Mấy đôi trong nhóm kéo nhau ra khỏi rạp phim, nam thì ngáp ngắn ngáp dài, nữ thì hai mắt sưng húp do khóc quá nhiều. Mấy bạn nam thay nhau chăm sóc cô gái đi cùng mình. Chỉ có thằng Dũng vừa ngáp vừa dán mắt vào điện thoại, Trinh cũng ít nói hơn ngày thường. Trong đám thì cặp này là thờ ơ lạnh nhạt với nhau nhất. Vi đảo mắt nhìn chỗ khác, sợ nhìn lâu quá sẽ bị Trinh phát hiện.
"Đói chưa?" Nhật hỏi.
Vi lắc đầu, "Chưa đói."
Nhỏ Kiều từ đâu chen vào giữa, khoác vai bá cổ với Vi, hào hứng nói: "Mọi người bên này cũng chưa đói. Hay là nhóm mình đi karaoke đi. Lâu lắm tao chưa được hát."
Nhắc đến karaoke Vi mới nhớ ra lâu lắm rồi cô chưa cầm micro, máu văn nghệ nổi lên nên cô cũng phụ họa thêm: "Được đó, đi hát đông như vậy chắc vui lắm."
Trinh thấy ý kiến này cũng được nhưng quyết định của nhóm quan trọng hơn, nhỏ hỏi ý: "Mọi người thấy sao? Đi karaoke đến khi nào đói thì ra ngoài ăn. Được không?"
Ban đầu mấy bạn nam hơi ngại ngùng, đứng lưỡng lự một lúc mới đồng ý. Vi liếc mắt nhìn bạn nam đi cùng cô, hình như bạn này không ngại lắm, mặt mũi tỉnh bơ. Cô trộm nhìn Nhật thêm chút nữa, tưởng tượng cảnh cậu ấy cầm micro nghiêng đầu hát. Giọng Nhật hơi trầm nếu hát mấy bản ballad chắc hợp lắm, vẻ ngoài cũng bắt sân khấu nữa. Nghĩ đến đây Vi càng háo hức hơn, cô muốn nghe Nhật hát một lần.
Cả đám chọn quán karaoke cách rạp phim một cây số, nghe nói chỗ này làm ăn đàng hoàng, phòng hát sạch sẽ với cập nhật bài mới liên tục. Vì chỉ cách có một cây số nên chưa tới mười phút cả nhóm đã có mặt tại sảnh. Quán karaoke này tên là BOX, bề ngoài đồ sộ với bảy tầng lầu, biển hiệu đèn led nhấp nháy đủ màu sắc. Bên trong sảnh lát đá hoa cương sáng màu, hai bên tường treo mấy bức tranh phong thủy thu hút tài lộc, hầu như chỗ làm ăn kinh doanh lớn nào cũng treo mấy bức này. Nhân viên quán ăn vận lịch sự, niềm nở hỏi nhóm đi mấy người sau đó dẫn khách lên phòng thứ 5, tầng ba.
Cửa phòng hát số 5 được mở ra, sắc tím xanh từ đèn led tràn ra khỏi cửa. Bên trong phòng số 5 và ngoài hành lang là hai thế giới trái ngược được ngăn cách bởi một cánh cửa. Anh nhân viên dắt cả nhóm vào trong, mở điều hòa và thiết bị rồi lui ra ngoài. Diện tích phòng hát khá nhỏ, đập vào mắt là bộ ghế sofa êm, trên đầu ba bốn loại đèn chiếu sáng đầy màu sắc. Đối diện ghế sofa còn có một cái màn hình lớn và một cái sân khấu mini.
Dũng vớ ngay cái Tambourine trên bàn, thích thú lắc lắc mấy cái kêu leng keng. Kiều vào đến đây thì không còn ngại ngùng gì nữa, nhỏ ngồi ngay vào ghế chọn bài, trở thành đứa xếp bài cho mọi người hát. Trinh cũng hào hứng lắm, nhỏ là đứa đăng ký hát thứ hai, tiếp theo là Vi. Nhật không có ý định cất giọng nên chỉ ngồi một chỗ giữ túi cho cô. Hai cặp còn lại cũng nhiệt tình lựa mã bài, nhưng hát hay không thì chưa quyết định.
Đứa lên sân khấu đầu tiên là Kiều, Tuấn cũng lên sân khấu góp giọng. Sự nhiệt tình của Tuấn khiến dây thần kinh ngượng ngùng của nhỏ căng ra, nhạc lên rồi mà chưa bắt được nhịp. Tuấn thấy vậy thì ghé sát vào tai nhỏ thì thầm: "Em hát không được thì đứng cạnh anh được rồi, anh hát tặng em."
Cả đám phấn khích hét ầm lên, còn nhỏ Kiều thì mặt đỏ tía tai, tim đập như gõ trống, ngượng ngùng cất giọng hát.
Dù em đã cố gắng cho tình yêu ngủ quên ♩
Giả vờ như anh không có mặt ở nơi kế bên ♬
Mà con tim vẫn cứ ba da boom mỗi khi ♫
Mình trao nhau ánh mắt thâm sâu đê mê ♫
Ôi anh làm em say mềm. ♪
Tuấn góp giọng ngay sau đó.
Đêm về khuya và anh đang lặng thinh ♪
Ngồi nhìn em nói, anh mê chữ ê kéo dài ♫
Em là queen ở trên Instagram ♩
Cảm ơn ba má em vì đã thật khéo tay ♪
(Tình Yêu Ngủ Quên – Hoàng Tôn ft LyHan)
Vi ngồi ở dưới phấn khích đến nỗi huýt sáo mấy lần. Không khéo sau buổi đi chơi hôm nay Kiều và Tuấn thành một đôi cũng nên. Vậy cũng tốt, anh chàng này đúng gu nhỏ quá còn gì.
Nhật ngồi bên cạnh như pho tượng. Tiếng nhạc vang dội hay ánh đèn led đủ màu trong phòng tựa như không liên quan tới cậu. Thấy Nhật im lặng một lúc lâu, Vi chủ động hỏi: "Cậu không hát hả?"
"Không, đau họng lắm."
Vi bật cười trêu: "Đi karaoke mà sợ đau họng."
"Sợ lắm, nên cậu hát cho tôi nghe đi." Nhật chớp mắt.
Cái chớp mắt lẫn giọng nói nhẹ nhàng của Nhật khiến Vi sững người, cậu ấy đang làm nũng với cô đúng không? Không xong rồi, hình như trái tim của cô bắt đầu tan chảy rồi. Phải từ chối thôi, không được thích cậu ấy, không hát cho cậu ấy nghe.
"Ừ." Cô cắn môi khóc thầm trong lòng.
Làm sao từ chối cái bộ dạng đáng yêu đó được!
Kiều và Tuấn hát xong thì trả sân khấu lại cho Trinh. Cả phòng chìm vào phút tĩnh lặng hiếm hoi, hướng mắt về sân khấu mini. Trinh cầm micro lấy hơi rồi nhoẻn miệng cười tự tin, nhỏ đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt. Cái nhìn lướt qua của Trinh khiến Vi thấp thỏm, tâm trạng vui vẻ chùng xuống. Giai điệu man mác buồn vang lên, Trinh cất giọng:
Hết hôm nay là em đi khỏi nơi đây ♪
Anh sẽ không phải nhìn thấy em nữa đâu ♪
Khoảnh khắc đắm chìm vào nụ cười ấy ♫
Là điều cuối cùng em còn lưu lại ♩
Cho đến khi mình có thể quên hết đi ♪
Vì em không muốn ♬
Trở thành một người khiến anh cứ gợn nhớ thương ♫
Khi em chỉ là thoáng qua như mây cuối trời ♫
Và em tự biết rằng mình là ai, có tư cách gì để mong ♬
Tình cảm từ một trái tim, đang thuộc về người khác ♫
(Rời Bỏ - Hòa Minzy)
Giọng hát buồn da diết, ca từ sâu lắng, Trinh đã chạm đến trái tim người nghe. Nhỏ hát hay đến nỗi Vi phải ngẩng đầu nhìn mấy lần vì sợ mở nhầm bài có giọng ca sĩ. Càng về cuối giọng Trinh càng run tựa như tăng phần nghẹn ngào cho ca khúc. Mọi người say sưa đến mức không ai nhận ra nàng ca sĩ trên sân khấu đang hát với đôi mắt đỏ hoe.
Trinh quệt ngang qua mắt rồi nở nụ cười gượng gạo, "Hát nhập tâm quá!"
Lúc này mọi người như sực tỉnh, nhiệt liệt vỗ tay khen ngợi. Vì Trinh hát quá cảm xúc nên bầu không khí sôi động bị kéo chùng xuống, nghe hát xong đứa nào cũng thấy buồn buồn. Dũng thấy đang chơi vui vẻ mà cả bọn mặt như đưa đám nên nó đề xuất kiếm trò gì chơi. Một bạn nữ trong nhóm móc từ trong túi bộ bài Thật Hay Thách phiên bản hẹn hò.
"Chơi cái này đi." Nhỏ bảo.
Mấy đứa con gái thấy bộ bài màu hồng với đủ loại trái tim thì thích thú lắm, gọi mọi người ngồi thành hình tròn rồi bốc bài. Cả nhóm quyết định sẽ bốc bài theo vòng tròn luôn, như vậy thì đảm bảo đứa nào cũng chơi.
Bộ bài này là phiên bản tìm hiểu, bao gồm năm mươi lá với nhiều thử thách khác nhau. Dũng mạnh dạn xung phong bốc trước, nó rướn người lấy một lá đọc thầm. Chưa gì đã bị nhỏ Kiều nhắc: "Đọc to lên mày."
"Nêu cảm nhận về người ngồi bên trái hoặc hít đất mười cái."
Người ngồi bên trái Dũng là Trinh nên nó tự nhiên nói: "Dễ thương, tốt bụng, chơi thể thao giỏi."
Tiếp theo đến lượt Trinh lấy bài.
"Gọi điện thoại cho mối tình đầu hoặc nhảy sexy dance."
Nhỏ không cần nghĩ một giây nào mà chọn luôn, "Nhảy sexy dance!"
Cả nhóm cười to rồi huýt sáo mời Trinh lên sân khấu. Vi hướng mắt nhìn theo dáng Trinh. Giai điệu sôi động vang lên, nhỏ cũng bắt đầu nhảy một đoạn ngắn. Trinh tự tin nên nhảy rất cuốn, bọn con gái ở dưới phải trầm trồ mấy lần. Vi liếc mắt nhìn Nhật, cậu ấy không để tâm tới màn nhảy vừa rồi, cúi đầu bấm điện thoại. Chẳng hiểu sao Vi thấy vui vui, miệng cười vô thức.
Lượt tiếp theo đến tay bạn nữ tên Ánh, đi chơi cả buổi Vi mới biết được tên cô bạn này.
"Tựa đầu vào vai người bên cạnh hoặc trồng cây chuối." Ánh đọc xong thì liếc nhìn cậu bạn bên cạnh mình, cậu ấy ngượng chín mặt nhưng cũng không phản đối. Thế là Ánh cứ tựa vào thôi.
Sau Ánh có thêm hai ba người nữa, hầu hết mọi người đều chọn thách.
Lần này đến lượt Vi bốc bài.
"Kể về bạn khác giới mà bạn nói chuyện nhiều nhất hoặc trồng cây chuối." Vi lưỡng lự một lúc rồi miễn cưỡng chọn thật, nếu hôm nay không mặc váy thì chắc chắn cô sẽ trồng cây chuối. Vi nhỏ giọng: "Bạn khác giới nói chuyện nhiều nhất là một người bạn qua mạng. Cậu ấy bằng tuổi mình, học Toán rất giỏi."
"Chỉ có vậy thôi hả?" Kiều cười ranh mãnh, "Sao kể ít vậy? Kể thêm đi, nói chuyện với người ta từ khi nào?"
Vi biết nhỏ cố ý hỏi nên ném cho nhỏ cái lườm sắc lẹm.
"Có cảm giác gì không?" Dũng bất ngờ hỏi Vi nhưng ánh mắt lo lắng dừng trên người Nhật. Cậu bạn vẫn thản nhiên lắm, không có biểu hiện sợ mất của.
"Cảm giác yêu đương hả?" Vi hỏi lại.
"Đúng rồi."
"Không có." Lúc đầu Vi nghĩ mình có tình cảm với Đèn Biển, thậm chí còn sợ rơi vào Friendzone với cậu ấy. Và rồi Đèn Biển đột ngột biến mất, cô cứ nghĩ bản thân mình sẽ suy sụp lắm, sẽ sống như người thất tình. Song không phải như vậy, Nhật bước vào cuộc sống của Vi và cho cô biết thế nào là cảm giác rung động thật sự. Còn cảm giác của Vi dành cho Đèn Biển là sự ngưỡng mộ và biết ơn, vị trí của Đèn Biển chỉ dừng lại ở một người bạn tốt.
"Cậu ấy là người tao ngưỡng mộ."
Nhật vui vẻ ngồi thẳng lưng rút bài, so với cái vẻ thờ ơ nãy giờ thì có thể nói là tâm trạng của cậu thay đổi 180°.
"Trả lời câu hỏi của một người bất kì hoặc nhảy sexy dance."
"Có thích ai trong nhóm này không?" Dũng nhanh miệng giành hỏi nhằm tạo cơ hội cho Nhật.
"Có."
Cả nhóm ồ lên rồi hướng mắt về Trinh, mọi người hành động như vậy cũng phải thôi vì giữa Nhật và Trinh luôn tồn tại tin đồn hẹn hò. Hơn nữa họ rất xứng đôi. Vi cúi hồi hộp đến mức tim suýt ngừng đập, chẳng hiểu sao cô cảm thấy căng thẳng. Cảm giác như cậu ấy ám chỉ mình vậy. Đột nhiên tiếng cười khúc khích khác biệt với tiếng hò hét, lòng Vi chợt nhói đau. Cô ngẩng mặt lên nhìn về phía Trinh, cô ấy cười rất tươi, nụ cười còn sáng hơn cả ánh đèn led đủ màu trên trần nhà. Vi liếc mắt nhìn Nhật, cậu không nói gì thêm. Hai người này như trao đổi câu trả lời trong âm thầm, không nói gì hết nhưng ai cũng hiểu. Trái tim nhỏ bé như bị mảnh vỡ cứa vào đau nhói, cô cúi gầm mặt nén cơn đau. Cảm giác hụt hẫng, dư thừa ập đến khiến sóng mũi Vi cay cay. Cô không còn nghe rõ tiếng mọi người vui đùa, cũng không cảm nhận được Nhật đang ngồi ngay bên cạnh. Cảm giác tự ti nhen nhóm ngày nào nay đã bùng thành lửa lớn. Vi cười gượng đứng dậy bước ra cửa: "Mọi người chơi đi, mình đi vệ sinh rồi quay lại ngay."