Quân Cờ Lật Cả Đường Gia

Chương 24



Bà đẩy ta về phía cửa.

 

Trước khi khép lại cánh cửa, bà lại bất chợt nắm lấy tay ta, trong ánh mắt có vài phần khẩn cầu.

 

“A Ngọc, nghĩa quân nhân danh con mà nổi dậy, bất kể thế nào cũng sẽ đối đãi tốt với con, mẫu hậu với con đã chẳng còn điều gì phải lo lắng nữa.”

 

“Mẫu hậu chỉ xin con một chuyện cuối cùng, nếu con còn dư sức, hãy giúp đỡ Duẫn Nhi, được không?”

 

“Nó là do mẫu hậu cưng chiều quá mức, chẳng có bản lĩnh tự bảo vệ mình, chỉ biết trôi theo dòng nước.”

 

“Con dũng cảm hơn nó, thông minh hơn nó, mẫu hậu chỉ cầu xin con lần cuối này thôi, con đồng ý với mẫu hậu, được không?”

 

Tâm trí đang rối loạn của ta cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi phần.

 

Chút cảm động vừa dâng lên trong lòng dần tan đi, chỉ còn lại nỗi uất nghẹn và nặng nề không thể nguôi.

 

Khi bà ban Vệ Chiêu cho ta, là vì ta dũng cảm, vì ta thông minh.

 

Vậy nên, ta phải chịu đựng việc nhà họ Vệ suy tàn, phải chấp nhận thân phận thê t.ử của tội thần sao?

 

Nhưng vì cớ gì?

 

Vì ta mạnh mẽ nên ta phải chịu khổ, còn ai yếu đuối thì lại được hưởng phúc ư?

 

Cuối cùng, ta không nhịn được mà thốt ra câu hỏi trước đây Khang Lạc từng hỏi ta:

 

“Nếu có một ngày, con và Khang Lạc cùng rơi vào cảnh khốn cùng, người chỉ có thể cứu một người, người sẽ cứu ai?”

 

Mẫu hậu lập tức cứng họng, trợn to mắt, không thể tin nổi mà nhìn ta.

 

Mà lúc ấy, chẳng hiểu vì sao, ta lại thấy được trong mắt người một thoáng bóng dáng của Khang Lạc.

 

“A Ngọc…”

 

Bà liên tục lùi về phía sau, như thể ta là yêu ma quỷ quái.

 

Đột nhiên trong lòng ta sinh ra một cảm giác nhẹ bẫng, như thể đã thoát ly khỏi tất cả, đứng ngoài mọi chuyện.

 

“Người sẽ cứu Khang Lạc, đúng không?”

 

“Không phải!”

 

“Thật sao?”

 

Khóe môi ta nhếch lên đầy giễu cợt, nhìn bà nửa cười nửa không.

 

“Vậy đây là gì?”

 

Ta lấy từ trong n.g.ự.c ra một tờ giấy, trên đó có một ký hiệu.

 

Ký hiệu ấy từng xuất hiện trên người thích khách năm xưa.

 

Năm đó khi ta còn ở Vân Sơ Tự, ta đã không ít lần bị ám sát.

 

Đa phần thích khách là do phụ hoàng sai đến, nhưng có một lần ngoại lệ, hình xăm trên người thích khách khác hẳn.

 

Khi đó trong lòng ta đã có một nghi vấn, nhưng ta không dám tin.

 

Nếu không có chuyện hôm nay, nghi vấn ấy ta nguyện mang theo xuống mồ.

 

Nhưng bây giờ, ta thật sự rất muốn biết rõ.

 

Ta tự nhủ với bản thân:

 

“Buông tay đi, Triệu T.ử Ngọc. Một khi buông được rồi, thì sẽ vĩnh viễn buông xuôi được mọi thứ.”

 

Ta cũng ôm lấy một tia hy vọng mong manh.

 

Ta hy vọng là mình đã nghi oan cho mẫu hậu.

 

Ta hy vọng bà vô tội.

 

Mẫu hậu nhìn thấy tờ giấy kia, dung nhan diễm lệ bỗng trở nên chua xót và mong manh.

 

Bà lùi từng bước, rồi cuối cùng ngã quỵ xuống bàn, cuốn thư trên bàn rơi đầy đất, phát ra tiếng động lớn.

 

Bà nước mắt lưng tròng nhìn ta, môi mấp máy, rồi bỗng phun ra một ngụm m.á.u đen.

 

Tim ta siết lại.

 

Mẫu hậu đã uống độc?

 

Ta theo bản năng định đỡ lấy bà, nhưng lại cố chấp dừng tay giữa chừng.

 

Mẫu t.ử cách nhau chỉ trong gang tấc, mà cảm giác như cách biệt một trời một vực.

 

Giọng người khàn khàn như được giải thoát:

 

“Con đều đã biết cả rồi…”

 

“Ta tưởng có thể giấu được con.”

 

“Năm xưa, trong cung ta từng bước gian nan, bệ hạ không còn tình ý với ta, Tiêu phi hoành hành ngang ngược, luôn dùng con để kích động bệ hạ. Lúc đó Khang Lạc mới sáu tuổi, nó bị người ta hạ độc.”

 

“Khi ấy ta hồ đồ, nghĩ rằng nếu nhất định phải hy sinh một người để những người còn lại được sống yên ổn, thì ta chỉ có thể hy sinh đứa con chưa từng ở bên cạnh mình.”

 

“A Ngọc… xin lỗi con…”

 

“Xin lỗi…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hơi thở bà yếu dần, chỉ còn đôi mắt chưa nỡ nhắm lại, vẫn dõi theo ta không rời.

 

Nếu chỉ có thể từ bỏ một người, thì chỉ đành từ bỏ người không ở bên cạnh mình.

 

Cuối cùng, bà cũng đã nói thật.

 

Ta hỏi được chân tướng, nhưng lại bị chính chân tướng ấy đập tan thành từng mảnh nhỏ.

 

Trái tim ta như bị khoét ra một lỗ lớn, gió lạnh ào ào thổi qua, buốt giá vô cùng.

 

Ta vô thức bước đến bên bà, từ trên cao cúi đầu nhìn xuống.

 

Mỹ nhân dù có tự vẫn bằng độc d.ư.ợ.c, vẫn xinh đẹp thê lương đến mức khiến người ta say đắm.

 

Ta cúi người ôm lấy bà vào lòng, nhẹ nhàng lau đi vệt m.á.u đen bên khóe môi, thì thầm bên tai bà:

 

“Mẫu hậu, tạo phản là do nhi thần. Người đoạt lấy thiên hạ Đại Chu là nhi thần. Chúng ta coi như huề nhau rồi. Người không cần phải c.h.ế.t, người hãy sống thật tốt, sống để xem ta lên làm nữ hoàng. Giải d.ư.ợ.c ở đâu?”

 

“A Ngọc!”

 

Ngón tay bà siết c.h.ặ.t lấy áo ta, ánh mắt muôn phần không dám tin, nhưng trong đó lại có đôi phần vui mừng.

 

“Con rất tốt… Con giỏi hơn mẫu hậu nhiều…”

 

“Không có giải d.ư.ợ.c đâu…”

 

“Người đáng c.h.ế.t là ta. Năm xưa không c.h.ế.t, lưu lại vô số tiếng xấu. Nếu nay lại không c.h.ế.t, sử sách sẽ viết gì về ta đây?”

 

“Ta biết rõ bệ hạ không đáng để yêu, nhưng ta không có cách nào khác. Có lúc, trước mặt không có đường, thì chỉ có thể c.ắ.n răng mà đi tiếp, mới là con đường tốt nhất.”

 

“Ta sống là một vết nhơ của con, A Ngọc… xin lỗi…”

 

“Duẫn Nhi…”

 

“Duẫn Nhi…”

 

Ánh mắt bà nhìn chằm chằm vào ta, như thể mong ta cho bà một câu trả lời thỏa đáng.

 

Tim ta lạnh đến mức run rẩy, ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, gắng sức không để lộ ra dù chỉ một chút cảm xúc.

 

Ta sợ chỉ cần mình mở miệng, đầu lưỡi sẽ trào ra m.á.u.

 

Cuối cùng bà không còn trụ được nữa, nhắm mắt lại trong vòng tay ta.

 

Ta sững sờ ôm lấy bà, cảm nhận thân thể bà từng chút từng chút lạnh ngắt đi.

 

Ta nghĩ… có lẽ ta thật sự không yêu mẫu hậu.

 

Nếu yêu, tại sao ta không thể đáp ứng yêu cầu cuối cùng của bà?

 

Nếu yêu, tại sao đến một giọt nước mắt ta cũng không rơi nổi?

 

Không biết đã qua bao lâu, tiếng đập cửa dữ dội kéo ta ra khỏi cơn ngơ ngẩn, một người lảo đảo xông vào.

 

Là Vệ Chiêu.

 

Hắn mang vẻ mặt hoảng hốt, lưỡi đã mất nửa đoạn, muốn nói cũng chẳng thể nói thành lời, gấp đến mức mồ hôi đầm đìa.

 

“Chạy!”

 

Hắn nhanh ch.óng tìm lấy b.út giấy, viết lên đó mấy chữ:

 

“Không phải Lục Diệu.”

 

Tim ta như bị bóp nghẹt.

 

Nếu không phải sư phụ Lục Diệu, vậy người công phá Hoa Kinh đầu tiên chính là… A Tắc sao?

 

Nhưng Vệ Chiêu lại lắc đầu.

 

“Người… thứ… ba…”

 

Ta nghẹn thở.

 

Thảo nào đám người xông vào hoàng cung này chẳng khác gì thổ phỉ, thì ra căn bản không phải quân của A Tắc, cũng chẳng phải người của sư phụ.

 

Đúng lúc ấy, một tên nghĩa quân xông vào, bị ta rút kiếm uy h.i.ế.p, tra hỏi ra được sự thật.

 

Thì ra bọn chúng là đám quan quân giữ thành, thấy Hoa Kinh bị tấn công, liền giả danh nghĩa quân để cướp bóc trước một trận.

 

Ta: “…”

 

Thì ra là quan quân.

 

Ta một kiếm đ.â.m c.h.ế.t hắn.

 

Nhưng lúc ánh mắt liếc qua mặt đất, ta lại nhìn thấy một phong thư khuyên hàng, chính là bức thư do chính tay ta viết.

 

Thư khuyên hàng của ta vì sao lại ở đây?

 

Ta lập tức hỏi:

 

“Bệ hạ có phái người đưa thư ta viết ra ngoài không?”

 

Ngay lúc ấy, Vệ Chiêu kéo mạnh một người từ sau rèm ra.

 

Chính là đại thái giám thân cận của phụ hoàng.