hắn được như ý nguyện. Hắn còn nói hai tháng nữa sẽ cưới ta làm vợ."

 

"Tống Lăng, tốt nhất huynh mau ch.óng dẫn binh đến kết liễu hắn đi, bằng không... ta sắp phải gả cho tên hán t.ử hoang dã đó rồi."

 

Tống Lăng lại ôm ta vào lòng, lực ôm rất mạnh, tựa như muốn hòa tan ta vào m.á.u thịt của hắn. Kẻ nào không biết, còn tưởng hắn thâm tình với ta đến nhường nào.

 

Nhưng rất nhanh, hắn đã buông ta ra: "Tiểu Từ, khổ cho nàng rồi. Nàng cứ kiên nhẫn ẩn mình thêm một thời gian nữa, nhất định phải đợi ta!"

 

Tống Lăng không tiện ở lại lâu, nhanh ch.óng ẩn mình vào màn đêm.

 

Ta vừa quay người rời đi thì bắt gặp ánh mắt đen láy không thấy đáy của Vệ Chiêu, hắn nói giọng đầy mỉa mai, cay nghiệt: "Hán t.ử thô kệch? Hán t.ử hoang dã? Đó chính là hình tượng của ta trong lòng nàng sao?"

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Hắn giận rồi.

 

Quay người bỏ đi thẳng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta chạy chậm theo, nắm lấy tay áo hắn, dọc đường dỗ dành: "Nếu ta không hạ thấp huynh, làm sao Tống Lăng tin bản vẽ đó là thật được chứ? Chiêu ca ca, đừng giận mà. Trong lòng ta, huynh đương nhiên vô cùng vĩ đại, cao lớn. Chỗ nào cũng... khác biệt hơn người thường."

 

Vệ Chiêu khựng lại: "Lục Từ! Rốt cuộc nàng là loại người gì vậy? Tại sao... lúc thì nghiêm túc, lúc lại chẳng hề đứng đắn chút nào?!"

 

Ta nghiêng đầu, cười tủm tỉm đáp: "Chiêu ca ca, ta chỉ không đứng đắn với mỗi mình huynh thôi."

 

Vệ Chiêu hít sâu một hơi: "Hừ, thủ đoạn của nàng quả nhiên lợi hại thật!"

 

Từ phía xa truyền đến tiếng sói tru, người ta khẽ co rúm lại, Vệ Chiêu nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, kéo ta bước nhanh rời đi.

 

11

 

Trong thời gian tĩnh đợi Tống Lăng đến tiêu diệt thổ phỉ, tin tức hắn đính hôn với Thuần An truyền đến sơn trại.

 

Có thể thấy, chuyện này đã lan truyền khắp mọi nơi.

 

Đại ý chính là: Đại tiểu thư của phủ Yên Vương bị sơn tặc bắt đi, đã mất đi trong trắng. Nhà họ Lục thay đổi người kết hôn, để Tống Lăng cưới nhị tiểu thư – Thuần An quận chúa.

 

Khi Vệ Chiêu đến gặp ta, ta đang ngồi đu đưa trên chiếc xích đu ngoài sân.

 

Hắn có chút lúng túng: "Những lời đồn thổi nhảm nhí đó... nàng đều nghe thấy rồi phải không? Nàng không cần phải để tâm đâu."

 

Ồ, hắn cũng biết quan tâm người khác đấy chứ.

 

Vệ Chiêu nói tiếp: "Là nhị muội của nàng sai người tung tin đấy. Nó sớm đã để mắt đến Tống Lăng rồi."

 

Ta thản nhiên "ồ" một tiếng: "Nhị muội muội của ta gu thẩm mỹ thật tầm thường, không giống ta, đã để mắt tới Chiêu ca ca."

 

Gương mặt Vệ Chiêu đỏ bừng lên trong chớp mắt: "Lục Từ, nàng lúc nào cũng như vậy!"

 

Ta hỏi: "Ta như thế nào cơ?"

 

Vệ Chiêu buột miệng nói: "Thứ nàng bận tâm chỉ là ba vạn dân trong trại, căn bản không phải là ta!"

 

Tên này nói năng có ẩn ý nha.

 

Ta biện bạch: "Đâu có, ta muốn binh lực, cũng muốn cả Chiêu ca ca nữa. Lòng ta nhật nguyệt có thể chứng giám, nếu không tin, huynh sờ thử xem."

 

Vệ Chiêu: "Nàng..."

 

Hắn như một tiểu nương t.ử bị trêu ghẹo, tức hầm hầm quay đầu bỏ chạy, dáng đi trông có phần lóng ngóng tay chân vì luống cuống.

 

Hai tháng trôi qua trong chớp mắt.

 

Trước khi Tống Lăng đến tiêu diệt thổ phỉ, hắn đã gửi tin cho ta, báo cho ta thời gian chính xác và giục ta hạ t.h.u.ố.c mê.

 

Ta nảy ra một kế, quyết định tổ chức đại hôn vào đúng ngày hôm đó, như vậy sẽ có lý do chính đáng để triệu tập tất cả dân trong trại.

 

Đúng theo kế hoạch, dân trong trại giả vờ hôn mê, từng người từng người nằm gục trên bàn tiệc, trông như thể chẳng còn chút sức phản kháng nào.

 

Tống Lăng dẫn quân mã thông suốt, không chút trở ngại tiến lên núi.

 

Khi hắn đến nơi, ta mặc hỉ phục đỏ rực, mỉm cười nhìn hắn.

 

Còn Vệ Chiêu bên cạnh ta cũng đang mặc bộ hỉ phục đỏ thắm, đang gục xuống bàn giả vờ ngủ say.

 

Sự chiến thắng dễ dàng đạt được khiến Tống Lăng hoa mắt, mất đi cảnh giác: "Tiểu Từ, ta đến rồi! Cuối cùng ta cũng tới đón nàng!"

 

Khi quân mã dần tiến vào vùng trung tâm, những người dân trong trại đang giả vờ hôn mê chậm rãi chạm tay vào chuôi đao.