Quán Cơm Liên Giới

Chương 195



Vừa nghe đến món đó, Thi Văn Tuyên cũng nói mình cũng từng gặp khách đề nghị vậy.

Trùng hợp là Hồng Lan Chi cũng gặp.

Sao tự dưng có nhiều người muốn ăn bò xào lạnh cay thế? Lạ thật.

Mấy nhân viên đang tụm lại, bắt đầu so sánh đặc điểm, rồi phát hiện ra đi đi lại lại cũng chỉ là vài người đó!

TBC

Mê món bò xào lạnh cay đến mức mỗi ngày đều tới, ngày nào cũng nhắc.

Dù nhân viên không biết tên, nhưng Nam Đồ thì rõ ngay. Không phải là mấy người nhà ông Triệu đó sao?

Dù không nghe miêu tả diện mạo, Nam Đồ cũng đoán ra là họ. Bởi vì món bò xào lạnh cay này vốn là Nam Đồ tiện tay làm ra khi mua dư bò lúc chế biến sốt thịt bò hạt thông, chưa từng đưa vào thực đơn.

Người từng ăn chỉ có mỗi nhà ông Triệu thôi. Nếu là khách khác, làm sao cứ nhớ mãi một món mình chưa từng ăn?

Cô dở khóc dở cười. Đã nhớ nhung đến thế, hay là đưa món này lên menu luôn? Làm cũng chẳng tốn công.

Nói xong món bò xào lạnh cay, lại quay về chuyện vịt quay Nam Ký đang cực kỳ hút khách.

Hầu Nhã Cầm nhớ lại mà còn thấy ớn: "Vịt quay bán chạy quá, có khách tới vài lần không ăn được, thế là muốn..."

Cô kể với vẻ ngạc nhiên lẫn nghi hoặc: "Muốn hối lộ tôi! Nói trong bếp nhất định có phần vịt để dành cho khách phòng riêng gì đó, bảo tôi nghĩ cách chia cho anh ta. Tôi từ chối mấy lần, anh ta mới chịu tin."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tân Hoan thẳng thắn: "Tiệm mình làm gì có món để dành đặc biệt cho khách nào đâu, khách phòng riêng gọi món, không có thì cũng chịu. Nếu có đại gia chịu chơi nhất định phải ăn thì người ta bao luôn cả quán rồi, muốn ăn gì chẳng có."

Bao cả quán... Nam Đồ thật sự chưa gặp tình huống đó. Có lẽ quán nhỏ của cô chưa vào mắt mấy tay nhà giàu, mà bản thân cô cũng không quen phục vụ riêng. Không phải chưa ai mời cô nấu tiệc riêng, nhưng Nam Đồ đều từ chối.

Người nhà mở tiệc mừng, sinh nhật ông bà trẻ nhỏ, đặt phòng riêng là đủ. Chỉ cần là món có trong thực đơn hôm đó, Nam Đồ đều có thể làm.

Nếu là tiệc đông người hơn, thì phải là thầy dắt trò đi làm, một mình cô lo không xuể, mà tính ra cũng chẳng lời hơn việc mở tiệm bao nhiêu. Thỉnh thoảng cô thấy có vài món được người ta đặt riêng rồi mang đi chỗ khác dùng trong tiệc.

Nam Đồ nhớ có lần là món Đậu phụ bát trân, kiểu cô chưa từng làm tại tiệm, dùng đậu phụ non trộn với thịt gà băm, giăm bông, nấm hương, nấm mỡ, hạt thông, hạt hướng dương... nấu cùng nước luộc gà đậm đặc, chắc là làm đặc biệt cho người lớn tuổi.

"Những ngày gần đây, khách từ trạm tiếp tế số ba đến tiệm hình như ít hơn trước? Đúng không?" Nam Đồ chợt nhớ ra.

Chuyện này chỉ có nhân viên lâu năm mới có tư cách nói, họ ở Tiệm cơm Nam Lai đủ lâu để so sánh.

"Hình như đúng là ít hơn." Hồng Lan Chi hồi tưởng."Chủ yếu là lính đ.á.n.h thuê ít đi, nhân viên trạm tiếp tế số ba tôi vẫn thấy nhiều. Hôm khai trương, chỉ huy Lâm còn đích thân tới, suýt thì không có chỗ ngồi." Bà vừa nói tới Lâm Cao Sầm.

Ninh Chiêu thì biết nguyên nhân: "Mùa sinh sản của dị thú đã qua, thời tiết càng ngày càng lạnh, có loại dị thú còn ngủ đông nữa, muốn tìm ra dấu vết hoạt động của dị thú không còn dễ, lại càng nguy hiểm. Từ giờ tới đầu xuân năm sau, tần suất lính đ.á.n.h thuê vào sa mạc An Kim sẽ rất thấp."

Vậy thì không phải vấn đề của tiệm rồi.

Nam Đồ có chút thấy may mắn, mình đã hoàn thành nhiệm vụ đúng lúc lượng khách đông nhất ở thế giới tận thế, không những nhận được điểm thuộc tính mà còn tích đủ năng lượng để mở thế giới tiếp theo, giờ thì dù đông hay vắng, cô cũng có thể ung dung đối mặt.