Quá Đỗi Dịu Dàng

Chương 4: Gia Sư



Chương 4: Gia Sư

Nửa học kỳ còn lại Vi tiến bộ hơn hẳn, thành tích tăng vọt, chẳng mấy chốc đã vươn lên xếp thứ hai của lớp. Chuyện này không còn xa lạ với tập thể 11A3, điều khiến cả lớp ngạc nhiên là tính cách của Vi thay đổi chóng mặt. Trước đây thành tích của Vi vẫn tốt nhưng cô trầm tính, ít hoạt động thành ra mờ nhạt trong mắt mọi người. Giai đoạn gần đây cô sôi nổi, tích cực tham gia hoạt động của lớp, nói cười và chủ động bắt chuyện với mọi người nhiều hơn. Mấy cô bạn trong lớp thủ thỉ với nhau rằng Huyền Vi rất có sức sống. Mấy bạn nam cũng dần để ý tới cô bạn chuyên Văn có mái tóc dài hay cười.

Buổi liên hoan lớp kết thúc, năm lớp 11 khép lại khi hoa phượng nở rộ hai bên đường. Nhỏ Kiều đạp xe chở Vi về nhà, cả hai bắt đầu cười nói trở lại. Tuy không ai nói ra nhưng đứa nào cũng ngầm hiểu nỗi buồn trước sự rời đi của Trâm đã nguôi ngoai phần nào. Kiều nhấn bàn đạp, mái tóc thắt bím đung đưa sau lưng, nói khe khẽ đủ để Vi nghe thấy: "Hôm nay vui quá xá. Lâu lắm rồi mới thấy mày cười tươi như vậy. Làm tao nhớ hồi tụi mình học lớp Bảy ghê."

Hồi học lớp Bảy, Vi là đứa nghịch ngợm, năng nổ nhất. Hoạt động nào trong lớp cô cũng tham gia, tính cách sôi nổi hướng ngoại, có điều thành tích học tập chỉ ở mức trung bình. Mẹ Vi thời đó sầu não chuyện này ghê gớm, mỗi ngày đều than vãn với Kiều, bảo nhỏ kèm cặp cho bạn. Nhỏ Kiều lúc đó chỉ nhăn răng cười, bảo: Hai đứa kèm cho nhau á? Mang tập vở đến nhà cùng học ba tiếng, hai đứa đã cười khà khà hết hai tiếng năm mươi lăm phút rồi, năm phút còn lại để gấp tập sách bỏ túi đi về. Năm tháng đó vui biết mấy.

Lúc đó họ không biết nụ cười ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Không lâu sau mẹ Vi gặp tai nạn máy bay, cơ quan chức năng xác định nạn nhân trong chuyến bay không có ai qua khỏi, cũng không tìm được thi thể. Vi chẳng có cách nào gặp được mẹ nữa, cũng vì thế mà nụ cười trên môi cô bắt đầu thay đổi.

Đám tang tổ chức ở Cần Thơ - quê ngoại của Vi, họ hàng trong nhà đến chia buồn, ai gặp Vi cũng khuyên nhủ phải gắng học hành thật tốt, có như vậy mẹ ở trên trời mới an lòng, Vi phải học giỏi báo hiếu cho ba mẹ. Thế là từ đó Vi cắm đầu vào học, cố gắng tìm mọi cách để học thật tốt. Cô cho rằng có như thế mẹ mới vui. Thế giới nội tâm của cô dần đóng lại, cô bé năng nổ thay áo mới, bắt đầu trốn trong thế giới trầm lặng của riêng mình.

Vi tì trán vào lưng Kiều, vải áo dài mềm mại dễ chịu biết mấy. Cô cười cười: "Ừa, tao cũng nhớ, hồi đó quậy quậy mà vui."

"Mày vui vẻ lại thì tốt rồi, tụi mình chỉ còn có năm 12 nữa thôi là ra trường. Bây giờ còn là 'tấm chiếu mới' thì nên cười cho đã."

Kiều đèo Vi về đến nhà, cô bỏ vào rổ xe đạp của nhỏ một chai C2, sau đó vẫy tay vui vẻ tiễn bạn về. Vi chui vào phòng mở điện thoại nhắn cho Đăng một tin.

Em Bé Dâu: Cảm ơn cậu rất nhiều, điểm tổng kết môn Toán của mình đạt giỏi.

Vi chân thành biết ơn sâu sắc Hải Đăng, nhờ gặp được cậu ấy mà vấn đề học Toán muôn thuở của cô được giải quyết mượt mà, suôn sẻ.

Một lát sau cậu ấy nhắn lại.

Đèn Biển: Không có gì. Cậu cũng kèm Văn cho tôi mà.

Vi nhắn thêm mấy câu nữa rồi tắt máy.

***

Mùa hè năm nay là mùa hè cuối cùng trong cuộc đời học sinh của Huyền Vi. Vậy nên cô quyết định không lãng phí nó. Mục tiêu của hè này là vừa học Toán vừa kiếm tiền. Vi muốn mua tặng Trâm một món quà gửi sang Mỹ, đương nhiên cước phí không hề rẻ. Hơn nữa, cuối năm Mười hai còn có lễ Trưởng thành, Vi muốn tặng cho ba một món quà kỉ niệm. Vậy nên việc kiếm tiền rất cần thiết trong thời gian này.

Mẹ Mỹ Kiều có quan hệ rộng rãi, nhờ vậy bà đã tìm giúp Vi công việc gia sư dạy kèm. Đối tượng dạy kèm là một nhóc con lớp Năm. Vi nghe mẹ Kiều nói gia đình thằng bé rất giàu, mẹ của nhóc thường xuyên đi công tác nên không có thời gian đưa đón nhóc đến trung tâm học thêm. Dạo gần đây còn có mấy vụ bảo mẫu đưa đón bắt cóc tống tiền nên việc thuê người đưa con đi học cũng nằm ngoài phạm vi lựa chọn của gia đình họ. Không đưa đi học được thì chỉ còn phương án học tại nhà, nhờ mẹ Kiều giới thiệu và thành tích học tập tốt của Vi, bà chủ tin tưởng nhận Vi ngay lập tức.

Bà Diễm bắt tréo chân ngồi trên sofa, nhìn cô một lượt rồi mỉm cười hiền lành: "Sở dĩ cô thuê con là vì muốn con giúp cô chơi với Bo luôn. Con trai lớn của cô còn ở Cần Thơ, nó vẫn chưa chịu lên đây ở thành ra không có ai trông thằng Bo. Con thấy thế nào?"

"Dạ được."

"Một tháng chỉ trông mấy ngày cô đi thôi, con giúp cô được thì tốt quá. Bây giờ cho em chơi ít bữa nữa, tuần sau con hẵng đến dạy nhé."

"Dạ cô."

Vi dắt chiếc Cub 50 ra khỏi cổng biệt thự, cô nổ máy xe mà miệng cười tươi rói. Để ăn mừng đậu phỏng vấn, Vi tạt qua nhà nhỏ Kiều chở nhỏ đi ăn mì cay.

Đêm đến ngoài việc học Toán như thường lệ, Vi còn có thêm chuyên mục soạn giáo án đi dạy. Cô tham khảo rất nhiều phương pháp, tìm hiểu và chắt lọc phương pháp dễ hiểu nhất, cô đọng nhất. Soạn bài xong xuôi, Vi lấy điện thoại ra nhắn cho Đăng một tin.

Em Bé Dâu: Tuần sau mình đi dạy kèm nè.

Đèn Biển: Kèm Văn à?

Em Bé Dâu: Mình kèm Toán, Văn luôn. Dạy cho em nhỏ cấp Một.

Đèn Biển chỉ "ừ", sau đó không nhắn nữa. Vi nhìn avatar con mèo trắng mắt tròn một lúc, dạo này cô thấy cậu ấy hơi lạ. Dường như kiệm lời hơn trước nhiều, hay là cứ đến hè cậu ấy lại rơi vào trạng thái kiệm lời nhỉ? Mùa hè năm trước cậu ấy cũng ít nói vậy đấy. Không biết Đăng gặp phải chuyện gì nữa. Cô nghĩ ngợi một lúc rồi thôi, không nhắn tin hỏi nữa vì biết có hỏi cậu ấy cũng không trả lời. Cô ngả đầu lên bàn, vươn tay nghịch công tắc đèn bàn.

***

Mới đây mà câu chuyện dạy kèm của Vi đã trôi qua một tháng. Em Bo rất ngoan, thông minh chăm chỉ, theo như Vi nhận xét thì đây là em bé 10/10. Perfect!

Buổi học kết thúc vào lúc bốn giờ chiều, Vi thu dọn tập bút và giáo án vào balo. Em Bo tiễn Vi xuống lầu. Chân cô vừa chạm vào bậc thang cuối cùng, âm thanh mãnh liệt của First Blood thu hút sự chú ý của cô. Tuy không chơi game nhưng cô vẫn biết thanh âm vừa rồi phát ra từ game Liên Quân - tựa game đang được ưa chuộng hiện nay. Trong nhà hiện tại chỉ có cô giúp việc lớn tuổi, bà chủ, em Bo và cô. Vậy ai là người chơi game này? Bà chủ ư? Vô lý!

Mạch suy nghĩ linh tinh của Vi bị cắt đứt ngay sau đó, nhóc Bo từ trên lầu lao xuống, hai mắt sáng quắc, miệng cười toe toét.

"Anh hai! Anh hai! Anh hai lên đây hồi nào vậy?"

Huyền Vi nhìn theo bóng nhóc Bo chạy vụt qua. Lúc này, cô mới nhớ ra bà chủ còn một cậu con trai lớn. Thú thật Vi cũng tò mò lắm, không biết mặt mũi con trai lớn thế nào. Song, thông qua lời kể của bà chủ thì có vẻ như cậu con trai lớn là một tên bất trị. Nay có cơ hội chiêm ngưỡng dung nhan, cô cũng muốn xem thử đứa con trời đánh mà bà chủ thường nhắc thực chất là người ra sao.

Cô tiến về phía trước ba bước, trông thấy nhóc Bo trèo lên ghế xô pha, hai cánh tay nhỏ tròn ú lay lay anh trai ngồi cạnh. Cậu nhóc mè nheo: "Anh hai cho em chơi nữa, cho Bo chơi nữa."

"Tránh ra xem nào." Cậu ấy nhích người ngồi dịch sang một bên, tránh hai cánh tay vướng víu của Bo.

Huyền Vi nhìn hai anh em được một lúc nhưng vẫn chưa ngó được dung nhan của chàng trai kia. Cậu ấy ngồi đưa lưng về phía cô, thứ cô thấy được là cái cổ cao và đầu tóc đen nhánh. Vi vác balo trên vai, đi ngang qua xô pha hướng thẳng đến cửa chính. Trông thấy cô giáo đi ngang qua, nhóc Bo đứng lên vẫy vẫy tay lần nữa: "Em chào cô!"

Hành động bất ngờ của Bo khiến Vi giật mình, cô ngoảnh đầu lại cười với nhóc một cái. Cùng lúc đó, người đang cắm mắt vào game ngay cạnh Bo cũng ngẩng đầu nhìn về phía trước. Hai ánh mắt bất ngờ chạm nhau trong một giây, Vi vội dời tầm mắt sang nhìn bé Bo. Nhưng chỉ trong một giây ngắn ngủi đó cô đã kịp chiêm ngưỡng dung nhan đứa con "trời đánh" của bà chủ. Không biết trời đánh anh ta thế nào mà lại ra bộ dạng đẹp trai như vậy nữa!

Anh trai của Bo có quả đầu đen nhánh để kiểu two block thời thượng, nước da hơi sáng. Bên dưới hàng mày đen rậm là đôi mắt sáng, con ngươi màu mật ong sóng sánh. Đôi môi mỏng hơi khô. Thoạt nhìn trông cậu ấy giống hệt nam chính bước ra từ truyện tranh thiếu nữ vậy. Cái giao diện này mà gắn hai chữ "bất trị" vào thì quả thật chẳng ăn nhập chút nào.

Âm thầm cảm thán nhan sắc của anh trai Bo xong xuôi, Vi gật đầu lịch sự: "Em chào anh."

Nói xong, cô quay sang nói với Bo: "Nhớ làm bài tập đó, chị về đây, thứ Tư gặp lại."

Vi xoay người, chuẩn bị dắt chiếc Cub 50 ra ngoài. Anh trai Bo nhét trận game dang dở vào tay nhóc, sau đó nhanh chân bước theo. Trông thấy Vi đang loay hoay dắt xe, cậu ấy chủ động mở cổng nhà giúp cô.

"Cảm ơn anh." Vi ngượng ngùng nói.

"Không có gì..." Cậu ấy ngập ngừng đáp, lại nói tiếp: "Cô kèm cho Bo hửm? Bo học thế nào?"

Vi thoáng ngạc nhiên, cô không nghĩ anh chàng lại quan tâm Bo như vậy. Cô nói: "Bo chăm học với ngoan lắm."

"À, ừ. Cảm ơn cô đã kèm cho nhóc." Cậu ấy đáp.

Vi nhoẻn miệng cười, cô lên xe rồi nổ máy.

Anh trai Bo đóng cửa nhà, quay trở lại phòng khách.

"Cô giáo của em tên gì?"

"Hở?" Nhóc Bo ngờ nghệch thốt lên, hai mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Thấy vậy, anh chàng nhào tới giành lại điện thoại, nhắc lại câu hỏi: "Anh hai hỏi cô giáo của Bo tên gì?"

Điện thoại rời khỏi tay khiến nhóc con tỉnh táo hơn hẳn, nhóc trả lời ngay: "Mẹ nói cô giáo tên Vi, cái gì Huyền Vi á."

***

Tối đó.

Huyền Vi: Tao gặp thằng con trời đánh mà cô Diễm hay nhắc rồi.

Mỹ Kiều: Sao sao? Trông như nào?

Huyền Vi: Đẹp trai lắm, siêu đẹp trai.

Mỹ Kiều gửi sticker mèo hoảng hốt.

Mỹ Kiều: Tao tưởng mày lãnh cảm với đàn ông?

Huyền Vi: Con điên này.

Mỹ Kiều: Tao muốn xem thử mặt mũi ra sao.

Huyền Vi: Thứ Tư sang chở tao đi dạy đi, kiểu gì cũng nghía được một tí.

Mỹ Kiều: Mày đừng có lừa tao, tính dụ tao chở mày đi dạy chứ gì?

Huyền Vi gửi sticker mèo cười ha ha.

Huyền Vi: Chở đi mà, dạy xong đi ăn mì.

Mỹ Kiều: Okay, em iu.

____________________

Chương truyện được beta bởi Meeanleen Meeanleen.