Trường Trung học Giang Diêu số 1, lớp 10 - 2.
Du Du Anh - giáo viên chủ nhiệm đang đứng trên bục giảng giảng bài, cô dạy môn Toán.
Du Du Anh năm nay hơn bốn mươi tuổi, mặc áo sơ mi màu be phối với quần dài tối màu, tóc ngắn gọn gàng. Cô không chỉ là giáo viên chủ nhiệm mà còn là nòng cốt trong tổ chuyên môn Toán, rất có uy trong mắt học sinh.
Giữa lúc giảng bài, ánh mắt cô đảo qua lớp một lượt, thấy ai cũng chăm chú nghe giảng, không ai lơ đễnh, trong lòng vô cùng hài lòng.
Đúng lúc này, Trình Quan bắt đầu cựa quậy không yên tại chỗ.
Cậu không buồn ngủ, cũng không định thì thầm gì với bạn cùng bàn mà là đói bụng.
TBC
Thiếu niên đang độ tuổi dậy thì giống như một cái hố không đáy vĩnh viễn không thể lấp đầy, hoặc là đang đói, hoặc là đang trên đường sắp đói. Bây giờ là tiết cuối cùng của buổi sáng, bụng Trình Quan bắt đầu phát ra những tiếng "ọc ọc" rõ mồn một, đến mức bạn cùng bàn phải quay sang nhìn cậu đầy ngạc nhiên.
Còn tận nửa tiếng nữa mới được tan học...
Cảm giác đói cồn cào kéo tới dữ dội, Trình Quan bấm bụng ấn cái bụng xẹp lép xuống, muốn xua đi cơn đói trống rỗng đó, đáng tiếc là chẳng ăn thua. Cậu lại cố tập trung để phớt lờ cảm giác này, nhưng chỉ một lát là tâm trí lại trôi đi nơi khác.
Chỉ vì dưới hộc bàn của cậu lúc này đang có đồ ăn, khiến đầu óc Trình Quan bắt đầu hoạt động linh tinh. Trước khi đi học, mẹ cậu đã nhét một hộp đồ ăn vào balo: "Mẹ mang ít đồ ăn cho con, giữa tiết đói thì lấy ra ăn, đừng toàn ra siêu thị trường mua linh tinh nữa."
Ai mà ngờ giữa giờ thì chưa đói, giờ tự nhiên lại đói đến vậy!
Chi bằng lén ăn một ít đi. Làm nhanh gọn, kín đáo thì chắc chắn cô giáo không phát hiện được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cậu thò cả hai tay vào trong hộc bàn, lần mò mở nắp hộp cơm. Dù chưa ăn thử, nhưng lúc lấy từ balo ra cậu có liếc qua, hình như là thịt khô gì đó, không to lắm, đợi cô giáo quay lưng viết bảng là có thể nhanh ch.óng nhét vào miệng, nhai từ từ là được rồi.
Nào ngờ, hành động vừa thò cả hai tay xuống dưới, thân người lại ngồi thẳng tưng, ánh mắt thì láo liên đã sớm lọt vào tầm ngắm của Du Du Anh.
"Trình Quan, em lên trả lời câu hỏi này."
Trình Quan cuống quýt đứng dậy, lướt nhanh qua đề bài, may mà cậu biết làm, tuy trả lời có hơi vấp váp nhưng cuối cùng cũng trả lời xong.
Du Du Anh gật đầu bảo cậu ngồi xuống, đồng thời liếc cậu một cái đầy cảnh cáo.
Nhưng đúng lúc này, bạn cùng bàn của Trình Quan hít sâu một hơi, lầm bầm: "Mùi gì vậy, thơm quá đi!"
Bạn ngồi bàn sau Trình Quan cũng nói: "Tớ cũng ngửi thấy rồi, là thịt, là mùi thịt!" Không chỉ có mùi thịt, mà còn xen lẫn mùi thơm cay nồng nàn, lập tức làm sâu thèm trong bụng cậu ta trỗi dậy.
Là tiết học cuối cùng của buổi sáng, người đói bụng đâu chỉ mỗi Trình Quan. Lấy cậu làm trung tâm, mấy bạn ngồi gần đều bắt đầu thì thầm bàn tán xem mùi thơm kia từ đâu bay ra.
Vậy lúc này Trình Quan đang làm gì? Cậu phát hiện... không thấy nắp hộp cơm nữa!
Vừa nãy cô chủ nhiệm gọi cậu đứng dậy trả lời, cậu luống cuống đến mức chẳng biết đã nhét cái nắp vào góc khuất nào trong hộc bàn!
Không có nắp đậy, mùi thơm kia càng lan tỏa vô cùng tự do. Nửa lớp học duỗi cổ nhìn quanh, vừa dòm dỏ vừa hít hà không ngừng, không ăn được thì ngửi ngửi tí cũng đỡ đói còn gì!
Trán Trình Quan rịn đầy mồ hôi lạnh: Mẹ ơi! Mẹ chuẩn bị cho con món gì mà thơm thế này! Tiêu đời con rồi!