Quân Cờ Lật Cả Đường Gia

Chương 23



Ta nhất thời lặng người không nói được gì, chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi kinh ngạc khó tả.

 

Thì ra tiên hoàng từ rất sớm đã chuẩn bị mật đạo này cho mẫu hậu.

 

Có phải người đã nhận ra dã tâm bất chính của đệ đệ mình đối với thê t.ử?

 

Hay là người đã sớm đoán được hắn sẽ có ngày tạo phản?

 

Những chuyện quá khứ ấy, đến giờ đã không còn cách nào truy tìm rõ ràng nữa.

 

Ta hỏi:

 

“Nếu ta đi rồi, phụ hoàng sẽ đối xử với mẫu hậu thế nào?”

 

Ma ma khẽ cười:

 

“Một ngày làm vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa.”

 

Ta trầm mặc một lúc, rất nhanh sau đó đã bước vào mật đạo, lần theo con đường phủ đầy bụi cũ mà tiến về phía trước.

 

Trong bóng tối sâu thẳm, từng bước chân của ta nặng nề vô cùng, mà đầu óc lại càng thêm rối loạn.

 

Từ lúc rời Vân Sơ Tự trở về cung, trong quãng thời gian ngắn ngủi ấy đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện, gương mặt của mẫu hậu, gương mặt của A Tắc cứ thay phiên nhau hiện lên trong đầu ta.

 

Ta nghĩ tới lời của ma ma.

 

“Tiếc rằng… hoàng hậu bị bệ hạ bắt lại rồi…”

 

“Một ngày làm vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa…”

 

Ta chợt dừng bước, một luồng khí lạnh thấu xương bỗng tràn dọc sống lưng.

 

Không đúng.

 

Mẫu hậu là chiến lợi phẩm của phụ hoàng.

 

Giữa bọn họ từ trước tới nay nào phải thứ tình cảm “một ngày phu thê, trăm ngày ân nghĩa”, mà chỉ là kẻ chiến thắng tuyên bố chủ quyền với chiến lợi phẩm của mình, là kẻ nắm quyền không nỡ buông tay khỏi một báu vật tuyệt sắc.

 

Ông ta yêu vẻ đẹp độc nhất vô nhị của báu vật ấy, nhưng chưa bao giờ chịu thuận theo ý nguyện của bà.

 

Mẫu hậu gặp nguy rồi.

 

Ta chợt quay đầu, lao ngược trở lại.

 

Rất nhanh, ta đã tới trước cánh cửa mật đạo.

 

Mật đạo này chỉ có thể mở từ bên ngoài.

 

Ta dồn hết sức đá liên tục vào cửa, chẳng biết từ lúc nào, nước mắt đã lăn đầy trên mặt.

 

Cuối cùng, cánh cửa mật đạo vỡ vụn, ánh sáng tràn vào như thác đổ.

 

Cùng lúc tràn vào mắt ta, là ngọn lửa bừng bừng cháy rực ở phía xa.

 

Hướng đó… chính là Trường Ninh cung.

 

Ta liều mình chạy về phía Trường Ninh cung.

 

Dọc đường, vô số cung nữ, thái giám, thị vệ chen chúc tháo chạy.

 

“Nghĩa quân đ.á.n.h vào rồi! Mau chạy thôi!”

 

Tiếng hô hỗn loạn vang lên khắp nơi, gương mặt ai nấy đều hoảng loạn đến cực điểm.

 

Ta dốc hết sức lao về phía Trường Ninh cung, cung môn đã mở toang, không còn một ai trấn giữ.

 

Ta chạy xộc vào, thấy phụ hoàng rút kiếm kề vào cổ mẫu hậu, gương mặt ông ta ngập tràn giận dữ, mà mẫu hậu lại đang mỉm cười.

 

Đó là một nụ cười thê lương, nhưng cũng mang theo vẻ giải thoát.

 

Phụ hoàng nhìn thấy ta, trong đôi mắt oán hận bỗng bùng lên ánh sáng vui mừng.

 

Ông ta rút kiếm đ.â.m về phía ta.

 

Ta nghiêng người tránh thoát, vòng ra phía sau ông, tay c.h.ặ.t mạnh một đòn lên cổ tay ông ta, đoạt lấy trường kiếm, rồi xoay người thuận tay đ.â.m thẳng vào tim ông.

 

Cảm giác kiếm xuyên qua thân thể thật đặc biệt, vừa chậm nặng lại vừa nhanh gọn.

 

Máu nóng phụt ra, b.ắ.n đầy lên mặt ta, vừa ấm vừa dính.

 

Ông ta trợn mắt nhìn ta, trong mắt tràn đầy không dám tin, vừa oán độc vừa hối hận.

 

“Trẫm sớm nên… g.i.ế.c ngươi…”

 

Ánh mắt ta lạnh như băng, rút kiếm ra, m.á.u tươi lập tức b.ắ.n trào, nhuộm ướt cả y phục trên người ta.

 

Lẽ ra ta nên cảm thấy ghê tởm.

 

Nhưng ta lại chẳng buồn để ý.

 

Mối thù g.i.ế.c cha, cuối cùng cũng được báo.

 

Thân thể ông ta ngã xuống, đổ ầm một tiếng nặng nề như bao cát rơi xuống đất.

 

Cửu ngũ chí tôn cũng như dân thường mà thôi, sau khi c.h.ế.t cũng chỉ chiếm một phần đất chừng sáu thước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Chỉ là muốn g.i.ế.c được ông ta, lại khó hơn gấp trăm ngàn lần.

 

Ta ngẩng đầu nhìn mẫu hậu.

 

Ánh mắt bà vô cùng phức tạp, từng giọt lệ to lớn lặng lẽ rơi xuống.

 

“Sao con lại quay về?”

 

Mẫu hậu trách ta ư?

 

Thanh kiếm trong tay ta “choang” một tiếng rơi xuống đất, lòng ta lạnh đi một chút, đau cũng thêm một phần.

 

Thần sắc mẫu hậu dịu lại.

 

Bà vô thức nhìn sang t.h.i t.h.ể đế vương trên mặt đất, rồi nhẹ giọng nói:

 

“Con theo ta.”

 

Bà nắm lấy tay ta, đưa ta tới ngự thư phòng.

 

Trên đường, cung nữ thái giám tán loạn bỏ chạy, nghĩa quân đã tiến vào trong cung, cướp bóc khắp nơi.

 

Lòng người tham lam, những kẻ xưng là nghĩa quân ấy dường như đã sớm quên đi lý tưởng ban đầu.

 

Ta thuận tay g.i.ế.c vài tên, bảo hộ mẫu hậu, cùng bà tiến vào ngự thư phòng.

 

Mẫu hậu mặt mày trắng bệch, vừa vào trong liền đóng cửa điện, vội vã lật tìm trên án thư.

 

Rất nhanh, bà tìm được một khối ấn tín.

 

“Ngọc tỷ truyền quốc, con cầm lấy. Tân quân nhập cung, bất kể là ai, con cũng có thể dùng vật này đổi lấy một mạng sống.”

 

Ta há miệng muốn nói gì đó, nhưng chẳng hiểu vì sao lại không thể thốt nên lời.

 

Ta không nói cho bà biết, người tạo phản… chính là ta.

 

Nếu nói ra, bà sẽ hận ta, đúng không?

 

Ngay lúc ấy, ta cảm thấy toàn thân vô lực, một cảm giác nghẹn ngào khó diễn tả dâng lên, như có thứ gì đó chẹn ngang nơi cổ họng.

 

Mẫu hậu tiếp tục lật tìm, cuối cùng trong đống thư quyển, bà lấy ra một bức họa.

 

Bà cẩn thận mở nó ra, trong mắt là vẻ trang trọng xen lẫn vui mừng.

 

“A Ngọc, con xem đây là ai?”

 

Ta chăm chú nhìn, thấy trong tranh là một người được vẽ sống động như thật.

 

Là… Vệ Chiêu?

 

Không, không phải Vệ Chiêu.

 

Khóe mắt người trong tranh có một nốt ruồi lệ màu đỏ nhạt.

 

Khí chất trầm tĩnh mà kiêu hùng ấy, rõ ràng chính là Ninh Tắc.

 

A Tắc.

 

Ninh Tắc của ta…

 

Mẫu hậu nói:

 

“Hắn là tướng quân thiếu niên của Minh gia quân, Minh Tắc.”

 

“A Tắc của con chưa c.h.ế.t.”

 

“Hắn đã trở lại, đến tìm con rồi.”

 

“A Ngọc, vận may của con đến rồi.”

 

Ta chợt hiểu ra hôm đó, rõ ràng hoàng đế hận ta thấu xương, vậy mà tại sao vẫn đồng ý để ta viết thư khuyên hàng.

 

Thì ra, từ rất sớm ông ta đã biết người tạo phản là A Tắc.

 

Ông ta tưởng rằng A Tắc nhất định sẽ nghe lời ta.

 

Nhưng A Tắc vì sao lại chưa c.h.ế.t?

 

Vì sao hắn lại trở thành Minh Tắc?

 

Trong đầu ta rối như tơ vò.

 

Mẫu hậu đem mọi thứ nhét vào tay ta, hạ giọng nói:

 

“A Ngọc, đi đi, hãy đi tìm hắn.”

 

“Hắn từng nguyện c.h.ế.t vì con một lần, vậy thì cũng sẽ nguyện c.h.ế.t vì con lần thứ hai.”

 

“Hắn xứng đáng để con gửi gắm cả đời.”

 

“Đây là hưu thư con viết cho Vệ Chiêu, mẫu hậu đã đóng ấn ngọc, từ nay về sau sẽ không còn ai có thể chi phối vận mệnh của con nữa.”

 

“A Ngọc, con tự do rồi.”