Qua Thiên Điện Cũ, Nàng Gặp Lại Mùa Xuân

Chương 2



Hắn giơ tay ra hiệu.

 

Hai cấm quân phía sau lập tức bước lên, giữ c.h.ặ.t tên tiểu thái giám.

 

Tên tiểu thái giám hoảng loạn không thôi, liên tục dập đầu xuống đất.

 

“Oan uổng! Nô tài oan uổng! Nô tài chỉ phụng mệnh mời Thẩm nhị tiểu thư vào trong mà thôi!”

 

Ta nhìn hắn không chớp mắt.

 

“Ai bảo ngươi mời ta vào trong?”

 

Trán hắn lập tức rịn đầy mồ hôi lạnh.

 

Đúng lúc này, Thẩm Minh Thù từ phía sau đám đông chậm rãi đi tới.

 

Nàng mặc một bộ cung váy màu trắng nguyệt, trên tóc cài một cây trâm ngọc lan, gương mặt mang vẻ kinh hoảng vừa đủ.

 

Kiếp trước vào lúc này, nàng vốn nên đứng bên ngoài cửa thiên điện, chờ tận mắt nhìn cánh cửa ấy bị phá ra.

 

Kiếp này, nàng đã đến sớm hơn rồi.

 

Nàng thấy ta ngồi dưới đất, ánh mắt thoáng cứng lại trong một sát na.

 

Nhưng rất nhanh sau đó, nàng đã ngồi xuống, đưa tay định đỡ ta dậy.

 

“Lệnh Nghi, sao muội lại ngồi dưới đất thế này? Có phải bị dọa sợ rồi không?”

 

Ta nghiêng người tránh khỏi tay nàng.

 

“Tỷ tỷ, tỷ bảo ta đưa canh giải rượu cho Nhiếp chính vương. Canh đâu rồi?”

 

Bàn tay Thẩm Minh Thù khựng lại giữa không trung.

 

Nàng dịu giọng nói:

 

“Canh giải rượu gì cơ? Tỷ đã bảo muội đưa canh khi nào?”

 

Đám đông xung quanh lập tức khẽ xôn xao.

 

Ta lặng lẽ nhìn nàng.

 

“Vừa rồi ở phía tây Trường Minh điện, Thanh Hà bên cạnh tỷ đã tự tay giao chén canh cho ta, nói Nhiếp chính vương uống quá chén, tỷ không tiện tự mình đi qua, nên bảo ta thay tỷ đi một chuyến.”

 

Hốc mắt Thẩm Minh Thù lập tức đỏ lên.

 

“Muội muội, có phải muội bị dọa đến hồ đồ rồi không? Nhiếp chính vương thân phận tôn quý, tỷ sao dám lén đưa canh cho ngài ấy?”

 

Nàng nói rất khẽ.

 

Cũng nghe rất tủi thân.

 

Kiếp trước, ta sợ nhất chính là dáng vẻ này của nàng.

 

Chỉ cần nàng vừa đỏ mắt, phụ thân nhất định sẽ lập tức nhìn về phía ta trước.

 

Quả nhiên, phụ thân rất nhanh đã chen vào giữa đám đông.

 

Ông chỉ kịp nghe được nửa câu, sắc mặt đã lập tức trầm xuống.

 

“Lệnh Nghi, trong cung yến không được nói năng bừa bãi.”

 

Ta vịn lấy cột hành lang, chậm rãi đứng dậy.

 

Đầu gối vừa rồi đập xuống đất, đau đến nhức buốt.

 

Ta không nhìn phụ thân.

 

Ta chỉ nhìn về phía thống lĩnh cấm quân.

 

“Xin thống lĩnh lập tức truyền thái y. Nếu người trong điện quả thật là Nhiếp chính vương, cứu người mới là việc quan trọng nhất.”

 

Thống lĩnh cấm quân thoáng do dự trong một chớp mắt.

 

Nhưng ngay sau đó, trong thiên điện lại vang lên một tiếng động rất mạnh.

 

Giống như có người vừa đập vỡ chén ly.

 

Sắc mặt thống lĩnh lập tức biến đổi.

 

Hắn không để ý đến phụ thân nữa, xoay người dẫn người đẩy cửa xông vào trong.

 

Cửa vừa mở, mùi hương nồng nặc lập tức ùa ra ngoài.

 

Đám đông đồng loạt lùi lại một bước.

 

Ta đưa tay che miệng mũi.

 

Trong điện, rèm lụa rủ thấp, chén rượu vỡ nát trên nền đất.

 

Tạ Huyền Hành ngồi trước giường, vạt áo hơi rối, mu bàn tay đầy những vết m.á.u do mảnh sứ cứa vào.

 

Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ánh mắt xuyên qua tầng tầng cung nhân, cuối cùng rơi xuống người ta.

 

Lạnh.

 

Cũng tỉnh táo đến đáng sợ.

 

Ta chỉ nhìn một thoáng, rồi lập tức cúi đầu xuống.

 

Kiếp trước, ta dùng cả tám năm cũng không chờ được một lần hắn tỉnh táo nhìn ta như vậy.

 

Thống lĩnh cấm quân lập tức quỳ xuống.

 

“Điện hạ!”

 

Giọng Tạ Huyền Hành khàn đặc:

 

“Truyền thái y.”

 

Thái y đến rất nhanh.

 

Hoàng hậu cũng lập tức giá lâm.

 

Cung yến trong Trường Minh điện hoàn toàn rối loạn.

 

Ta bị đưa ra hành lang ngoài thiên điện để hỏi chuyện.

 

Tên tiểu thái giám quỳ rạp dưới đất, cả người run rẩy như cầy sấy.

 

Thẩm Minh Thù đứng sau lưng phụ thân, sắc mặt hơi tái.

 

Phụ thân nhìn ta mấy lần.

 

Ánh mắt ấy khiến ta nhớ lại kiếp trước.

 

Ông luôn nhìn ta như vậy.

 

Như thể từ khi sinh ra, ta đã là tai họa chuyên gây rắc rối cho Hầu phủ.

 

Cô cô bên cạnh Hoàng hậu nhìn ta, cất giọng hỏi:

 

“Thẩm nhị tiểu thư, ngươi nói mình phụng mệnh đưa canh giải rượu. Vậy chén canh ấy đâu?”

 

Ta rũ mắt xuống.

 

“Bị tên tiểu thái giám này cướp đi rồi.”

 

Tên tiểu thái giám đột ngột ngẩng đầu lên.

 

“Nô tài không có!”

 

Ta bình tĩnh nhìn hắn.

 

“Vừa rồi ngươi còn nói mình chỉ phụng mệnh mời ta vào trong, bây giờ lại nói không lấy canh. Rốt cuộc ngươi phụng mệnh làm chuyện gì?”

 

Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy.

 

Cô cô nhìn về phía cấm quân.

 

“Lục soát.”

 

Rất nhanh, có người tìm thấy một chén sứ đã vỡ bên bụi hoa dưới hành lang.

 

Đáy chén vẫn còn dính chút nước canh màu nâu nhạt.

 

Tim ta khẽ nảy mạnh một cái.

 

Chiếc chén này, ta nhận ra.

 

Kiếp trước trước lúc c.h.ế.t, Thẩm Minh Thù từng nói với ta rằng sau khi tráo rượu, nàng lại bảo Thanh Hà đưa canh giải rượu cho ta.

 

Trong canh vốn không có t.h.u.ố.c.

 

Thuốc nằm trong chén rượu Tạ Huyền Hành đã uống.

 

Canh giải rượu chẳng qua chỉ là cái móc câu, dùng để dẫn ta đến thiên điện mà thôi.

 

Cô cô sai người bọc mảnh chén lại, đưa cho thái y kiểm tra.

 

Thẩm Minh Thù nhẹ giọng lên tiếng:

 

“Có lẽ muội muội nhất thời hoảng sợ nên mới nhớ nhầm. Từ nhỏ muội ấy đã nhát gan, vừa rồi thấy trong thiên điện có động tĩnh lớn, hẳn là mới tưởng có người mưu hại Nhiếp chính vương.”

 

Ta khẽ cười.

 

“Sao tỷ tỷ lại biết trong thiên điện có động tĩnh lớn?”

 

Lông mi nàng khẽ run lên.

 

Ta nhìn nàng không rời mắt.

 

“Khi ta vừa hô lên, rõ ràng tỷ tỷ vẫn còn ở trong Trường Minh điện. Cửa thiên điện đóng kín, âm thanh bên trong lại cách một góc hành lang, người ở chính điện chưa chắc đã nghe thấy.”