Chương 60:
Kỳ nghỉ tết kết thúc cũng chính là lúc học kỳ hai thật sự bắt đầu. Vi ôm tinh thần sẵn sàng chiến đấu với mọi bài tập môn Anh Văn đến lớp vì tiết đầu tiên là tiết của cô Thùy. Hôm nay Mỹ Kiều đi học sớm. Vừa thấy Vi tung tăng vào lớp, nhỏ đã vẫy tay gọi í ới: "Đi vệ sinh với tao!"
Vi đặt balo xuống ghế: "Lì xì hả bạn yêu?"
"Cái đó để sau. Mày xem story của con Trâm chưa?" Kiều vừa kéo cô vào nhà vệ sinh vừa hỏi.
Câu trả lời của Vi là chưa vì dạo này cô tận dụng luôn ba mươi phút lướt mạng buổi sáng để học tiếng Anh rồi.
Kiều bấm bấm điện thoại rồi giương tấm ảnh lên trước mặt cô: "Mày nhìn cái huy chương vàng trên cổ nó nè."
Vi nhận ra cái huy chương vàng này là của trường từ đợt thi Hội khỏe Phù Đổng mấy tháng trước, cô hỏi: "Mày gửi cho Trâm hả?"
Nhỏ lắc đầu: "Cái của tao vẫn còn nằm ở nhà kìa."
"Ồ! Vậy nó kiếm đâu ra cái huy chương vàng này vậy?" Vi tò mò giật lấy điện thoại phóng to bức ảnh của Trâm: "Đúng là huy chương trường mình rồi."
Mỹ Kiều xoa xoa cằm cười gian: "Có thể bạn chưa biết! Tết năm nay thằng Dũng đi Mỹ chơi đó. Mà theo thông tin tao được biết thì đội bóng rổ cũng có huy chương vàng. Mà thằng Dũng là đội trưởng đó."
Thông tin nhỏ đưa ra giúp cho não của Vi thông suốt ngay: "Vậy là... hai đứa này âm thầm quen nhau hả?"
Nhỏ Kiều làm ra vẻ cao siêu: "Chỉ có yêu nhau mới rảnh hơi xách cái huy chương vàng bay qua Mỹ thôi."
"Đồ phản bội!" Cô gào lên: "Tại sao nó quen thằng Dũng mà không báo cho chị em mình biết!"
"Đúng đó!" Nhỏ chống nạnh phụ họa theo: "Phải tra khảo nó mới được."
"Đi tra khảo thằng kia nhanh hơn." Vi đề xuất chuyển hướng sang thằng Dũng, vừa gần vừa hiệu quả.
"Mà ra chơi rồi đi hỏi sau, nay tao trực nhật nên phải về quét lớp."
"Mày về trước đi, tao rửa mặt cho tỉnh ngủ đã." Vi vươn vai ngáp dài.
"Ừ, vậy tao đi trước kẻo làm không kịp."
Vi gật gật đầu rồi xả nước rửa tay, rửa mặt. Từ đằng sau có tiếng mở cửa buồng vệ sinh, tiếp đó là tiếng xả nước ngay bên cạnh. Vi ngẩng đầu lên thấy Trinh cười cười: "Thành đôi với Nhật chưa?"
Trinh hỏi thẳng như thế khiến Vi hơi bất ngờ, cô chợt nhận ra mình đã quên mất Trinh và hôm ở hành lang phòng y tế từ khi nào chẳng hay. Lúc đó mối quan hệ giữa Nhật và Trinh cũng là cái gai trong lòng Vi, bây giờ nghĩ lại chỉ cảm thấy mình trẻ con, suy nghĩ lung tung. Vi gãi đầu cười ngượng ngùng: "Tụi mình quen nhau rồi."
Nụ cười trên môi Trinh càng tươi hơn: "Vậy thì tốt quá, mình ngưỡng mộ lắm đó. Nhớ lại hội khỏe lần trước, sau khi bế cậu lên phòng y tế thì Nhật tìm mình ngay. Lúc đó mặt Nhật đỏ bừng bừng, nhìn như sắp tỏ tình crush đến nơi vậy. Đứng mãi mới rặn ra một câu nhờ mình mua đồ cho cậu vì cậu ấy là con trai nên không biết mua băng vệ sinh. Kể từ đó, hễ khi thấy cậu và Nhật đứng chung mình lại bất giác cười. Thật ra mình hóng chuyện hai đứa lắm."
Hóa ra lý do mỗi lần Trinh xuất hiện đều cười tươi với Nhật là như thế. Vậy mà trước đây cô lại hiểu lầm thành cười tình ý rồi tự mình buồn rầu. Vi thở dài tự trách, đúng là tự lấy suy nghĩ hành hạ mình. Mà nhắc đến chuyện Trinh cười với Nhật, cô lại nhớ về buổi hẹn hò nhóm ngày hôm đó cũng nhờ nhóm hẹn mà hai đứa mới quen nhau. Cô cảm ơn Trinh: "Nhờ Trinh tổ chức hẹn hò nhóm mà mọi người thành đôi nhiều lắm, Kiều với Tuấn cũng đang tìm hiểu."
"Ai cũng thành công nhỉ?" Trinh gượng cười, chỉ riêng nhỏ là thất bại. Trinh khóa vòi nước, ngập ngừng một lúc rồi nói: "Dũng... đang quen Trâm thật đó."
"Sao Trinh biết?" Vi ngạc nhiên nhìn nhỏ Trinh.
Sắc mặt của Trinh thay đổi, nụ cười trên môi như đóng băng. Nhỏ rơi vào trầm ngâm, ngực trái như xoắn lại mỗi khi nhắc đến người con trai đó: "Vì đó là lý do Dũng từ chối mình."
Trời! Thì ra người Trinh crush là Dũng chứ không phải Nhật. Vi như ngộ ra lý do Trinh lên sân khấu hát đến nỗi bật khóc, đó là vì tình cảm của nhỏ bị thằng Dũng gạt qua một bên. Từ đó Trinh cũng biến mất khỏi tầm mắt của nhóm hẹn hò, ẩn mình ở trong 12A6 ít tiếp xúc với ai. Có lẽ khi vô tình nghe cô và nhỏ Kiều bàn tán về chuyện của Dũng với Trâm, Trinh mới mở lời xác nhận thay thằng Dũng. Hoặc là đơn giản vì nhỏ muốn trải lòng với Vi.
Cô vuốt nhẹ lưng Trinh: "Còn nhiều người tốt lắm, rồi Trinh sẽ gặp được người hợp với mình."
"Trinh đỡ buồn rồi." Nhỏ nhún vai cười: "Thật lòng thì mình ngưỡng mộ Nhật lắm, không phải ai đơn phương cũng được đáp lại như cậu ấy đâu. Nhật thích cậu lắm đó, thích nhiều lắm mới bày đủ trò như vậy đấy."
Trinh vỗ vỗ vào vai Vi: "Thôi mình vào lớp trước nha."
Vi ngoái đầu nhìn Trinh, bên tai văng vẳng câu nói: "Nhật thích cậu lắm đó, thích nhiều lắm mới bày đủ trò như vậy đấy."
Cô bật cười. Hạnh phúc hiện hữu trong mắt.
***
Để phần thắng trong cuộc chiến tiếng Anh của Vi, Nhật đóng vai trò làm quân sư chỉ dạy. Cậu tận tâm đến nỗi thức đến ba giờ sáng mấy ngày liền để soạn tài liệu cho Vi học, thu thập những bài luyện nghe từ nhiều nguồn khác nhau. Chiều nào không có học sẽ kèm riêng cho Vi ở thư viện. Ví như chiều hôm nay, nhưng mà hơi khác ở chỗ chiến thần nghìn máu của 12A2 mất ngủ mấy ngày nên đã gục xuống bàn ngủ say sưa rồi.
Cô cắm cúi giải những bài chia động từ và câu mệnh đề, thi thoảng chọc nhẹ đầu bút vào má cậu giải trí. Nhật để mặc cho Vi nghịch ngợm, cố ngủ thêm chút nữa. Lật đề cương xem từng trang và bất ngờ về độ chi tiết từng nhóm bài Nhật soạn, cậu còn note từng cụm dạng bài và xác suất xuất hiện trên bài kiểm tra bao nhiêu lần. Vi dựa theo từng cụm bài theo dạng để học, cũng giống như học Toán, thành thạo kiến thức căn bản mới đi lên nâng cao.
Thế là Vi lại chìm vào tiếng Anh một lần nữa, lạc vào trong ngữ pháp và biển từ vựng, tự mình tìm một lời giải cho tất cả. Vi muốn hỏi đường để thoát khỏi hàng rào tiếng Anh, nhưng muốn biết lời chỉ dẫn thì điều kiện tiên quyết là phải hiểu. Vì vậy cô phải học để hiểu và hiểu để thoát.
Trong lúc Nhật ngủ thì Vi làm bạn với từ điển, lẩm nhẩm tập phát âm và tra từ mới liên tục. Tiếng lật trang giấy sột soạt khiến Nhật tỉnh giấc, cậu nghiêng đầu lười biếng mở mắt. Trông thấy Vi vén tóc sau tai, chăm chú đọc tài liệu, thi thoảng đầu mày khẽ nhăn. Hình ảnh này tương đồng với bóng dáng năm mười lăm tuổi mà cậu giấu ở trong lòng, mỗi lần cô say mê một thứ gì đó, trái tim của cậu vô thức rung động.
Nhật cố ý đọc rất nhanh:
"Shall I compare thee to a summer’s day?
Thou art more lovely and more temperate.
Rough winds do shake the darling buds of May;
And summer’s lease hath all too short a date."
(Trích từ Sonnet 18 của nhà thơ và người viết kịch người Anh William Shakespeare.)
Vi ngớ người nhìn cậu, một tràng tiếng Anh mà Nhật vừa đọc không đọng lại gì cả.
"Anh đọc gì vậy?"
"Anh đọc tiếng Anh." Nhật thản nhiên đáp.
Cô cắn môi: "Biết là đọc tiếng Anh rồi, nhưng mà nó có nghĩa gì thế?"
Nhật hỏi lại: "Em nghe không được à?"
"Ừm, anh đọc nhanh quá em nghe không kịp." Cô trả lời thành thật.
Nhật chống cằm, nhướng mày rồi nói bằng giọng khiêu khích: "Nghe không kịp thì thôi, anh nói vậy là chậm rồi."
Cô phản bác ngay: "Rõ ràng anh nói nhanh hơn mà."
"Anh nói bằng với tốc độ trong bài listening đấy, em vẫn nghe không được thì phải tự luyện thêm đi."
Biết Nhật cố ý nói thế để cô ôn phần listening nhưng Vi vẫn tò mò lắm: "Nhưng mà câu đấy có nghĩa là gì thế?"
Cậu lười biếng nhắm mắt: "Khi nào em nghe được thì em sẽ hiểu thôi. Cố luyện thêm phần nghe đi."
Vi nghe được vài từ như "summer", "lovely", "may" nên lờ mờ đoán: "Anh đọc thơ tình phải không?"
"Không phải."
"Anh đọc gì vậy?" Cô lay lay tay cậu.
"Em phải tự nghe chứ, sau này lên đại học không nghe được thì phải năn nỉ người ta giải thích à? Nhỡ người ta mắng em thì sao? Có nghe kịp để mắng lại người ta không?"
Vừa tò mò vừa bị Nhật nói khích nên Vi tức điên lên được. Ngay ngày hôm đó tức tốc chạy về nhà luyện nghe, tự nhủ với lòng bằng mọi giá phải biết Nhật vừa đọc gì. Và như Nhật nói, sau này có ai mắng mình bằng tiếng Anh thì còn biết đường đáp trả. Việc nghe thật sự rất quan trọng.
Tối nào Vi cũng nằm nghe, nào là nghe nhạc, xem thoại phim, thậm chí là video kể lại cuộc đời của các Tiktoker bên Mỹ. Dần dần cô cũng nghe ra được vài từ, tự viết lại cho đúng chính tả. Ngày qua ngày trình độ thăng cấp thành nghe trọn câu nhưng với điều kiện là giọng đọc chậm. Sự tiến bộ khiến Vi càng chìm đắm vào môn Anh Văn hơn, tham lam tìm tất cả mọi thứ để nghe.
Thi thoảng Nhật đọc lại bốn câu đó, lần nào cũng làm khó Vi bằng cách đổi sang cách đọc của người Mỹ hoặc là nuốt bớt âm phụ. Có lúc còn bắn nhanh như rap khiến tai Vi lùng bùng. Càng cay cú Vi càng cố gắng nghe nhiều hơn. Nhất định phải biết Nhật đọc cái gì.
Rất lâu sau đó khi đã trở thành sinh viên chuyên ngành biên dịch, Vi được tiếp xúc với nhiều tài liệu tiếng Anh và văn học Tây Âu, cô bắt đầu tìm hiểu về thơ và những vở kịch của nhà thơ William Shakespeare, gặp lại đoạn thơ năm ấy Nhật từng đọc - Sonnet 18.
Shall I compare thee to a summer’s day?
Thou art more lovely and more temperate.
Rough winds do shake the darling buds of May;
And summer’s lease hath all too short a date.
(Trích từ Sonnet 18 của nhà thơ và người viết kịch người Anh William Shakespeare.)
Dịch:
Ta có nên ví nàng với một ngày trời hạ?
Nàng duyên dáng và dịu dàng phần hơn.
Gió tháng Năm lay chồi non nghiêng ngả;
Và mùa hạ chẳng ở lâu bên ta.
(Trích bản dịch của Phạm Vũ Long, 06/06/2022, được đăng tải ở Thi Viện.)