Quán Cơm Liên Giới

Chương 297



Lại có người bước vào trong rèm.

Lần này, Nam Đồ và Seaver không tiếp tục đứng xem nữa.

Bọn họ tiếp tục đi về phía trước, lại bắt gặp một sạp hàng khiến Nam Đồ thấy vô cùng mới mẻ. Chủ sạp tuyên bố bán một loại nước t.h.u.ố.c có ma lực, bôi lên có thể khiến mái tóc bạc của con người đen lại như lông quạ.

Chẳng lẽ đây chính là nhà hóa học của thế giới ma pháp, biết tự nghiên cứu t.h.u.ố.c nhuộm tóc?

Một thương nhân bụng phệ, tóc đã bắt đầu điểm bạc, hứng thú hỏi: "Thật sự có thể khiến tóc bạc đen lại sao? Không phải lấy mực ra lừa tôi đấy chứ!"

Người thanh niên đội mũ da tự tin đáp: "Tôi có thể giúp ngài thay đổi màu tóc trước, ngài hài lòng rồi hãy trả tiền cũng không muộn."

Điều đó đúng ý thương nhân, giống như việc ông ta chưa thấy hàng tốt thì quyết không bỏ ra một xu.

Ông ngồi trên chiếc ghế gỗ tựa ngửa hẳn ra phía sau, chờ cậu thanh niên phục vụ.

Cậu thanh niên nói: "Đây là một loại t.h.u.ố.c có ma lực, được điều chế từ quạ đen, báo đen và mật của một loài rắn toàn thân đen tuyền, có thể khiến tóc bạc chuyển đen. Chỉ có điều, vì ma lực quá mạnh nên sẽ khiến răng cũng đen giống như tóc, đ.á.n.h thế nào cũng không trắng lại được."

Thương nhân hoảng hốt: "Thế thì không được! Không thể để răng tôi đen được!" Thử nghĩ mà xem, ai mà nhe răng ra toàn một màu đen thì chẳng bị người ta cười vào mặt, chứ đừng nói tới chuyện làm ăn với ai.

Cậu thanh niên thong thả nói: "Tất nhiên là có cách giải quyết rất đơn giản, chỉ cần trước khi dùng nước t.h.u.ố.c này, ngậm một ngụm dầu ô liu là được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh ta lập tức lấy ra một chai dầu ô liu, thương nhân vội vàng ngậm ngay một ngụm lớn, cứ như chậm một giây là răng trắng không còn giữ nổi, hoàn toàn quên mất lựa chọn quay đầu rời đi, bỏ luôn việc nhuộm tóc.

TBC

Lúc này, người thanh niên đã bắt đầu bôi t.h.u.ố.c lên đỉnh đầu của ông ta.

Nam Đồ và Seaver nhìn nhau: "Anh từng nghe nói đến loại t.h.u.ố.c này chưa?" Ban đầu cô cũng không tin lắm, nhưng cậu thanh niên vừa nói công thức vừa mang cả dầu ô liu ra, khiến sự nghi ngờ trong lòng cô vô thức giảm đi mấy phần. Đây là thế giới ma pháp mà, chuyện gì xảy ra cũng không lạ, đúng không?

Seaver cũng dán mắt vào chai t.h.u.ố.c: "Tôi chưa nghe bao giờ. Có lẽ Arabella sẽ biết, cô ấy giỏi chế t.h.u.ố.c pháp thuật mà?"

Cả hai quyết định đứng một bên đợi xem t.h.u.ố.c có hiệu quả không. Loại t.h.u.ố.c này đặc sệt, có cảm giác giống như nhựa đường, không rõ có phải đợi khô hẳn mới phát huy tác dụng không, mà nếu thế thì phải chờ một lúc lâu nữa.

Bên cạnh có một sạp bán gà nướng và bồ câu nướng, tất cả đều được xiên trên que sắt, đặt lên bếp than cháy rực, vừa quay vừa nướng. Mùi than cháy và mùi thịt thơm ngào ngạt khiến Nam Đồ, sau khi dạo quanh hội chợ cả buổi, cũng đói bụng.

Lần này ra ngoài không mang theo cánh cửa thế giới, không tiện quay về tiệm lấy đồ ăn, Nam Đồ dứt khoát mua hai con bồ câu nướng ở sạp, cũng tiện nếm thử xem hương vị món ăn của dân bản địa nơi đây thế nào.

Cô đưa một con cho Seaver trước, con còn lại cô xé một chiếc đùi ra nếm thử, thịt bồ câu cũng tạm được, chỉ là nêm nếm gia vị hơi ít, không đậm đà gì mấy.

Miệng Nam Đồ sớm đã bị chính mình nuôi thành kén chọn, cô nhai chậm rãi chiếc đùi bồ câu. Seaver thì sờ vào vật gì đó trong lòng, không biết đang nghĩ gì mà xuất thần, ăn cũng chẳng buồn nếm, cứ thế nhai luôn cả xương lẫn thịt vào bụng.

Khi Nam Đồ đang cầm khúc xương gặm sạch, quay đầu tìm chỗ vứt thì mới để ý thấy tay Seaver chẳng còn gì cả.

Cô chọt chọt cánh tay Seaver: "Xương đâu rồi?"