Sắc mặt Thẩm Minh Thù thoáng chốc trắng đi.
Phụ thân lạnh giọng quát:
“Lệnh Nghi, đủ rồi.”
Ta quay đầu nhìn ông.
“Phụ thân cảm thấy đủ rồi sao?”
Ông nhíu c.h.ặ.t mày.
“Tối nay tỷ tỷ ngươi vẫn luôn ở chỗ nữ quyến, sao có thể hại người?”
Ta nhìn nữ t.ử đang rơi lệ sau lưng ông.
Nàng ta thật sự rất biết khóc.
Khóc tựa một đóa ngọc lan bị mưa gió vùi dập, yếu ớt đến khiến người thương tiếc.
Kiếp trước, phụ thân vì bảo vệ nàng mà ép ta gả vào Vương phủ.
Tám năm sau, ông vẫn sai người gửi thư đến Vương phủ, nói:
“Tỷ tỷ ngươi cũng không dễ dàng gì, ngươi bớt so đo với nó đi.”
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
“Nhiếp chính vương trúng độc gì, thái y còn chưa nói rõ. Tên tiểu thái giám phụng mệnh ai, cũng chưa kịp thẩm vấn. Phụ thân vội vàng bắt ta câm miệng như vậy, rốt cuộc là sợ ta quấy nhiễu cung yến, hay sợ ta hỏi đến tỷ tỷ?”
Sắc mặt phụ thân xanh mét.
Nước mắt Thẩm Minh Thù lại rơi xuống.
“Muội muội, sao muội có thể nghĩ tỷ như vậy?”
Ta không đáp lời nàng.
Ta chỉ nhìn về phía cô cô bên cạnh Hoàng hậu.
“Thần nữ thỉnh cầu tra rõ canh giải rượu này từ đâu mà có, đã qua tay những ai, và là ai đã tạm thời đổi đường đi của thần nữ.”
Cô cô nhìn ta một cái.
Không nói lời nào.
Trong thiên điện truyền ra giọng thái y bị đè thấp.
Một lát sau, thái y bước ra ngoài.
Sắc mặt ông vô cùng nặng nề.
“Bẩm Hoàng hậu nương nương, độc mà Nhiếp chính vương điện hạ trúng rất mạnh, chuyên công vào khí huyết. Nếu không nhờ điện hạ dùng nội lực áp chế, e rằng thần trí đã sớm không còn tỉnh táo.”
Cả hành lang lặng ngắt như c.h.ế.t.
Ta ngẩng đầu, nói từng chữ một:
“Xin nương nương minh xét. Đêm nay người bị hại không phải chỉ là thanh danh của thần nữ, mà là tính mạng của Nhiếp chính vương.”
Hoàng hậu lập tức hạ lệnh phong tỏa thiên điện.
Tất cả cung nhân từng qua tay rượu trong Trường Minh điện đều bị đưa đi hỏi chuyện.
Phụ thân muốn đưa ta trở về Hầu phủ.
Ta quỳ dưới hành lang, không hề nhúc nhích.
Ông trầm giọng nói:
“Thẩm Lệnh Nghi, ngươi còn chê tối nay chưa đủ loạn hay sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn ông.
“Nếu Nhiếp chính vương điện hạ xảy ra chuyện, Hầu phủ có gánh nổi tội ấy không?”
Cơn giận trên mặt phụ thân lập tức khựng lại.
Ta biết ông sợ điều gì.
Ông sợ Hầu phủ bị cuốn vào án mưu hại thân vương.
Nhưng ông càng sợ Thẩm Minh Thù gặp chuyện hơn.
Kiếp trước, ta chịu đựng trong Vương phủ suốt tám năm.
Năm con ta tròn năm tuổi, Thẩm Minh Thù đến Vương phủ làm khách.
Nàng xoa đầu đứa trẻ, dịu dàng hỏi:
“Ngày thường mẫu thân con có đối xử tốt với con không?”
Đứa trẻ nhìn ta một cái, khuôn mặt nhỏ căng cứng lạnh nhạt.
“Bà ấy cứ khóc mãi. Phụ vương không thích bà ấy, con cũng không thích.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thẩm Minh Thù thở dài ngay trước mặt ta.
“Lệnh Nghi, đứa trẻ còn nhỏ, muội đừng so đo với nó.”
Sau này ta mới biết, giáo dưỡng ma ma bên cạnh con ta chính là người Thẩm Minh Thù đưa vào Vương phủ.
Bà ta dạy nó nói rằng:
Mẫu thân dùng thủ đoạn bẩn thỉu để gả vào phủ.
Mẫu thân hại phụ thân và dì.
Mẫu thân không xứng làm Vương phi.
Khi ấy, ta đã bị Tạ Huyền Hành lạnh nhạt nhiều năm, ngay cả lời giải thích cũng trở nên yếu ớt đến bất lực.
Hiện tại, ta quỳ dưới tường cung, nghe tiếng bước chân cung nhân qua lại cách đó không xa, trong lòng lạnh đến mức tỉnh táo lạ thường.
Kiếp này, ta sẽ không để bất cứ ai viết tội danh thay ta nữa.
Thanh Hà rất nhanh bị đưa tới.
Nàng ta là nha hoàn thân cận nhất của Thẩm Minh Thù.
Kiếp trước, nàng ta cũng có mặt tại đó.
Sau khi cửa thiên điện bị phá ra, nàng ta là người đầu tiên xông lên đỡ Thẩm Minh Thù, vừa khóc vừa nói ta từ lâu đã ghen tị với tỷ tỷ, sớm đã muốn trèo cao bám lấy Nhiếp chính vương.
Nay nàng ta quỳ dưới đất, sắc mặt còn trắng bệch hơn cả tên tiểu thái giám kia.
Cô cô nhìn nàng ta, hỏi:
“Canh giải rượu là ai giao cho Thẩm nhị tiểu thư?”
Thanh Hà dập đầu xuống đất.
“Nô tỳ không biết.”
Ta khẽ nói:
“Ống tay áo trái của ngươi dính mật hoa quế.”
Thân thể Thanh Hà lập tức cứng đờ.
Ta nhìn về phía cô cô.
“Trong canh giải rượu có thêm mật hoa quế. Tỷ tỷ nói Nhiếp chính vương không thích vị quá đắng, nên trong canh cần dùng chút mật để át đi vị t.h.u.ố.c. Khi Thanh Hà đưa canh cho ta, tay áo nàng ta từng quệt qua miệng chén.”
Thanh Hà lập tức rụt tay vào trong ống áo.
Cấm quân tiến lên, cưỡng ép kéo tay nàng ta ra.
Mặt trong ống tay áo quả nhiên có một vệt vàng nhạt dính nhớp.
Nước mắt Thẩm Minh Thù lập tức rơi càng gấp hơn.
“Thanh Hà, vì sao ngươi lại gạt ta? Có phải ngươi đã lén làm gì không?”
Câu này nàng nói quá nhanh.
Thanh Hà ngơ ngác ngẩng đầu nhìn nàng.
Như thể không ngờ mình lại bị đẩy ra ngoài nhanh đến vậy.
Ta nhìn rất rõ.
Thẩm Minh Thù lại muốn c.h.ặ.t đuôi để giữ thân.
Cô cô lạnh mặt ra lệnh:
“Dẫn xuống, thẩm kỹ.”
Khi Thanh Hà bị kéo đi, nàng ta vẫn luôn quay đầu nhìn Thẩm Minh Thù.
Nhưng Thẩm Minh Thù không nhìn nàng ta lấy một lần.
Phụ thân thấp giọng nói:
“Minh Thù cũng chỉ là bị người ta che mắt mà thôi.”
Ta khẽ cười.
“Sao phụ thân biết?”
Ông sa sầm mặt.
“Nó là tỷ tỷ ngươi.”
Ta gật đầu.
“Cho nên dù tỷ ấy làm gì, cũng sẽ có người đứng ra nói giúp.”
Phụ thân giơ tay lên, như thể muốn đ.á.n.h ta.
Cô cô khẽ ho một tiếng.