Quá Đỗi Dịu Dàng

Chương 5: Ván Game



Chương 5: Chơi Game

Chẳng mấy chốc thứ Tư đã đến.

Như đã hẹn, nhỏ Kiều lái chiếc tay ga của mẹ sang nhà đón Vi. Hai đứa cười cười nói nói một lúc thì tới nhà nhóc Bo. Vi ấn chuông một cái rồi đợi cô giúp việc ra mở cửa, trông thấy cô giúp việc xuất hiện trong sân, cô ngoảnh đầu nói với Kiều: "Coi bộ giờ chưa xuất hiện đâu, lúc về tao tìm cách cho mày thấy."

Kiều giương tay làm dấu okay rồi quay đầu xe.

Thấy nhỏ bạn khuất bóng cuối đường, Vi mới theo chân cô giúp việc vào nhà.

"Cô Vi tới dạy kèm cho bé Bo." Cô giúp việc đi ngang qua xô pha, tiện thể thông báo cho cậu chủ.

Nghe cô giúp việc thông báo, Vi mới để ý trên xô pha có người ngồi. Theo phép lịch sự, thấy chủ nhà phải chào hỏi nên Vi cúi đầu chào người ta một tiếng: "Em chào anh."

Người nọ uể oải mở điều khiển ti vi, biếng nhác nói: "Bo đang ở trên phòng đó."

Vi cũng không dây dưa ở dưới này nữa, cô vâng một tiếng rồi lên phòng tìm Bo.

Cửa phòng vừa mở ra, cô đã thấy nhóc Bo ngồi ngay ngắn trên bàn học. Nhóc con vui vẻ híp mắt cười, nói to bằng chất giọng trẻ con non nớt: "Em chào cô!"

"Cô chào Bo nha." Vi nhẹ nhàng đóng cửa phòng, cô đặt balo lên bàn rồi lấy giáo án ra bắt đầu bài học mới. Tay cô chuẩn bị tập sách nhưng đầu cứ nghĩ tới anh trai Bo. Không hiểu vì sao chất giọng trầm trầm với thái độ lạnh nhạt đó làm Vi nhớ tới một người - Đèn Biển. Chẳng lẽ anh trai Bo là Đèn Biển ư? Nếu vậy thì trái đất tròn quá. Vi nhìn nhóc Bo một lát, không nhịn được nên hỏi dò: "Cái anh hôm qua là anh trai của Bo hả?"

Nhóc Bo gật đầu.

"Lần đầu cô gặp anh trai của Bo đó, anh ấy tên gì nhỉ?"

"Anh hai của em tên Nhật, tên đầy đủ là Trần Minh Nhật. Giống tên của em, em là Trần Minh Quang."

Nhóc Bo không nhắc thì Vi cũng suýt quên mất tên đi học của nó. Cô ngồi cạnh Bo, từ từ lật giáo án ra, hôm nay dạy Tiếng Việt. Rõ ràng Vi đã đọc rõ tựa đề bài học rồi, vậy mà trong đầu cứ lặp đi lặp lại vấn đề khác.

Đèn Biển tên là Hải Đăng, vậy là anh trai Bo không phải. Trùng hợp thôi, trùng hợp thôi. Chỉ có thái độ giống nhau thôi, Vi chưa thấy mặt Đèn Biển bao giờ, nếu cho hai người là một thì vô căn cứ quá. Thế là Vi gạt phăng suy nghĩ râu ria qua một bên, tập trung vào bài giảng.

Một buổi giảng bài của Vi kéo dài ba tiếng, trong ba tiếng đó cô sẽ cho nhóc Bo giải lao một lần hai mươi phút. Nhóc con muốn ăn uống hay đi vệ sinh, xem phim gì đó thì tùy ý, còn Vi ngồi sửa bài tập cho Bo. Theo thường lệ, đúng hai giờ rưỡi chiều Vi sẽ bảo nhóc dừng bút ra ngoài xả hơi.

"Yeahhhhhhh! Ra chơi rồi!" Bo hú một cái rồi nhảy tưng tưng xuống ghế, lao ra khỏi phòng với tốc độ ánh sáng.

Vi chỉ biết lắc đầu trước năng lượng tràn bờ của nhóc rồi chú tâm sửa bài tập Tiếng Việt. Thú thật dạy ngữ pháp cho mấy đứa nhỏ còn đau đầu hơn học Toán nữa. Cô cầm bút bi đỏ gạch gạch ghi ghi một lúc, hàng mày càng lúc càng cau lại. Hôm nay Bo sai nhiều quá, có lẽ lát nữa phải giảng lại bài này.

"Cạch."

Tiếng cửa phòng mở làm Vi chú ý, cô dừng bút ngoái đầu nhìn. Cánh cửa được mở ra quá nửa, lấp ló sau đó là dáng người cao mặc quần đùi áo phông xám, quả đầu two block vuốt keo thời thượng cùng với gương mặt đẹp trai lạnh nhạt hướng mắt nhìn Vi. Trên tay cậu ấy là một cái đĩa sứ trắng. Mắt nâu mật ong nhìn quanh một vòng rồi thoáng ngạc nhiên: "Bo không có ở đây à?"

Vi lắc đầu: "Em cho nhóc ra chơi rồi."

"À, tôi không thấy Bo ở dưới nhà nên không biết."

"Tôi mang trái cây lên cho cô giáo với Bo." Minh Nhật gãi đầu, rồi nói tiếp: "Bo chạy đi chơi rồi, cô nghỉ tay ăn trái cây đi."

Vi bỏ bút xuống, hơi ngơ người. Đột nhiên được trai đẹp dâng trái cây tận miệng như vậy, da mặt thiếu nữ rất mỏng, cô bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng. Vi vội vàng đứng dậy, nói: "Ngại quá, để anh mang lên đây."

"Không có gì." Minh Nhật đáp rồi đưa đĩa trái cây cho Vi.

Cùng lúc đó nhóc Bo chạy ùa vào phòng bám lấy Minh Nhật.

"Anh hai!" Nhóc con reo lên một tiếng, tầm mắt của nó dừng ở đĩa trái cây trên tay Vi, nó lại ngửa cổ nhìn Nhật: "Ủa? Hồi nãy anh hai nói kiwi của anh, Bo không được ăn mà. Sao bây giờ anh hai cho cô giáo rồi?"

Minh Nhật híp mắt cười, lấy một miếng kiwi nhét vào miệng Bo: "Nói ít thôi."

Dứt lời, Nhật xoa xoa đầu nhóc Bo khiến đầu tóc nó rối xù. Đoạn cậu ấy ngước mắt nhìn Vi, trông thấy cô nhìn chằm chằm vào đĩa kiwi, Nhật thản nhiên nói: "Mẹ tôi dặn mời cô giáo ăn trái cây nên tôi mang lên."

"À, dạ." Vi vội đáp.

Miếng kiwi trong miệng nhóc Bo trôi tuột xuống cổ họng. Nó ngẩng đầu nhìn anh hai một cái, toan hỏi mẹ dặn như vậy lúc nào, ngờ đâu đầu nó còn chưa kịp ngước lên, bàn tay xoa đầu của anh hai đã nhấn xuống ngay. Bo đành nuốt luôn mấy lời định hỏi, nhóc bốc thêm một miếng kiwi ăn ngon lành.

Đưa trái cây xong, Nhật cũng không nấn ná thêm lâu. Cậu đóng cửa phòng bước xuống lầu, nhóc Bo cũng tíu tít chạy theo sau. Chẳng mấy chốc trong phòng chỉ còn mình Vi, cô cụp mắt nhìn đĩa kiwi xanh mát trên tay, lòng thầm nghĩ: Nhà giàu hào phóng thật, mời khách kiwi mấy trăm một ký.

Đặt đĩa trái cây lên bàn học, Vi tiện tay lấy một miếng bỏ vào miệng. Kiwi ngọt lịm, mùi thơm lan tỏa. Song, mùi vị ngon ngọt chẳng níu kéo được cô bao lâu. Tiếng sột soạt từ bút bi đỏ hòa với tiếng lật trang liên tục, tâm trí Vi dồn vào sửa bài và xem lại giáo án.

Đúng giờ tan học, nhỏ Kiều đã đợi sẵn ngoài cổng đợi rước Vi về. Cô tạm biệt nhóc Bo rồi nhanh chân bước ra ngoài. Nhật ngồi ở xô pha chơi game như lần trước, thấy Vi chuẩn bị về, cậu bỏ điện thoại xuống ghế. Cô Liên giúp việc định ra mở cửa cho cô giáo, vậy mà chưa gì bà đã thấy cậu chủ đứng bên ngoài, ngay kế là cổng nhà mở toang. Hôm nay cậu chủ nhiệt tình quá nhỉ?

Thấy Nhật mở cửa giúp mình, Vi lịch sự cảm ơn một tiếng. Cô liếc mắt thấy nhỏ Kiều đảo mắt liên tục, chắc chắn đã nghía được dung nhan đỉnh cao của Minh Nhật rồi. Vậy nên Vi nhanh chóng leo lên xe để nhỏ bạn đèo về. Chiếc tay ga màu trắng lăn bánh được một đoạn, đột nhiên nhỏ Kiều cất giọng phấn khích: "Ê đẹp trai thiệt đó."

"Cái này tao công nhận, đẹp thiệt."

"Sao hả? Lần nào đi dạy cũng gặp trai đẹp, không khéo hè này Vi biết yêu cho coi." Kiều chọc bạn.

Vi bĩu môi: "Đẹp thì có đẹp đó, nhưng mà tao với không tới đâu. Mày nghĩ thử xem, vừa đẹp vừa bad nữa, gái xếp hàng dài hai con phố. Làm gì tới lượt tao."

Kiều rẽ lái vào tiệm mì, vừa nhận phiếu giữ xe vừa nói: "Tao thấy lượt mày là lượt đầu đó."

Hai cô nàng nối đuôi nhau vào tiệm, gọi món xong, hai nàng quay lại vấn đề cũ.

Vi nói: "Thôi đi. Người ta đẹp trai giàu có, biết đâu có bạn gái rồi cũng nên."

"Không có đâu. Nhìn vậy thôi chứ tên này thuộc dạng khó gần đấy, gu chọn người yêu cũng cao." Kiều xua tay.

"Sao mày biết?" Vi nheo mắt nhìn nhỏ bạn.

"Ủa, con trai của bạn mẹ tao mà. Tiếng xấu đồn xa đó."

Tiếng xấu đồn xa cơ à? Nổi trội tới vậy sao? Vi lau muỗng đũa đưa cho Kiều, tiện miệng hỏi: "Anh ấy cá biệt lắm à?"

Nhỏ Kiều gõ nhẹ vào mu bàn tay Vi: "Anh cái gì mà anh! Bằng tuổi mình đó. Còn cái tiếng xấu đồn xa ấy hả? Tao nghe mẹ của hắn nói tính khí tên này kiêu ngạo khó chiều..." Nói đoạn Kiều tặc lưỡi, giọng điệu chuyển sang cảm thán: "Mà tao thấy kiêu ngạo cũng hợp lý, vì người ta giỏi lắm."

Hai tô mì nóng hổi được anh phục vụ bê ra bàn, Vi gật đầu cảm ơn, sau đó hỏi Kiều tiếp: "Giỏi hả? Giỏi như nào?"

Bát mì tỏa khói mỏng, mùi thơm của nước dùng hòa cùng mùi ớt thoang thoảng gây kích thích vị giác. Nhỏ Kiều không nhịn được nữa, gắp mì thổi phù phù, cắn một miếng to rồi nhai ngấu nghiến. Nhỏ vừa ăn vừa nói: "Đến đoạn flex 'con người ta' thì tao trốn rồi, mắc công mẹ tao lại tụng bài kinh 'mày coi người ta đi' thì toang."

Vi phì cười gắp đũa mì cay xè, trong đầu cứ quẩn quanh câu hỏi: Giỏi như nào nhỉ?

***

Tối đến, Huyền Vi kéo chăn qua đầu, ôm gấu bông rúc trong chăn, quạt máy bật hết nấc thổi vù vù.

Em Bé Dâu: Cậu có chơi game không?

Một lát sau Đèn Biển trả lời: Mấy hôm nay không thấy cậu hỏi bài thì ra nghiện game rồi à?

Em Bé Dâu: Mình vẫn học Toán chăm chỉ mà. Tự nhiên thấy thắc mắc nên hỏi cậu thôi.

Đèn Biển: Game thì có chơi vài trò vặt.

Em Bé Dâu: Trò vặt là trò gì thế?

Đèn Biển: Cậu định tập chơi game à?

Vi vội đáp: Không có.

Có lẽ lúc này trong đầu cậu ấy toàn dấu "???", không định chơi game mà hỏi tường tận thế? Vi nghĩ ngợi một lúc rồi nhắn thêm.

Em Bé Dâu: Mình cũng định tìm game giải trí.

Đèn Biển: Tôi chơi Liên Quân, cậu thử cũng được nhưng đừng để nghiện.

Ngón tay lướt trên màn hình điện thoại của Vi khựng lại. Minh Nhật cũng chơi Liên Quân thì phải. Nhưng mà con trai chơi tựa game này nhiều đến mức cứ hai mét vuông sẽ có một thằng, đâu thể dựa vào cái này xác định được.

Vi ôm điện thoại nghĩ về Đèn Biển, một lúc sau cô ngồi dậy tải Liên Quân. Cô cũng muốn chơi thử cho biết, thạo game rồi sẽ rủ Đèn Biển cùng chơi.

Mấy ngày sau, kết thúc buổi kèm cho nhóc Bo, Vi định bụng về nhà luôn, nào ngờ cô vừa bước xuống bậc thang cuối cùng thì thấy bên ngoài mưa trĩu hạt rì rào. Mây đen kéo tới kín một góc trời, mưa rơi ào ào tựa như thiên đình xả lũ, nước giăng trắng xóa bên ngoài cửa kính. Mấy chậu cây kiểng bị gió thổi nghiêng sang một bên, thế là cuộc chiến giữa thân cây và rễ cây bắt đầu. Thân cây thì nghiêng theo gió muốn bật cả gốc, rễ cây thì kiên cường bám chặt lớp đất dày. Vi đứng nhìn chậu cây nghiêng ngả, vô thức thốt lên: "Mưa lớn quá!"

"Vi dạy xong rồi hả con? Mưa lớn quá ngồi chơi xíu rồi về." Giọng phụ nữ trung niên vang lên khiến Vi giật mình, hôm nay bà Diễm có ở nhà. Vi "dạ" một tiếng rồi trở gót quay vào nhà. Mưa lớn thế này cô không về được, đành ngồi đợi mưa tạnh. Bà Diễm mỉm cười niềm nở nói: "Ngồi đi, đừng ngại nha con."

Nói xong bà Diễm gọi với lên lầu: "Nhật, Bo! Xuống uống nước cam!"

Một lúc sau trên lầu mới có tiếng đáp lại, là nhóc Bo nũng nịu: "Dạaa!"

Nhật ôm điện thoại bước xuống lầu, vừa đi vừa đánh trận game dang dở. Nhóc Bo lẽo đẽo theo sau, mắt dán chằm chằm vào màn hình sáng rực. Mắt Nhật lia nhanh qua phòng khách, cậu nhận ra xô pha có bóng người ngồi, mái tóc dài được kẹp gọn gàng, cần cổ trắng mịn. Nhật thu tầm mắt về, tập trung vào nhân vật tóc xanh đang giương súng bắn.

Vi nghe thấy âm thanh NPC bình luận trong game, mỗi khi hạ được địch chất giọng truyền cảm phấn khích thông báo: "Triple Kill... Legendary!" Thoạt đầu tiếng game nhỏ ở văng vẳng xa, vậy mà chẳng hiểu sao Vi nghe càng lúc càng gần, âm thanh càng to rõ hơn. Cô ngoái đầu lại nhìn thì thấy Nhật ôm điện thoại tiến tới, đáng nói hơn là cậu ấy không thèm nhìn đường, nhìn ghế càng không! Bạ vào chỗ nào sẽ ngồi ngay chỗ đó, mà chỗ cậu ấy ngồi là ngay bên cạnh Vi. Cô cảm nhận được xô pha lún xuống nhẹ, Nhật không ngồi sát bên cô, giữa hai người vẫn có khoảng cách. Vi hơi bối rối, cô nhích người sang trái một chút. Dường như cảm nhận được chuyển động, Nhật hạ máy xuống nhưng mặt mày vẫn giữ nguyên một vẻ thản nhiên, cậu hỏi: "Tôi không để ý ghế này có người. Tôi ngồi đây được không?"

"Được chứ!" Vi gật đầu không cần suy nghĩ, Nhật mới là chủ nhà cơ mà, cô lấy quyền gì mà cho phép cậu.

Ngồi xuống chưa được bao lâu, đột nhiên Nhật bỏ máy xuống bàn, bước thẳng vào trong bếp. Vi nghe âm thanh thông báo trong game liên tục, tò mò liếc mắt nhìn thử. Hiệu ứng đầy sắc màu tung ra hết lần này đến lần khác, phe địch và phe ta lao vào nhau. Hai bên giao chiến ác liệt, bên kia tung móc câu kéo pháp sư, trợ thủ hóa giải cứu pháp sư một mạng. Nhân vật tóc xanh đứng bất động trong bụi cây, mặc kệ đồng đội đánh nhau tóe lửa. Mấy con lính nho nhỏ nối đuôi nhau thành hàng, vô tri chui vào trụ địch công thành.

"Cô giáo muốn chơi thử không?" Giọng nam trầm khàn cất lên khiến Vi giật mình. Nhật cúi người đặt khay nước cam xuống, cậu đưa cho Bo một ly, đưa cho mẹ một ly. Vi cũng được Nhật đưa nước tận tay, cô vội vàng nói cảm ơn.

Minh Nhật không đáp, cậu ngửa cổ uống một hớp hết nửa ly rồi nhấc điện thoại lên tham chiến. Vi vừa uống nước cam vừa len lén nhìn thao tác của Nhật. Thú thật cô đang tập chơi game này nên cần học hỏi kinh nghiệm và cách chơi. Mấy bữa nay tải về mà cô chẳng hiểu gì cả, đánh trận nào cũng thua. Vi có lên Youtube tham khảo nhưng chưa có thời gian luyện thử. Nay may mắn trông thấy Nhật chơi điêu luyện như vậy, tầm mắt của Vi được mở mang một phen. Vi trộm nhìn thao tác tay của Nhật, tay cậu ấy to, ngón tay dài với đốt tay cân xứng, đầu ngón tay lướt trên màn hình nhẹ nhàng.

"Nhật chơi trò gì vậy con? Rủ Vi chơi cùng với." Có lẽ bà Diễm bắt được hành vi nhìn trộm ván game của Vi rồi.

"Chơi không?" Nhật hỏi mà không nhìn Vi.

Cô gật đầu rồi lại lắc, Nhật dời tầm mắt nhìn Vi khó hiểu.

"Game phân chia rank, cô giáo mới chơi không ghép trận cùng anh hai được đâu." Bo bưng ly nước cam, vừa uống vừa xem Doreamon.

"Mình mới tập chơi thôi, đánh chung làm tuột hạng cậu mất." Cô từ chối. Nhìn Nhật đánh pro như vậy chắc chắn phải xếp ở hạng cao thủ chứ không vừa. Một đứa bạc đồng lác đác như Vi làm sao đủ trình chơi cùng, lỡ như đánh cùng cô không giúp ích được gì mà còn báo hại cậu ấy mất thì sao? Vi cũng chẳng thích cảm giác làm gánh nặng của người khác đâu.

Nghe cô từ chối như thế, Nhật không nói thêm câu nào. Vi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa, mưa vẫn tuôn ào ạt như thác đổ, có lẽ ngồi một lúc nữa mới về được. Khi cô lại nhìn vào nhà, vô tình va phải ánh mắt của Nhật. Cậu đặt điện thoại trên bàn, màn hình game hiển thị giao diện đăng nhập. Nhật rủ lần nữa: "Chơi một ván đi, tôi đổi sang account của Bo rồi, rank vừa đủ để chơi cùng."

Nhóc Bo há mồm nhìn anh mình.

Tám trăm năm mới thấy anh hai chịu đăng nhập vào cái tài khoản game cùi của nhóc. Trước đó nhóc đi theo năn nỉ anh hai mấy ngày liền nhưng anh nhất quyết nói không. Vậy mà bây giờ chịu chơi bằng tài khoản của Bo rồi. Nhóc Bo cười tít mắt: "Anh hai cày rank cho Bo nha."

Chuyến này có thể flex với mấy thằng bạn cùng lớp rồi, chúng nó toàn bạc với vàng.

"Anh hai chơi một trận thôi." Nhật nói.

Trông thấy Nhật rủ mình chơi game ba lần rồi, từ chối nữa thì kì, Vi cũng lấy điện thoại ra mở ứng dụng game. Sau khi trao đổi số phòng và đầu ghép trận, hai người vào sảnh chọn tướng. Đương nhiên là Vi chọn tướng nữ, con gái í mà, mới chơi game thường không quan trọng chất tướng, quan trọng tạo hình của chúng có đẹp hay không thôi. Song, tân game thủ thì không có đủ tiền vàng mua con tướng xinh đẹp hết nước chấm, vậy nên Vi chọn Veera được tặng free cho game thủ mới.

Nick của Bo tạo đã tạo một thời gian rồi, vì thế danh sách tướng của nhóc có kha khá con chơi được. Theo thói quen, Nhật chọn một con có quả tóc màu xanh dương, áo trắng, hai tay hai súng. Màn hình đếm ngược: 3... 2... 1... Ghép trận!

Vừa vào sảnh đấu chưa đầy mười giây, bên khung chat đã hiện dòng chữ đỏ lè sặc mùi khiêu khích.

Ngộ Không: Lâu lâu anh xuống hành mấy con gà đồng đoàn.

Vi trộm nhìn Nhật một cái, thấy sắc mặt cậu ấy vẫn như cũ, không thèm để mắt tới lời khích tướng của team địch, cô cũng bớt lo rằng vì chơi chung với cô mà Nhật bị người ta xem thường. Vậy là Vi xoay vòng di chuyển lên đường giữa, bắt đầu vận dụng những gì đã học từ mấy chục clip hướng dẫn chơi game trên Youtube. Bước đầu tiên là chăm chỉ thu hoạch lính. Cô cặm cụi dọn dẹp đường giữa, vừa đánh vừa nhìn bản đồ nhỏ bên góc trái.

Chẳng mấy chốc, thanh âm thông báo hạ địch đầu tiên vang lên.

First Blood.

Màn hình lại hiển thị con tướng tóc xanh hạ đo ván con khỉ vàng.

Ngộ Không: Khá lắm thằng nhóc.

Nhật chẳng quan tâm tới dòng chat đó, cậu xoay sang hỏi Vi: "Có chỗ nào cậu không hiểu không?"

Giây phút đó cô sững người, cảm giác quen thuộc kì lạ ập đến. Bất giác Vi nhớ đến câu mà Hải Đăng chat nhiều nhất: Có chỗ nào không hiểu không? Chẳng hiểu sao nghe câu này của Nhật cô lại nhớ đến Hải Đăng.

Màn hình lại hiển thị thông báo.

Ngộ Không lại chết, bị con tướng xanh đoạt mạng lần nữa.

Cứ như thế thông báo này vang lên liên tục trong nửa trận game còn lại.

Dòng chữ đỏ bên kia lại hiện lên.

Ngộ Không: Ad có giỏi ra solo với tao *** ***

Vi vẫn không thấy Nhật nói gì, cô trộm nhìn thì phát hiện ra cậu ấy đang ấn báo cáo...

Ngộ Không vi phạm quy tắc bị cấm chat hai mươi tư giờ.

Cô phì cười. Nhật nghe tiếng Vi cười, khóe môi cậu cũng cong lên đắc ý. Cậu cố tình dí thằng Ngộ Không kia đó. Cái bọn ỷ mình rank cao tạo tài khoản mới coi thường người khác chẳng ra làm sao, lúc đánh chung với bọn cao thủ lại không thấy mấy đứa như nó gáy to.

"Con khỉ đó biết tàng hình nữa cơ, làm sao cậu bắt được nó thế?" Vi to mò tròn mắt hỏi.

Nhật toan trả lời Vi rằng đó là vấn đề kĩ năng theo thói quen, nhưng lời tới cổ họng cậu lại nuốt xuống, bây giờ không phải đang chơi với mấy thằng bạn, không thể trả lời kiểu đó. Vậy là Nhật vừa đánh vừa giải thích tường tận chiến thuật cấu rỉa từ từ, làm choáng và dò mắt. Vi nghe Nhật nói rất nhiều song chẳng nhớ được bao nhiêu.

Cuối cùng trận game này Nhật giành chiến thắng oanh liệt, đạt MVP. Vi chỉ là tôm tép xếp cuối bảng. Cả hai cất điện thoại đi. Ngoài trời mưa cũng đã tạnh, Vi vác balo lên chuẩn bị về sớm kẻo trời lại mưa tiếp.

"Vi ơi cô bảo." Bà Diễm gọi.

"Dạ cô?"

"Thứ Sáu con trông Bo cả ngày giúp cô được không? Cô đưa Nhật đi làm giấy tờ nhập học, thứ Sáu cô giúp việc nghỉ vì nhà có đám giỗ vậy nên Bo phải ở nhà một mình."

"Dạ được ạ, sáng thứ Sáu con sẽ tới từ bảy giờ."

"Cảm ơn con nhé."

Ngoài trời không khí ẩm lạnh sau mưa. Yên xe bị nước mưa xối ướt nhẹp, Vi loay hoay định dùng áo khoác lau đi, ngờ đâu Nhật lướt tới nhanh như một cơn gió. Cậu đặt lên yên xe một cái khăn khô, sau đó bước thẳng về phía trước mở cổng nhà như mọi lần. Vi nhìn khăn lau rồi nhìn bóng dáng cao ráo đứng ngoài cửa, lau xong dắt xe ra ngoài tiện tay trả khăn cho Nhật, rối rít cảm ơn cậu. Nhật vẫn vậy, lạnh nhạt đáp: "Không có gì."

_______________

Chương truyện được beta bởi Meeanleen Meeanleen.