Chương 8: Trái Đất Hình Tròn
Dọn dẹp lớp xong xuôi, lớp trưởng là người có vai trò kiểm tra lại lần nữa nên Vi là người vác túi ra khỏi lớp cuối cùng. Cô định bụng ra về sẽ cắm quân ở quán Tokbokki Hàn Quốc có hương vị Việt Nam ở ngoài cổng trường, mấy tháng hè không ăn cũng thấy thèm thèm. Nghĩ đến đồ ăn ngon, bước chân của Vi trở nên nhẹ tênh, cô vui vẻ tiến lên phía trước, tiến về nơi bao tử vẫy gọi.
"Lớp trưởng đến văn phòng giúp cô xác nhận danh sách lớp và điền thông tin các bạn nha. Ráng ráng giúp cô một chút."
Cô Thùy bất thình lình xuất hiện thổi bay dự định thưởng thức ẩm thực Việt - Hàn của Vi. Bước chân Vi bỗng dưng nặng như đeo chì, cô lẽo đẽo theo sau cô Thùy như tù nhân bị lưu đày. Biết mấy vụ làm danh sách kiểu này mất nhiều thời gian, Vi đành nhắn một tin bảo Kiều về trước.
Văn phòng giáo viên ở tầng trệt, nằm bên trái đại sảnh, cửa phòng mở toang. Cô Thùy giao cho Vi một xấp danh sách cần điền, nháy mắt: "Em nhắn tin xin số điện thoại phụ huynh và các bạn giúp cô nha, cô phải lên phòng họp tiếp."
Không đợi Vi trả lời, cô giáo đã đi về phía phòng họp nhanh như một cơn gió. Vi lắc đầu ngao ngán ôm xấp danh sách vào phòng, giây phút bước vào văn phòng, cô nhận ra mình không cô đơn. Trong này còn có một người đồng cảnh ngộ với Vi, đó chính là lớp trưởng 12A2 - Trần Minh Nhật. Cậu đang ngồi thẳng lưng nghiêm chỉnh, phong thái không giống học sinh chút nào, trông giống giáo viên hơn. Vi liếc mắt nhìn Nhật, hóa ra cậu cũng bị bắt điền danh sách như cô.
"Cậu cũng bị giữ lại hả?" Vi kéo ghế, ngồi xuống vị trí đối diện Minh Nhật.
Nhật ngẩng đầu lên thấy Vi, cậu nói: "Cậu cũng vậy à?"
Cô gật gật đầu.
"Đối thủ tranh tài cái gì, người yêu thì có, tác phong làm việc giống hệt nhau." Nhật nhếch môi cười khinh sau đó cắm đầu điền số điện thoại cuối cùng vào.
Vi thấy Nhật nói cũng đúng. Giáo viên khác cũng giao việc này cho lớp trưởng nhưng mà để về đến nhà mới làm, không hiểu sao thầy Tuấn Anh và cô Thùy bắt điền ngay bây giờ nữa. Cách làm việc giống nhau thật.
Điện thoại trong túi rung lên, Vi lấy ra xem thông báo, nhỏ Kiều gửi icon mèo khóc ngất. Cô nhắn lại vài câu rồi bỏ điện thoại xuống bàn, bắt đầu điền danh sách. Nhật xuống trước một lúc nên đã điền xong xuôi, cậu để bút ngay ngắn trên giấy, lưng hơi ngả ra sau. Văn phòng chỉ có tiếng quạt trần vù vù, tiếng sột soạt từ đầu bút bi của Vi. Thấy không khí buồn chán quá, cô bắt chuyện: "Cậu không về hả?"
"Tôi đợi thầy xuống đưa danh sách cho thầy."
Vi "à" một tiếng rồi tiếp tục nói: "Hôm mình xin nghỉ dạy không gặp được cậu."
"Sao lại nghỉ vậy? Bo nó lì quá à?" Đôi mày Nhật hơi cau lại.
"Không phải, mình nghỉ để chuyên tâm học thôi, cuối cấp rồi. Mình có nghe qua thành tích của cậu, cậu dư sức dạy cho Bo mà."
Quả thật Nhật có dư kiến thức để dạy cho em trai, nhưng thứ cậu thiếu lại là kiên nhẫn.
"Tôi dạy nhưng Bo không dám học, nó sợ."
Vi là con một nên không hiểu được nỗi kinh hoàng khi được anh trai giảng bài là như thế nào.
"Bình thường chẳng thấy nhóc đó sợ cậu bao giờ."
Đương nhiên là cậu không thấy rồi, vì cậu đến thay thế chỗ tôi mà. Nhật nghĩ nhưng không nói ra. Để ý thấy vừa ghi vừa nói chuyện khiến Vi ghi sai số điện thoại mấy lần, Nhật kết thúc cuộc trò chuyện bằng sự im lặng. Trưa nắng làm nhanh về sớm, vừa nói vừa làm thì đến bao giờ. Trong lúc đợi thầy giáo quay lại, Nhật không có chuyện gì làm bèn lôi điện thoại ra nghịch vài thứ linh tinh, tiện tay trả lời vài tin nhắn lâu rồi chưa phản hồi. Cậu gõ gõ màn hình.
Ting!
Cùng lúc đó điện thoại của Vi sáng đèn, màn hình hiển thị thông báo từ TDate.
Em Bé Dâu: Cậu đi xem danh sách lớp chưa?
Đèn Biển: Đi rồi, hôm nay phải dọn vệ sinh.
Ánh mắt Nhật vô thức bị ánh sáng và âm thanh từ điện thoại Vi thu hút. Dòng thông báo lóe lên trên màn hình cậu cũng đọc được rõ ràng. Ánh mắt từ màn hình điện thoại dời lên người Vi, cậu trông thấy Vi nhấc điện thoại lên trả lời ngay lập tức.
Khung chat trên điện thoại Nhật xuất hiện dòng tin nhắn.
Em Bé Dâu: Mình bị cô ép làm lớp trưởng, lớp mình còn cạnh tranh với lớp bên cạnh nữa, năm nay đi học chắc lành ít dữ nhiều rồi.
Nhật hít một hơi thật sâu, cậu nheo mắt nhìn cái tên Đèn Biển chễm chệ trên màn hình rồi lại nhìn avatar con mèo có đôi mắt tròn xoe của Em Bé Dâu. Giống hệt thông báo tin nhắn của Vi khi nãy! Giây phút này đây, cậu hiểu thế nào là trái đất hình tròn rồi.
Sau khi biết Vi là Em Bé Dâu mà cậu kèm Toán cả năm qua, Nhật ngớ người bối rối không biết phải làm sao. May mà điện thoại của Nhật luôn để chế độ im lặng, nếu Vi phát hiện ra cậu là Đèn Biển, không biết phản ứng của cô như thế nào nữa. Cậu ngơ ngẩn như người trên mây. Khi Vi đột ngột ngẩng đầu lên, Nhật vội tắt điện thoại bỏ vào túi, vẻ mặt vẫn thản nhiên như không có chuyện gì.
"Thầy Tuấn Anh gọi cậu kìa." Vi nói.
Lúc này Nhật mới giật mình cầm danh sách đưa cho thầy.
"Nhật còn ở đây hả? Lúc nãy thầy bảo điền xong cứ để trên bàn rồi về đi mà."
Nhật hơi cúi đầu: "Em không nghe thấy ạ."
"Thầy đứng sát bên mà, lúc đó em còn 'vâng' nữa mà."
"Lúc đó em đang nghĩ cách giải Toán nên 'vâng' đại ạ."
"..." Biết nói gì nữa bây giờ.
Nhật vơ lấy balo để trên ghế, cậu chào thầy và Vi xong thì đi thẳng ra ngoài. Vi thấy hơi lạ. Người lạnh nhạt như Nhật gặp giáo viên sẽ có phản ứng hoảng loạn như vậy sao? Con người cậu ấy mâu thuẫn thật sự.
Thầy Tuấn Anh cầm xấp danh sách trên tay, thầy không tin là Nhật không nghe thầy nói. Mặt mũi thằng nhóc lúc đó tỉnh như sáo, không phải trong trạng thái mông lung. Nhìn bóng Nhật rồi lại nhìn Vi ghi ghi viết viết, đột nhiên thầy lóe lên ý nghĩ: Nhật ngồi chờ cô bạn này. Mấy đứa trẻ thích đi chung với nhau lắm, chờ nhau cùng về là chuyện bình thường. Có lẽ Nhật sợ tụm lại ở văn phòng sẽ bị thầy trách nên mới dùng lí do không nghe thầy bảo. Thầy Tuấn Anh vừa cầm xấp danh sách đi vừa diễn giải chuyện này theo cách hợp lý nhất.
Một lát sau Vi cũng hoàn thành danh sách lớp, cô Thùy nhận xong thì cảm ơn Vi rối rít. Cô vâng vâng dạ dạ rồi vác túi ra về, ra đến nhà xe mới nhận ra áo khoác của cô nằm trên xe nhỏ Kiều mà bây giờ Kiều đã về tới nhà từ kiếp nào rồi. Sắc mặt của Vi khó coi hơn hẳn, nếu lết về tới nhà lúc giữa trưa mặt trời treo trên đỉnh đầu với cái tấm thân không có gì che chắn thì Vi sẽ thành heo quay mất.
Vi đứng thất thần trong nhà xe một lúc, đột nhiên có người sáp lại gần. Cậu ấy cao hơn Vi một cái đầu, mỗi lần cậu cụp mắt nhìn xuống đều làm cô có cảm giác như thần thánh trên trời liếc nhìn phàm nhân vậy. Nhật treo cái áo hoodie trơn màu xám trên kính xe Vi, khẽ nói: "Mặc giúp tôi cái này đi, trời nóng quá tôi không thích mặc."
So với việc mặc sơ mi trắng chạy dưới cái nắng 30 mấy độ thì mặc áo khoác vào sẽ mát hơn chứ nhỉ?
Hành động của Nhật khiến Vi kinh ngạc, cô trố mắt nhìn cậu, còn cậu thì nghiêng nghiêng nhìn về phòng bảo vệ. Trường sắp đóng cửa nghỉ trưa, nếu không dắt xe ra thì đến chiều mới dắt được, cậu giục: "Mặc nhanh đi còn về."
Nói rồi Nhật dắt xe ra ngoài, Vi cũng không dám nán lại làm phiền bác bảo vệ, cô tròng cái hoodie rộng thùng thình vào người rồi dắt chiếc Cub 50 theo sau. Cô chăm chú nhìn tấm lưng dài với bờ vai rộng trước mặt, dáng người đẹp mặc áo trắng phẳng phiu càng thêm đẹp. Nhật nghiêng mặt đưa phiếu cho bác bảo vệ, góc nghiêng để lộ hàng mày đang chau lại. Cậu cũng khó chịu khi bị nắng thiêu đốt da thịt, chỉ là vì tốt bụng nên mới nhường lại áo khoác cho Vi. Đúng là đẹp trai còn ga lăng, khiến người ta cảm động. Cô dắt xe đuổi theo.
"Nhật!" Vi gọi.
Nhật vừa leo lên xe xong, nghe tiếng gọi từ sau lưng thì ngoảnh đầu lại: "Sao vậy?"
"Có muốn đi giao lưu ẩm thực Hàn - Việt với mình không?'
"Có lễ hội văn hóa Hàn - Việt hả?"
Vi phì cười: "Không có."
Nhật nhìn cô với vẻ khó hiểu, Vi lại nói: "Đi đi, mình mời."
***
Tại quán tokbokki gần trường, chị chủ quán nhỏ con bưng hai phần nóng hổi lên bàn, còn có thêm một đĩa cơm cuộn với ly Coca. Vi lau đũa đưa cho Nhật, cậu nhận lấy, liếc nhìn mấy món trên bàn.
"Giao lưu ẩm thực Hàn - Việt là đi ăn tokbokki à?"
"Ăn thử đi, giao diện Hàn Quốc nhưng mà mùi vị Việt Nam lắm."
Nhật gắp một khoanh kimbap lên xem thử, cuối cùng cậu hiểu ra Vi nói giao lưu ẩm thực Hàn - Việt là thế nào. Tuy kimbap cuộn rong biển này có dưa leo, cà rốt các thứ, nhưng mà nhân chính không phải chả cá Hàn Quốc như trên phim mà là chả cá Nha Trang. Cách kết hợp nguyên liệu của chị chủ quán rất là... chấm hỏi.
"Đúng là độc lạ Bình Dương."
Vi bật cười, cô đẩy chén tương ớt trộn mayonnaise về phía Nhật: "Nhưng mà ăn ngon lắm."
Nhật bán tín bán nghi bỏ cuộn cơm vào miệng. Điên thật! Nhìn vậy mà ngon đó chứ! Cái giao diện rất vô lý nhưng ăn vào lại thuyết phục. Tư duy nấu ăn của chị chủ quán phải nằm ở cái tầm vũ trụ mới biến tấu ra được cái món này. Thấy Nhật ăn được, Vi trỏ trỏ vào món tokbokki huyền thoại. Màu đỏ và bánh gạo giống hệt trong phim, topping là cá viên đủ loại. Vi nói: "Cái này cũng nhức nách lắm."
Nhật nghe theo đề cử của "chuyên gia ẩm thực Nguyễn Huyền Vi", cậu cũng ăn thử bánh gạo. Cái món này chỉ có mỗi bánh gạo là từ Hàn Quốc, còn lại được biến tấu từ tương cà và tương ớt làm xốt, ăn cũng hay hay.
Chị chủ quán lau quầy xong mang thêm cho Vi một đĩa gà chiên. Chị ấy nhìn Nhật rồi lại nhìn Vi, vui vẻ hỏi: "Bồ cưng hả?"
Nhật ngước mắt nhìn Vi ngay, cái nhìn của cậu khiến cô bối rối: "Đâu có, bạn thôi à chị."
"Chị có thấy em dẫn bạn nam nào ra đây ăn lần nào đâu."
"Bạn mới quen chị ơi." Vi cười cười nhấc ly Coca uống một ngụm.
"Đầu năm bạn mới quen, cuối năm tốt nghiệp thành bạn trai là vừa." Chị chủ quán tiếp tục trêu, Vi đáp lại mấy câu rồi thôi.
Đồ ăn trên bàn dần dần vơi hết, Vi lấy bóp tiền trong túi ra gọi: "Chị ơi! Tính tiền cho em."
"Một trăm ba mươi nghìn."
Vi rút mấy tờ tiền ra định đưa chị chủ quán, nào ngờ một bàn tay đã giương lên trước, ngón tay kẹp hờ vào tờ hai trăm nghìn. Nhật nói: "Em mời cậu ấy."
"Không được! Chầu này để mình mời cậu." Vi cũng đưa tiền ra.
Chị chủ quán lâm vào tình thế khó xử, mặt mũi đứa nào cũng kiên quyết. Nghĩ ngợi một hồi, chị lấy tờ hai trăm của Nhật, nháy mắt với Vi: "Để bạn nam có cơ hội ga lăng đi."
"Nhưng mà, nhưng mà... chị ơi!" Vi gọi với theo nhưng không được. Cô quay sang nói với cậu: "Mình nói là mình mời mà."
"Tôi không có thói quen để bạn nữ trả tiền." Nhật thờ ơ nói, cậu đứng dậy vác balo lên vai. Vi thấy vậy cũng vơ lấy túi tote chạy theo cậu, chân Nhật dài nên bước vài bước đã tới cửa, còn nấm lùn như Vi phải chạy thục mạng mới có thể chặn cậu lại.
"Định mời cậu bữa này thay cho lời chia tay lúc nghỉ dạy nhưng mà cậu trả tiền rồi. Vậy chiều nay mình mang áo khoác trả cậu sẵn mua nước cho cậu nhé?" Vi vốn định mời người ta bây giờ lại thành mắc nợ ngược lại, cô không cam tâm.
"Không cần đâu." Nhật không muốn nhận nước Vi mua, chẳng hiểu sao cậu lại muốn Vi mắc nợ mình, cứ vậy tìm cậu để trả mãi.
"Không được từ chối!" Cô cắt luôn đường lui của Nhật, nói xong Vi vẫy vẫy tay chào Nhật rồi leo lên xe chạy đi mất.
***
Nhật không biết khi nào Vi mới sang nhà cậu trả áo khoác. Vậy nên từ ba giờ chiều, cậu đã đứng trước gương vuốt tóc. Nhóc Bo nằm lăn trên giường nghịch Ipad. Nhóc thấy anh trai chải chải vuốt vuốt bèn mở miệng hỏi: "Anh hai đi chơi với bạn hả?"
"Không có." Nhật đáp.
"Vậy sao lại trang điểm giờ này?" Bo hỏi.
Cậu ngoảnh đầu nhìn Bo: "Cái này gọi là chải tóc, trang điểm cái gì mà trang điểm."
"Bình thường anh hai có trang điểm đâu? Anh hai đi chơi cho Bo theo nữa."
Nhật không nói nữa, mở cửa phòng ném Bo ra ngoài.
Bốn giờ chiều, chuông cửa reo vang.
Nhật soi gương lần cuối rồi bước xuống nhà. Vi ôm áo khoác của cậu đứng đợi ngoài cổng.
"Mình đi lấy áo dài nên qua hơi trễ. Cảm ơn cậu nha." Cô dúi áo khoác vào tay Nhật, sau đó lấy hai ly trước treo trên xe xuống. "Mình có mua nước cho Bo nữa."
Bọn trẻ con thường có siêu năng lực định vị, người khác vừa nhắc đến tên mình, nhóc Bo đã nhanh chân chạy ùa xuống sân.
"A! Cô giáo!" Nhóc Bo reo lên. Thấy anh hai đứng trước cửa nhà, đầu nó nhảy số ting ting, miệng phụt ra một câu: "Thì ra anh hai trang điểm xinh đẹp để gặp cô giáo."
"..." Vi đưa mắt nhìn Nhật.
Nhật thẳng tay cốc vào đầu nhóc Bo một cái đau điếng, mắng: "Ăn nói linh tinh, cút vào nhà nhanh lên!"
Nói xong cậu mặt cậu tỉnh bơ, thảm nhiên nói với Vi: "Một lát tôi có hẹn."
"À, vậy mình về trước nha. Bye bye." Vi vẫy vẫy tay rồi lên xe đi mất.
Nhật đóng cổng xong, cậu lao như bay vào nhà túm lấy nhóc Bo kéo lên phòng.
"Lên đây, anh hai dạy Toán."
Nhóc Bo hoảng hồn nhìn gương mặt đằng đằng sát khí của Nhật, nhóc gào lên: "Mẹ ơi cứu con! Con không muốn anh hai dạy kèm!"
________________________
Chương truyện được beta bởi Meeanleen Meeanleen.