Chương 61:
Tuần mới được mở đầu bằng buổi chào cờ ngày thứ hai. Dạo này Vi dậy sớm học tiếng Anh nên tinh thần cứ trong trạng thái thiếu ngủ, ngồi chào cờ mà mắt cô nặng trĩu, gục lên gục xuống như gà mổ thóc. Mỹ Kiều ngồi đằng sau trêu Vi, thấy cô gục xuống nhỏ lại chọt vào eo một cái rồi cười khúc khích.
Bên trên tiếng thầy tổng phụ trách vang lên: "Triển khai hoạt động trại xuân tháng tư với nhiều hoạt động nhỏ như dựng trại, văn nghệ, mở gian hàng..."
Giọng của thầy tổng phụ trách khiến Vi bừng tỉnh, cô ngạc nhiên: "Tháng 4 rồi vẫn mở trại xuân hả?"
Mỹ Kiều đáp: "Bình thường mà, tháng 5 mới hết mùa xuân còn gì."
Cô tặc lưỡi: "Biết là vậy nhưng mà mở trại xuân tháng 4 thì nó hơi cấn, thông thường phải tổ chức trước tết chứ."
"Mày quên rồi hả? Trước tết trường mình xây lại sân sau nên không có chỗ dựng trại chắc cái này làm bù. Tao nghĩ thầy hiệu trưởng sợ tụi mình sắp ra trường mà bị mất cái kỉ niệm hội trại nên tổ chức đó."
"Có vụ này nữa hả ta." Vi ngơ ra.
Buổi chào cờ kết thúc, mọi người bắt đầu di chuyển về lớp để sinh hoạt với cô Thùy.
Cái trại xuân muộn màng này tựa như một làn gió mới thổi đến toàn trường, ai cũng háo hức đón chờ. Đặc biệt hơn là hội trại thổi bùng lên ngọn lửa hơn thua tưởng chừng đã tắt sau vụ nhỏ Thảo. Mấy đứa trong lớp như bị thằng Nam thôi miên, hô hào cái gì mà trận chiến cuối cùng với 12A2 trước khi bước vào ôn thi đại học. Trong cái nhóm hừng hực khí thế đó còn có cả Tuyết đang xung phong đảm nhận vai trò họa sĩ thiết kế.
Nam hô to như hô khẩu hiệu: "12A1 quyết chiến!"
"Quyết chiến!"
"Quyết chiến!"
"Quyết chiến!"
"..." Tham gia hội trại thôi mà, sao giống đấu trường sinh tử vậy?
Cô Thùy bước vào lớp, cả nhóm la hét vừa rồi giải tán ngay.
"Tổ trưởng lên bảng báo cáo tình hình lớp tuần qua nhé. Trong lúc các bạn ghi báo cáo thì ai có ý tưởng về thiết kế trại không?"
"Năm con rồng thì mình làm trại hình con rồng đi cô." Một bạn giơ tay phát biểu.
"Con rồng khó làm lắm." Nam lên tiếng bác bỏ, nó đánh mắt ra hiệu với Trung. Thấy vậy thằng Trung xung phong phát biểu: "Lớp mình làm con thuyền đi cô! Thuận buồm xuôi gió."
"Ê thằng Trung nói nghe có lý quá mày." Kiều huých tay Vi: "Giống như đang cầu cho lớp mình thi đại học suôn sẻ vậy."
Vi ngáp dài uể oải: "Cho thằng Nam quyết định đi, mấy nay tao đuối quá nghĩ không ra đâu."
Để tôn trọng ý kiến của tất cả các bạn, cô Thùy mở cuộc bình chọn và ý tưởng nào nhiều phiếu nhất sẽ được triển khai. Trong lớp đứa nào cũng cảm thấy ý tưởng con thuyền của Trung hay hay, sáng tạo hơn con rồng nên kéo nhau chọn ý tưởng của Trung. Và đương nhiên Trung kiêm luôn phần thiết kế vì vẽ đẹp. Hội con trai có vẻ thích hoạt động này nên ngoài tiết học còn kéo nhau đi chặt tre để chuẩn bị dựng trại. Còn Tuyết, Thảo và Kiều phụ trách phần thi văn nghệ. Vi với vai trò lớp trưởng sẽ quan sát tổng các nhóm làm. Hơn nữa, lần này Vi cũng có tham gia tiết mục văn nghệ vì lớp chọn tốp ca, cả lớp cùng hát cho có kỉ niệm. Vậy nên bây giờ Vi còn bận hơn giám đốc.
Về phía của Nhật, cậu cũng không khá hơn khi được thầy Tuấn Anh giao trọng trách thiết kế trại. Thằng Minh gào lên khi thầy giao cho một đứa vẽ xấu như ma làm bản thiết kế. Song, cũng may đội hình ổn định hơn khi thằng Tùng xung phong phần vẽ bản thiết kế còn Nhật chỉ đưa ra ý tưởng mà thôi.
Tinh thần hơn thua của 12A2 cũng được lên dây cót chuẩn bị chiến tới cùng do lâu rồi không có dịp hơn thua với lớp bên.
"Cái trại lớp mình phải là cái trại đẹp nhất." Cả bọn khí thế hừng hực: "12A1 không có cửa!"
"Nghe đâu bên đó rục rịch đi chặt tre trước rồi đó, lớp mình cũng bắt tay vào chuẩn bị đi." Ly nói.
Thằng Minh vỗ ngực nói: "Chặt tre cứ để cho bọn tao, mày cứ lo phần văn nghệ hoành tráng vào. Dù sao cũng gần hết năm rồi, sau này ra trường còn cái gì đó để nhớ."
Khi nghe Minh nhắc tới ra trường bầu không khí sôi động đột nhiên chùng xuống. Thật ra bọn nó đều muốn quên đi cái hiện thực này, liên tục đắp vào những điều vui vẻ để kéo tuổi học trò dài thêm. Song, trong thâm tâm cả bọn ai cũng biết, cái ngày bọn nó rời khỏi ghế nhà trường đang đến rất gần.
"Tụi mày có muốn làm cái gì đó đặc biệt không?"
Cả bọn nhìn nhau.
***
Sau hai tháng lao đầu vào môn tiếng Anh, Vi tự tin hơn về trình độ ngoại ngữ của mình. Điểm số trên lớp tăng một cách thần kỳ. Ngay cả cô Thùy cũng phải ngạc nhiên trước sự tiến bộ vượt bậc của Vi. Bây giờ phần nghe không còn là ác mộng ám ảnh cô trong mỗi kì kiểm tra nữa, thậm chí nó còn trở thành điểm mạnh của cô.
Vi cứ ngỡ mọi thứ sẽ ổn cho đến ngày cô học bằng cách xem video đối đáp trên Youtube. Nói một cách đơn giản là video này sẽ có giọng nói cố định đảm nhiệm vai trò hỏi và Vi sẽ trả lời theo dòng chữ đã được điền sẵn. Thoạt đầu, cô cảm thấy nó rất đơn giản bởi không cần áp dụng ngữ pháp viết rõ câu trả lời mà chỉ cần ngồi nghe và đọc lại mà thôi. Và điều khiến cô sốc cũng đến. Tất cả những câu hỏi Vi đều nghe được nhưng cô không nói được. Từ vựng hay câu gì đó không thể bật ra khỏi miệng. Lúc này cô mới chợt nhận ra mình không dám nói tiếng Anh. Tiếng Anh giao tiếp mà không nói được thì tất cả công sức đều vô nghĩa.
Cuộc khủng hoảng về phần speaking bắt đầu. Vi biết nói tiếng Anh rất quan trọng trong việc trao đổi và truyền đạt ý tưởng. Nhưng bây giờ cứ mở miệng ra nói là Vi cảm thấy giọng mình ngang phè, nghe kì cục thế nào ấy, chẳng giống nói tiếng Anh chút nào. Điều đó càng khiến Vi ngại mở miệng hơn. Sợ người khác đánh giá, chê cười trình độ tiếng Anh của mình.
Cô quăng bút xuống bàn, trốn tránh sự thật phũ phàng là mình phát âm dở tệ.
Nói tiếng Anh khó như vậy mà sao Nhật có thể nói lưu loát thế? Cậu còn nói nhanh mà không vấp hay không ngượng nữa cơ. Sao có thể như thế được? Phải nhắn tin hỏi mới được.
Huyền Vi: Sao bạn trai nói tiếng Anh mượt vậy?
Minh Nguyệt: Bạn trai luyện.
Huyền Vi: Em nói tiếng Anh dở quá.
Huyền Vi: Dở tới mức không dám mở miệng nói luôn.
Minh Nguyệt: Vậy thì em không bao giờ giỏi được tiếng Anh đâu. Tiếng Anh ôn thi và tiếng Anh đời thực khác xa nhau.
Vi thấy đầu mình như nặng hơn, lại có thêm vấn đề để giải quyết rồi.
Huyền Vi: Em phải làm sao đây ?
Huyền Vi đã gửi icon mèo khóc.
Minh Nguyệt: Nói chuyện một mình đi.
Huyền Vi: Hả?
Minh Nguyệt: Luyện nói tiếng Anh một mình, nói bất cứ cái gì em muốn, sau khi tự tin hơn rồi thì kiếm người nói chuyện.
Minh Nguyệt: Muốn giỏi nói thì bắt buộc em phải nói nhiều.
Huyền Vi: Bạn trai cũng vậy hở?
Minh Nguyệt: Ừ, từ nhỏ cô giáo đã dạy anh khi học xong về nhà phải tự tập nói trước gương. Thói quen từ cấp một rồi.
Huyền Vi: Bây giờ anh vẫn vậy hở?
Minh Nguyệt: Giờ thì khác hồi đó rồi.
Minh Nguyệt: Giờ thấy mình trong gương đẹp trai hơn nhiều.
Huyền Vi: :))
Huyền Vi: Em đi luyện nói.
Sau khi nghe Nhật nói cách luyện nói tiếng Anh trước gương, Vi chạy vào phòng tắm thực hiện ngay. Ban đầu cô cảm thấy rùng mình bởi chính giọng của mình nhưng vẫn kiên trì tập nói trước gương. Về sau Vi đã thích nghi được với giọng đọc và hình ảnh của mình trong gương. Nói một mình cũng tốt, không ai nghe thấy thì sẽ không bị cười chê. Thế là cô tự tin hơn hẳn, bắt đầu nói nhiều hơn, nói bất cứ thứ gì mình nghĩ trong đầu.
Việc ôn luyện nói trước gương kéo dài hai tuần và Vi nhận ra có điểm không ổn. Cứ nói như vậy thì sẽ không biết chỗ sai ở đâu hay là giọng như vậy đã chuẩn chưa. Cô sà vào bàn học và tự tìm hiểu các phương pháp luyện nói. Ngụp lặn trong bể phương pháp luyện speaking một buổi, cuối cùng cô cũng tìm được một cách tối ưu có thể học nghe và nói cùng một lúc. Đó chính là xem video và đọc vietsub. Chọn một video về chủ đề yêu thích, nghe phát âm và nhại theo cách người ta nói. Đồng thời ghi chép lại một số từ mới trong cuộc hội thoại. Mỗi ngày lặp đi lặp lại, sau khi hiểu hết ý nghĩ của video và nhại lại nhuần nhuyễn cuộc trò chuyện. Vi tiếp tục chuyển sang video mới và lặp lại quá trình này một lần nữa. Học được cách người nước ngoài phát âm và cách nhấn nhá của họ, Vi ghi nhớ trong đầu và áp dụng với chính mình trong gương. Luyện tập phong thái tự nhiên và sự tự tin nhất định khi nói. Luyện nghe nói cùng lúc cũng giúp Vi rèn ra một loại phản xạ xử lý tình huống trong giao tiếp, trực giác được tôi luyện sẽ mách bảo cô biết trả lời như thế nào. Cách học này tốn kha khá thời gian nên tốc độ học speaking chậm nhưng Vi tự tin là nó chắc.
Hành trình từ một đứa học tiếng Anh tầm trung trở thành tân sinh viên ngành Ngôn ngữ Anh là cả một công trình được xây dựng bằng sự cố gắng. Vì lý tưởng, đam mê và lòng tin từ ba. Trong cuộc chiến lần này, Vi nhất quyết không thua tiếng Anh. thậm chí cô còn có thể thu phục nó và biến nó trở thành công cụ phục vụ bản thân.
Vào một đêm khi nói tiếng Anh mỏi miệng, khi có thể nghe một bản nhạc Âu Mỹ và hiểu hết ý nghĩa của nó, Vi đã viết lên bàn học một dòng chữ: Genius is one percent inspiration and ninety-nine percent perspiration.
(Thiên tài là một phần trăm cảm hứng, chín mươi chín phần trăm mồ hôi.)