Chương 9: Confession Tai Hại
Bằng một cách thần kỳ nào đó mà khoa học không thể giải thích được, đột nhiên Đèn Biển chủ động nhắn tin cho Vi. Hơn nữa cách cậu ấy nhắn tin cũng khác bình thường lắm, từ lạnh nhạt trở nên nồng nhiệt hơn hẳn, thái độ này không giống cậu ấy chút nào. Ví dụ như tối nay, cậu ấy nhắn hỏi Vi một chuyện mà từ trước tới giờ không thèm hỏi.
Đèn Biển: Cậu ăn cơm chưa?
Rất kỳ lạ đúng không? Bình thường phải là "cậu làm Toán chưa?", "cậu tìm ra cách giải chưa?" cơ. Vi nhìn khung chat sáng rực một lúc lâu, cảm thấy không thể nào lý giải được vấn đề này. Cô đành gõ vào màn hình: Mình ăn rồi, còn cậu?
Cuộc trò chuyện hôm nay còn nhạt nhẽo hơn lúc bàn cách giải Toán.
Đoạn tin nhắn thiếu iot của cô và Đăng bị bong bóng chat của nhóm lớp che mất.
Cô Thùy: Các em chọn ra một bạn đại diện lớp phát biểu tinh thần học tập năm cuối cấp trong lễ khai giảng sắp tới nhé. Khối 12 năm nay chỉ có hai lớp được phát biểu trước toàn trường là lớp mình và 12A2.
Cô Thùy: Chúng ta mở đầu năm học mới bằng một bài phát biểu tuyệt vời nào. Lớp ta là lớp chọn hàng đầu, tuyệt đối không thua ai. Ngạo nghễ 12A1!
Hoàng Nam: Em xung phong phát biểu cô ơi.
Sau vụ cãi nhau tóe lửa hôm vệ sinh lớp đến nay, tinh thần chiến đấu của Nam vẫn sôi sùng sục. Cậu ấy luôn chờ thời cơ đến để phục thù, không thể để 12A1 có tiếng mà không có miếng được.
Cô Thùy: Gút chóp em, vì phát biểu trước toàn trường nên cô muốn Nam tự tin và không nhìn giấy đọc. Từ giờ đến ngày đó còn hai tuần nữa, các bạn cùng lớp giúp Nam luyện tập. Cô sẽ sửa bài phát biểu cho các em.
Cô Thùy: @Huyền Vi, lớp trưởng giúp cô hỗ trợ Nam nhé.
Huyền Vi: Dạ, em sẽ trao đổi với Nam.
Hôm nay giáo viên không nhắc thì Vi cũng quên mất truyền thống buổi khai giảng của trường THPT Vĩnh Thụy. Mỗi dịp khai giảng hằng năm, hai lớp đứng đầu khối 12 sẽ lên bục thể hiện tinh thần và nhiệt huyết học tập cuối cấp. Năm ngoái anh chị khóa trên phát biểu rất hay, nghe xong ý chí hừng hực muốn thi đua học tập ngay lập tức. Năm nay lớp Vi sẽ ra sao đây?
***
Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng chốc học sinh trường Trung học phổ Thông Vĩnh Thụy đã nhập học đầy đủ. Sân trường vắng bóng người từ mùa hè tháng trước nay đã được lấp đầy học sinh. Tiếng nói cười đùa nghịch thế chỗ cho tiếng ve kêu râm ran. Sau ba tháng hè gặp lại bạn bè, trên môi ai cũng thấp thoáng nụ cười.
Trường của Vi quy định nữ sinh mặc áo dài, mang giày búp bê, nam sinh thì áo sơ mi trắng quần tây và mang giày thể thao. Giờ ra chơi, các bạn nữ thướt tha trong lớp áo dài trắng tinh khôi xuất hiện trên hành lang theo từng tốp. Mỹ Kiều nhìn ra cửa, nhỏ là đứa hóng hớt nhanh nhẹn, trông thấy cảnh bạn nữ tập trung đông đúc ngoài hành lang, nhỏ kéo tay Vi: "Ê sao hành lang lớp mình đông con gái vậy? Dãy hành lang bên trái chỉ có hai lớp thôi mà. Con gái hai lớp ùa ra cũng không đông cỡ này."
"Mày nói tao mới để ý nha, hình như mấy bạn này lướt qua lướt lại lớp mình sáng giờ." Vi vừa mở nắp chai nước suối vừa nhìn ra ngoài.
Nhỏ Thảo từ bàn trên quay xuống, tay còn cầm miếng bánh mì ngọt đã cắn một nửa. Thảo nhai nhồm nhoàm rồi nói: "Lên xem confession trường mình là hiểu vấn đề liền."
Thảo vừa dứt lời, nhỏ Kiều đã tìm kiếm xong xuôi. Hàng chữ “THPT Vĩnh Thụy Confession” xuất hiện trên thanh tìm kiếm. Kiều nhấp vào, Vi cũng tò mò ngó qua xem thử. Trang confession như được tái sinh sau mùa hè, bài đăng được cập nhật liên tục. Hai ngày nay vấn đề được hỏi nhiều nhất đó là...
CFSVT828: Lớp trưởng 12A2 năm nay đẹp trai quá! 12A2 mãi đỉnh!
CFSVT823: Anh Minh Nhật ơi, em muốn làm nữ chính tiểu thuyết tình yêu học đường. Anh làm nam chính của em nha.
CFSVT824: Minh Nhật 12A2 bị chảnh hả mọi người? Mình gọi mãi mà cậu ta không ra gặp mình.
Dưới phần bình luận là một xô gạch đá ném vỡ đầu confession số 824.
Ái chà, sôi nổi quá nhỉ? Vi vừa uống nước vừa hóng hớt, cô không ngờ Nhật chuyển đến đây lại gây tiếng vang như vậy. Thảo nào hành lang có nhiều nữ sinh bỏ bê ăn sáng mà chạy lên đây ngắm người đẹp như vậy.
"Ui! Chuyện thằng Nhật nổi như cồn tao chẳng lạ gì cả. Nhìn cái mặt với cái chiều cao của nó là tụi mày thấy trước hậu họa rồi." Kiều bĩu môi, nhỏ quay qua khều tay Vi. "Đi vệ sinh không?"
Đối với học sinh mà nói, việc đi vệ sinh chung đã trở thành một nét văn hóa, đặc biệt là các bạn nữ. Thật khó bắt gặp một bạn nữ đi vệ sinh một mình mà không có một hoặc hai đứa bạn theo tháp tùng, trừ phi đang trong giờ học, còn giờ ra chơi hầu như không có. Vi và Kiều cũng vậy, có thể đi học không đi chung, đi ăn không đi chung nhưng đi vệ sinh chắc chắn phải đi chung.
Hai cô nàng đứng rửa tay bên cạnh nhau, đột nhiên Kiều nghiêng đầu nói với Vi: "Nhật nổi lên rồi, bọn con gái đến xem đông nhỉ? Tao cũng muốn làm idol như Nhật một lần."
"Tao thấy cái đó là tam tai của Nhật thì có. Suốt ngày có người đi qua đi lại ngắm nghía như du khách nhìn khỉ trong sở thú vậy. Cảm giác bị nhìn khó chịu lắm. Nhưng mà mày làm idol thì chắc không ma nào nhìn đâu." Vi đáp.
Kiều cười híp mắt: "Là sao hả bạn hiền ơi? Ý là mày chê tao với mày chơi với nhau lâu quá rồi hả?"
"Ha ha ha." Cô bật cười rồi kéo tay Kiều ra ngoài.
Đầu năm khối 12 vẫn chưa có lịch phụ đạo, lịch học chính quy một ngày năm tiết và học buổi sáng, vì thế Vi tận dụng mấy ngày được nghỉ buổi chiều sắp xếp cho Nam lên lớp tập phát biểu. Mấy người chăm lo cho phần phát biểu của Nam tụ thành một nhóm bao gồm: Nam, Thảo, Khải, Vi và Kiều.
Thảo là người chịu trách nhiệm nội dung phát biểu, Vi tổng duyệt và báo cáo với giáo viên chủ nhiệm. Hai đứa còn lại theo bạn lên chơi nên Vi xếp hai đứa vào hàng khán giả.
Theo như Vi đánh giá, Hoàng Nam là cậu bạn tràn đầy tự tin, cậu ấy có chất giọng mạnh mẽ truyền cảm, giao diện sáng sủa gọn gàng. Nam là người thích hợp để phát biểu nhất. Song, có một thứ là Nam thiếu, đó chính là ngôn ngữ cơ thể. Vi đã tham khảo nhiều video phát biểu trên Youtube, ngoài phong thái và giọng nói, người phát biểu cũng phải tương tác với khán giả bằng ngôn ngữ cơ thể nữa. Chỉ cần tập cho Nam thuần thục cái này là có thể xuất ngựa lên đường ra trận.
"Tay quơ nhẹ hơn một chút nữa, thỉnh thoảng thêm vào thôi, như vậy mới cuốn."
Nam gật đầu. Giờ giải lao, cậu chàng mở điện thoại xem lại cách diễn đạt ngôn ngữ cơ thể sao cho tự nhiên nhất có thể. Thảo liếc mắt nhìn ra hành lang, nhỏ trông thấy một bóng người cao lêu nghêu lướt ngang qua. Vừa hay người đó cũng quét mắt nhìn vào 12A1 đúng một giây, sau đó bước đi luôn. Tình cờ Vi cũng thấy người đó, là Nhật. Mà sao mặt mũi cậu ấy nhăn nhó thế nhỉ? Hàng mày rậm cau lại suýt dính chặt vào nhau. Vi ngoái đầu nhìn theo Nhật, bóng cậu mất hút.
12A2 cũng ở lại buổi chiều để tập phát biểu, nhỏ Kiều hóng được người đại diện lớp phát biểu là Nhật. Do hai lớp ở cạnh nhau cùng tập sẽ gây ồn ào ảnh hưởng đến đối phương, nội dung phát biểu cũng bị rò rỉ, vậy nên 12A2 dời xuống phía sau nhà đa năng luyện tập. Lý ra giờ này Nhật ở dưới đó mới phải.
Không biết trời xui đất khiến thế nào, Vi lại chạy ra ngoài. Cô muốn xem thử giờ này Nhật đi đâu, mặt mũi sao quạu quọ thế.
"Tao đi mua nước." Vi bỏ lại một câu rồi nhanh chân chạy ra ngoài. Kiều muốn đuổi theo nhưng Vi lại nói: "Mày trong đội phản biện, ở lại giúp Nam điều chỉnh tông giọng đi."
Nói rồi Vi chạy đi mất. Kiều ngạc nhiên. Giọng Nam rất ổn, có cái gì đâu mà phải điều chỉnh?
Khối 12 nằm ở lầu ba, Vi phải băng qua mấy dãy cầu thang mới xuống sân được. Chân Minh Nhật dài, chắc bây giờ xuống tới nhà đa năng rồi. Vi ngó nghiêng ngó dọc không thấy bóng cậu đâu, hành lang tầng trệt dành cho khối Mười lặng như tờ. Tiếng giảng bài môn Văn văng vẳng bên tai, lớp 10 hiện giờ đang học. Cô đành bỏ ý định chạy đi tìm Nhật, rẽ chân xuống căn-tin mua nước.
Căn-tin trường Trung học phổ thông Vĩnh Thụy khá rộng. Ba tủ nước ngọt đặt cạnh nhau một hàng ngang. Bên trong căn-tin còn bán đồ ăn, bánh tráng đủ thứ. Đối diện quầy bán kẹo bánh là dãy bàn ghế bằng inox sáng bóng. Nhật ngửa cổ uống một hơi hết nửa chai nước suối, trông thấy Vi xuất hiện, dường như con ngươi màu mật ong sáng lên một giây rồi đen lại. Gương mặt điển trai lộ rõ vẻ bực dọc.
Vi tiến tới trước mặt Nhật, hỏi: "Sao quạu vậy?"
Nhật hậm hực vặn nắp chai lại. Chẳng biết cậu bực dọc cái gì, nắp chai bị vặn quá mạnh phát ra tiếng "tách" rồi bung hẳn.
"Cậu nói vậy thật hả?" Nhật hỏi Vi bằng giọng chất vấn.
"Hả? Mình nói cái gì cơ?" Vi ngạc nhiên.
Nhật đứng dậy bước đến, khoảng cách của cậu cách cô vỏn vẹn hai bước chân. Vị trí hai người quá gần, Vi giật mình ngước mắt nhìn cậu, cùng lúc đó Nhật hơi cúi đầu.
"Nhìn kỹ chưa? Bộ giống lắm hả?" Cậu vẫn hậm hực.
Vi lùi về sau hai bước, cô vẫn chưa hiểu cái quái gì đang diễn ra lúc này.
"Là sao?"
Nhật không đáp nữa, cậu vơ lấy chai nước rồi bỏ đi một mạch bỏ lại Vi ù ù cạc cạc không hiểu gì.
Mãi đến khi cô ôm mấy chai nước suối leo ba tầng lầu, lăn về lớp 12A1, mọi vấn đề mới được khai sáng.
"Tao biết sao hồi nãy thằng Nhật lướt qua liếc cái lớp này một cái sắc lẹm rồi!" Thảo cầm điện thoại hô lên.
"Sao sao?" Kiều xúm vào Thảo ngay.
"Tụi mày lên confession trường đọc cái bài mới nhất ấy." Thảo nói.
Vi moi điện thoại trong balo ra, truy cập vào confession trường xem thử. Rốt cuộc là chuyện quỷ gì đây? Dòng confession mới nhất được đăng tải từ năm tiếng trước.
CFSVT826: 12A1 với 12A2 hơn thua căng thật đấy. Lớp trưởng cũng khịa nhau không trượt phát nào. Huyền Vi nói Minh Nhật là con khỉ trong sở thú, ngày nào cũng đón du khách ghé xem kìa :)) Buồn cười vãi.
"..."
"Ha ha ha. Công nhận cái miệng mày chiến thật đó Vi." Thảo cười khanh khách vỗ vai Vi bôm bốp.
"..." Đứa nào duyệt cái confession có yếu tố gây war như vậy hả?
Vi không có ý đó! Không phải nói cậu ấy là con khỉ, cô chỉ muốn nói tình cảnh giống thôi.
"Tao không có ý đó, còn nửa câu sau nữa!" Vi vội vàng biện minh.
"Sáng Vi nó chọc tao mà, sao giờ thành khịa idol mới nổi rồi." Kiều nhăn nhó nhìn điện thoại, nhỏ nhăn mặt không phải vì bất bình mà là vì nén cười. Khó khăn lắm Kiều mới nhịn được, nhỏ nói: "Sáng có đứa nào nghe trộm rồi. Tụi tao nói trong nhà vệ sinh nữ á."
"Giờ sao đây?" Không lẽ tình bạn chấm hết từ đây?
Nam lên tiếng: "Kệ đi Vi, con trai không có để bụng mấy chuyện này đâu."
Không có để bụng hả? Thái độ của Nhật dưới căn-tin giống người không để bụng lắm hả? Cậu ấy không để bụng nhưng sẽ để vào lồng ngực, đó gọi là tức cái lồng ngực!
"Mà sao nhìn mày lo dữ vậy? Hai đứa bây là bạn hả? Không được làm bạn với đối thủ đâu đó!" Thảo rít lên.
Vi nghe không lọt tai lời Thảo, cô lấy điện thoại ra định nhắn tin giải thích với Nhật. Song, cô phát hiện ra làm bạn cả tháng nay nhưng cô không có số điện thoại của Nhật!
Toang rồi!
Phải làm sao đây?
_________________
Chương truyện được beta bởi Meeanleen Meeanleen.