Quá Đỗi Dịu Dàng

Chương 6: Tài Xế Grab



Chương 6: Tài Xế Grab

Đúng bảy giờ sáng, Vi có mặt trước nhà nhóc Bo. Hôm nay cô giúp việc nghỉ làm nên không có ai ra mở cửa cho cô như thường lệ. Vi ấn chuông cửa hai lần, hi vọng cô Diễm vẫn còn ở nhà. Một lúc sau có người đi ra mở cửa, cất giọng ngái ngủ hỏi: "Đến sớm vậy?"

"Mình tới trông Bo." Vi đáp.

Nghe thấy chất giọng mềm mại, Nhật khựng lại đôi chút, cậu lắc đầu cho tỉnh ngủ.

"À là cậu. Mẹ tôi không nói với cậu là hôm nay không cần đến à?"

Vi nghệt mặt ra: "Mình không có nghe mẹ cậu thông báo."

"Chắc mẹ tôi quên rồi, hôm nay mẹ tôi có chuyến công tác đột xuất nên chuyện làm giấy tờ dời lại ngày khác rồi." Dứt lời Nhật ngước mắt nhìn. "Xe cậu đâu?"

"Hôm nay bạn chở đi dạy." Nói xong Vi định lấy điện thoại nhờ nhỏ Kiều đón về nhưng chợt nhớ ra Kiều không về nhà mà đi thẳng lên thành phố mua quần áo. Có lẽ bây giờ nhỏ đi được nửa đường rồi cũng nên. Cô không gọi cho Kiều nữa mà mở ứng dụng Grab lên toan đặt một cuốc về nhà.

"Nhà cậu ở đâu?" Nhật hỏi.

"Cách đây hai cây số, đi thẳng là tới á." Huyền Vi thành thật trả lời.

"Vào nhà ngồi đợi tôi một tí, thay đồ xong tôi chở cậu về." Nhật gãi gãi đầu, sau đó mở rộng cửa mời cô vào nhà.

"Thôi được rồi, mình đi Grab về cũng được mà. Cậu ở lại trông Bo đi, sao để nhóc ở nhà một mình được." Cô vội vàng từ chối. Lý do thứ nhất như cô vừa nói. Lý do thứ hai là cô cảm thấy ngại, ngồi sau xe Nhật đưa về Vi cứ cảm thấy kì kì thế nào ấy. Cảm giác có cái gì đó không đúng. Với cả Nhật mà chở Vi về thế nào ba cũng nghi ngờ Vi yêu đương. Đến lúc đó giải thích thế nào với ba đây?

Nhật không biết lý do thứ hai của cô, cậu nói: "Bo còn đang ngủ, nhà cậu cách đây có hai cây số, đi cũng nhanh thôi."

Đột nhiên trong nhà vọng ra tiếng trẻ con, nhóc Bo ló đầu ra khỏi cửa, trông thấy Vi đứng ở đó, mặt mày nó hớn hở hơn hẳn.

"Ủa, cô giáo tới."

Ơ? Sao Nhật nói Bo còn ngủ? Vi ngước mắt nhìn Nhật, cậu không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn chỗ khác.

"Bo mới dậy."

"..."

Nhật ngoái đầu nói với em trai: "Bo ở nhà mười phút, anh hai đưa cô giáo về."

Nhóc Bo gật đầu lia lịa, không biết nó nghĩ cái gì mà bẽn lẽn nhìn Vi mãi. Đợi Nhật lên phòng thay quần áo, nhóc Bo mới nói với cô: "Cô giáo ơi."

"Sao thế Bo?"

"Bo đói quá nhưng mà anh hai nấu ăn dở lắm." Hai mắt nó long lanh tròn xoe, dùng sự đáng yêu hạ gục đối phương một cách chớp nhoáng.

***

Nhật thay bộ đồ lịch sự đơn giản bước xuống nhà, liếc mắt nhìn phòng khách không có Bo cũng không có Vi. Cậu lia mắt nhìn ra cổng nhà, ngoài đó cũng không có ai, hàng mày rậm khẽ cau lại. Đã bảo cô ấy đợi một chút thôi mà.

"Chị Vi về rồi hả Bo?" Cậu hỏi.

Nhóc Bo từ trong bếp chạy ra: "Cô giáo đang nấu cơm trong bếp á anh hai."

Nấu cơm trong bếp?

Minh Nhật thoáng ngạc nhiên, cậu không tin lời nhóc Bo nói cho lắm nên bán tính bán nghi bước xuống bếp xem thử, hóa ra là Bo nói thật. Nhật trông thấy dáng người nhỏ nhắn đứng cạnh bồn rửa chén đang thoăn thoắt thái cà chua, trên bếp có bắc thêm nồi nước.

Dường như Huyền Vi cảm nhận được có ai đó xuất hiện, cô khựng lại, ngoái đầu nhìn phía sau.

"Bo muốn ăn mì xào nên mình làm." Vi nói.

Tầm mắt của Nhật chuyển về phía Bo, cậu trách: "Sao không nói anh hai xào cho ăn, sao lại bảo cô giáo xuống bếp xào mì."

Nhóc Bo chỉ biết cụp mắt hối lỗi rồi giở ra tuyệt chiêu giả vờ đáng thương để xoa dịu Nhật chứ không dám nói thẳng là anh hai nấu ăn quá dở, nó không muốn anh hai xào mì.

"Cậu ăn luôn nhé?" Vi xé gói mì thả vào nồi nước, không đợi câu trả lời từ Nhật, cô bỏ vào trong nồi ba vắt mì.

"Ừ, vậy cho tôi một phần." Nhật đáp. Cậu đi lướt qua Bo tiến vào trong bếp dọn bàn ăn, rót sữa tươi cho Bo, nước ép cho Vi, còn cậu uống cà phê sữa. Căn bếp rộn ràng bởi âm thanh bát đũa, tiếng xì xèo của dầu, tiếng trẻ con cười nói hồn nhiên. Ba người ở cùng một chỗ hòa hợp đến lạ. Bận rộn một lúc cũng làm xong bữa sáng, cả ba cùng ngồi vào bàn ăn, trước mặt là đĩa mì xào bò thơm lừng. Vi không giỏi nấu ăn nhưng cô có thể làm vài ba món đơn giản, vậy nên cô tự tin rằng món mì của mình không tới nỗi nào. Vì sao Vi tự tin như vậy ư? Hãy nhìn thực khách nhí Bo Bo đi! Cậu nhóc ăn ngon lành, đến mức cười híp cả mắt.

"Cô giáo nấu ăn là số một."

Ngón cái dính tương cà giương lên trước mặt Vi. Cô rút khăn giấy đưa cho Bo, trêu: "Cô số một vậy anh hai số mấy?"

Sắc mặt nhóc Bo tệ đi hẳn, nó cười cười không muốn trả lời. Song, Nhật lại không bỏ qua chuyện này, cậu đưa mắt nhìn nhóc.

"Sao không trả lời? Anh hai số mấy?"

Mặt mũi nhóc Bo bắt đầu khó coi, nó cúi đầu lùa hết mì vào miệng rồi nhảy xuống ghế, mì bị nhét vào khiến hai bên gò má căng tròn, miệng chu lên: "Em... em ăn... ong... òi..." (Em ăn xong rồi)

Nói xong nhóc Bo chạy một mạch đi mất. Vi thầm cảm thán: Không biết tài nghệ đỉnh cỡ nào mới có thể làm đứa nhỏ chạy thục mạng như thế. Nhưng người ngồi cách Vi một cái ghế không nghĩ như vậy, khóe môi cong cong, cậu tự tin nói: "Thì ra là ngon đến nỗi không nói nên lời."

"..." Hết cứu!

Ăn uống xong xuôi, nhóc Bo lại dùng tuyệt chiêu đáng yêu năn nỉ Vi ở lại chơi cùng nhóc. Cô định sẽ về nhà vì cảm thấy bụng không ổn nhưng không có cách nào miễn nhiễm với đôi mắt tròn xoe kia, Vi giơ tay đầu hàng và theo quân địch một cách cam tâm tình nguyện. Dẫu sao mục đích ban đầu cũng là đến chơi với Bo cả ngày, cô còn chuẩn bị đồ chơi sẵn cơ.

Vi lấy quyển tản văn tô màu nổi tiếng Tô bình yên vẽ hạnh phúc của tác giả Kulzsc và lật sang trang 39. Bức ảnh cô chọn là ảnh người lớn chơi trò thả diều cùng đứa trẻ giống Nhật và Bo vậy, nhóc con sẽ thích thú khi tô màu những hình ảnh gần gũi hơn. Vi nghĩ thế. Cô có sách, nhóc Bo có hộp màu, quá hoàn hảo.

Nhật cũng ngồi trên xô pha xem ti vi, lâu lâu liếc mắt nhìn hai đứa trẻ vui vẻ chơi trò tô màu vài giây rồi lại tập trung xem bóng đá.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, khi bức tranh nhỏ được tô vẽ hoàn thiện thì mặt mũi Vi đã tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi hột.

"Sao thế?" Nhật nhận ra sự bất thường của cô.

"Đau bụng quá." Cơn đau dữ dội truyền từ bụng dưới lan khắp người, hai chân bắt đầu tê dại. Cơn đau quen thuộc này khiến Vi ý thức được mình đang gặp vấn đề gì. Đó chính là "bà dì" ghé thăm sớm hơn dự kiến. Chuyến thăm đột ngột này khiến Vi thất thủ, cô chưa chuẩn bị gì cả. Bây giờ bụng đau quặn, hai chân tê rần rần.

"Cậu có sao không? Sáng nay có ăn nhầm gì không?" Nhật hơi cuống, cậu đứng bật dậy tiến về phía Vi.

"Không có mà cũng không phải đau bụng như cậu nghĩ. Mình phải về thôi." Dứt lời cô thu gom đồ đạc vào balo chuẩn bị về gấp, nào ngờ ngoài trời mưa mùa hạ đổ xuống như thác. Tiếng sét đánh giữa trưa càng khiến cơn mưa trở nên đáng sợ hơn. Vấn đề quan trọng là bụng cô đau quá, "dâu" rụng, đầu đau như búa bổ. Trời mưa thế này có đặt xe cũng không được, cô đau đớn tựa vào xô pha, cả người vô thức co quắp lại.

Nhật lớn từng này, khi đi học cũng từng nghe các bạn nữ nói ít nhiều về những lần đau bụng không thuộc phạm trù đi vệ sinh. Vậy nên cậu hiểu ngay Vi đang gặp vấn đề gì nhưng không biết giải quyết thế nào. Cậu nhìn Vi co người đau đớn trên xô pha, gò má đỏ ửng, dường như cô còn bị cảm, mầm bệnh ủ từ cơn mưa chiều mấy hôm trước nhân lúc đề kháng yếu mà phát ra. Vi ngồi tìm xe liên tục, cô muốn về nhà ngay, thiếu nữ mười sáu mười bảy không muốn bí mật tràn dâu thầm kín bị bại lộ chút nào. Nếu dây dưa ở đây thêm thì Vi chết mất. Song, không có bác tài nào chịu nhận cuốc xe giữa trời mưa to thế này.

Nhật nhìn bộ dạng như sắp chết đến nơi của Vi, cậu lấy điện thoại gọi video cho mẹ, sau đó đặt điện thoại đối diện Bo.

"Gì thế hai đứa?" Cô Diễm nghe máy.

"Mẹ trông Bo giúp con một lúc nha. Con đưa Vi về, cô ấy bị bệnh."

"Ừ, ừ. Mà con bé bị sao thế? Ối, mẹ quên dặn Vi không cần đến."

"Cô ấy cảm sốt." Nói đoạn cậu quay sang căn dặn nhóc Bo: "Ngồi ở đây nói chuyện với mẹ một lúc, anh hai về ngay."

"Dạ." Bo ngoan ngoãn gật đầu, nhóc nhìn Vi mặt mày tái xanh trong lòng cũng lo sợ. "Anh hai đưa cô giáo về đi. Cô bệnh nặng lắm rồi."

Vi không muốn làm phiền Nhật chút nào, cô xua tay: "Không sao đâu, mình tìm xe được."

"Một là tôi đưa cậu về, hai là tôi gọi xe cấp cứu đưa cậu về."

"..." Cậu làm thật à?

Một lát sau Nhật mặc áo mưa dắt xe ra ngoài, cậu hất mặt tỏ ý bảo Vi ra đây. Cô cũng không đủ sức để ngại nữa, vội vàng ôm balo ra. Trước khi đi cô cảm ơn bà chủ một tiếng, nán lại dặn nhóc Bo ở yên trong nhà không được đi lung tung. Cuối cùng, Vi lén lút nhìn chỗ mình vừa ngồi xem có lưu lại "dấu vết" xấu hổ gì đó không. Trông thấy bộ xô pha vẫn giữ nguyên màu xám, cô yên tâm chạy ra ngoài. Nhật thấy vậy, dang sẵn áo mưa cho cô chui vào.

"Đội tạm nón của mẹ tôi đi."

Vi ngoan ngoãn đội nón bảo hiểm vào, bụng dưới quặn lên một cái, môi cô tái nhợt. Chiếc xe phóng thẳng ra ngoài, trời vẫn đổ mưa ào ạt, những hạt mưa rơi xuống lách tách, vài giọt bắn lên gấu quần của cô. Gió mưa lạnh căm căm, Vi co người, nhiệt độ cơ thể tăng vọt, hơi thở nặng nề.

"Có ổn không vậy?" Nhật thấy Vi im lặng quá bèn hỏi.

"Nhật... mình tựa đầu một chút được không?" Mắt cô hoa lên, đầu đau như có ai đó cầm búa gõ vào.

"Tựa đi."

Vì quá mệt nên Vi bỏ qua chuyện khách sáo, cô gục đầu vào lưng Nhật. Cậu cảm nhận được sức nóng từ trán Vi xuyên qua lớp áo thun mỏng, cô đang sốt cao. Thấy vậy, cậu vặn tay ga phóng nhanh hơn nữa. May mà nhà cô chỉ cách nhà cậu hai cây số, chỉ cần đi một đường thẳng sau đó rẽ phải vào khu trọ.

"Lát nữa ba mình có hỏi thì cậu nói cậu là Grab nhé."

Nhật "ừm" một tiếng, phanh xe trước nhà Vi, cô ôm bụng rối rít cảm ơn cậu.

Ông Lãm thấy có người đưa con gái về, mặt mũi nó còn tái nhợt thì hoảng hốt bỏ tua vít trên tay xuống, vội vàng ra ngoài che mưa cho Vi.

"Sao vậy con?"

"Con đang dạy, thấy mệt quá nên xin về sớm." Nói xong Vi cảm ơn Nhật lần nữa rồi nhanh chân chạy lên lầu, cô cần giải quyết "bà dì" ngay.

Ông Lãm nhìn Nhật rồi móc bóp tiền ra: "Nó chưa trả tiền xe phải không? Bao nhiêu vậy?"

"Bác không cần trả tiền đâu ạ."

Đi xe mà không cần trả tiền? Ông Lãm quét mắt nhìn Nhật một lượt.

"Cô ấy áp mã nên được đi miễn phí. Xong rồi thì cháu xin phép đi còn nhận cuốc khác." Nhật thản nhiên nói.

Ông Lãm "à" một tiếng rồi cảm ơn Nhật, lòng thầm nghĩ: Xe công nghệ bây giờ tiện thật. Tài xế đẹp trai đi xe sang, còn được đi miễn phí.

***

Để cảm ơn Nhật một cách sâu sắc và chân thành nhất, hôm sau đi dạy, Vi mua hai ly Freeze trà xanh cho Nhật và Bo. Nhóc Bo nhận được nước thì vui lắm, nó nhảy cẫng lên đi khoe với mẹ. Vi gõ cửa phòng Nhật, đưa cho cậu ly còn lại.

"Cảm ơn cậu đã chở mình về."

Nhật vừa ngủ dậy, thấy Vi xuất hiện trước cửa phòng làm cậu giật mình. Cậu cụp mắt nhìn bàn tay nhỏ cầm ly trà xanh giương lên, không khách sáo nhận lấy: "Không có gì đâu."

Thấy Nhật nhận nước mình mua, Vi vui vẻ cười. Cô chần chừ một lúc rồi nói: "Làm bạn nhé?"

Ly trà xanh trên tay Nhật mát lạnh, nụ cười của Vi lại ấm áp, cậu cảm thấy có cái gì đó mâu thuẫn. Yêu cầu làm bạn Vi đưa ra khiến cậu lưỡng lự, một lúc sau Vi nghe Nhật "ừ" một tiếng. Vậy là mối quan hệ bạn bè của hai người đã được xác lập.

Mùa hè năm nay, Vi có thêm một người bạn mới.

__________

Chương truyện được beta bởi Meeanleen Meeanleen.