Quán Cơm Liên Giới

Chương 298



Seaver hoàn hồn: "Xương nào cơ? À, tôi quên mất là có xương."

"Xương không ngon mà, sao anh cũng nuốt luôn rồi." Nam Đồ nói: "Chẳng lẽ anh thấy chờ đợi chán quá à, vậy chúng ta đi thôi."

Seaver nói: "Chờ đã, nhìn kìa... xong rồi."

Chất t.h.u.ố.c đặc sệt trên đầu thương nhân kết thành một lớp màng, người thanh niên nắm lấy một góc rồi lột cả lớp màng xuống, lập tức lộ ra một mái tóc đen bóng mượt!

Thật sự là t.h.u.ố.c nhuộm tóc? Nam Đồ khẽ mở to mắt.

Cậu thanh niên lấy gương cho thương nhân soi, thật ra thương nhân cũng đã đoán được kết quả qua tiếng trầm trồ của đám người xung quanh, lại nhìn thấy bản thân trong gương tinh thần phấn chấn, đầu tóc đen nhánh, như thật sự quay lại thời thanh xuân, trong lòng cực kỳ hài lòng.

"Giá ưu đãi nhé, năm đồng bạc." Người thanh niên cười híp mắt nói.

Thương nhân mở miệng đầy mùi dầu ô liu, bản tính keo kiệt khiến ông ta bắt đầu săm soi: "Tôi lần đầu... dùng cái này khụ... không biết... duy trì khụ khụ..."

Miệng toàn mùi dầu, không chỉ khó chịu mà vừa mở miệng nói đã nước dãi tuôn ra ào ạt, chảy cả xuống khóe miệng, khiến ông ta cực kỳ nhếch nhác, chẳng nói được gì nữa.

Cuối cùng ông ta đành dẹp bỏ ý định mặc cả, rút ra năm đồng bạc đưa cho người thanh niên.

Không có khách tiếp theo, người vây xem cũng đã tản đi, quanh sạp chỉ còn lại Nam Đồ và Seaver.

Cậu thanh niên nhìn về phía họ, ánh mắt lướt qua mái tóc đen của Nam Đồ, biểu cảm hiện rõ thất vọng. Lại thấy ánh bạc lấp ló dưới mũ choàng của Seaver, mắt sáng lên trong thoáng chốc rồi nhanh ch.óng vụt tắt, tóc người ta là bạc tự nhiên.

Cuối cùng, cậu ta nhìn thấy con bồ câu nướng trong tay Nam Đồ, bụng lập tức kêu lên một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy cậu thanh niên nhìn chằm chằm vào con bồ câu mà cô đã ăn mất một cái đùi, Nam Đồ hỏi: "Anh muốn ăn cái này sao?"

Cậu thanh niên gật đầu.

Nam Đồ đưa con bồ câu cho cậu ta, người thanh niên vừa ăn ngấu nghiến vừa nói: "Hai người muốn hỏi gì?" Đã không cần t.h.u.ố.c nhuộm, cũng chẳng có trò gì để xem, vậy chắc chắn là có điều gì thắc mắc rồi.

Nam Đồ hỏi: "Anh bắt ông ta ngậm dầu ô liu, thật sự là vì sợ t.h.u.ố.c nhuộm làm đen răng sao?"

Không có người khác xung quanh, Nam Đồ cũng không phải khách hàng tiềm năng của cậu ta, cậu thanh niên cười tủm tỉm nói: "Dĩ nhiên là không rồi, bắt ngậm dầu ô liu, là để trong lúc t.h.u.ố.c khô thì khách không hỏi đông hỏi tây. Đợi nhuộm xong, miệng toàn là dầu, khách chỉ lo súc miệng, cũng chẳng còn tâm trí mặc cả nữa."

Nghĩ đến ánh mắt không cam lòng lúc thương nhân móc tiền ra, Nam Đồ bật cười. Không thể phủ nhận, cách này quả thực hiệu quả.

Quả nhiên ở đâu cũng có cao nhân, nơi phố chợ luôn có trò hay để xem. Nam Đồ cảm thấy lễ hội Thần Hi hôm nay thật sự quá thú vị.

"Còn tiết mục nào hay nữa không?" Nam Đồ hỏi Seaver, người từng tham gia lễ hội này vô số lần.

"Buổi tối còn có pháo hoa pháp thuật."

Theo lời Seaver kể, tuy gọi là pháo hoa, nhưng thật ra là sản phẩm thuần túy của pháp thuật, thông qua việc kích hoạt những tảng đá khắc phù văn đặc biệt, điều khiển dòng chảy của nguyên tố ánh sáng, tạo thành hiệu ứng thị giác giống như pháo hoa.

Pháo hoa kiểu này vừa an toàn vừa đẹp mắt. Trừ việc chi phí rất cao, thì không có khuyết điểm nào khác. Dù là lễ hội Thần Hi, cũng không phải năm nào cũng tổ chức. Chỉ có những năm mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, súc vật đầy chuồng, buôn bán hưng thịnh, thì thành phố Phổ Tư An mới chịu bỏ tiền tổ chức một màn pháo hoa như vậy.

Dù trong lòng đã hình dung ra sự rực rỡ của pháo hoa pháp thuật, nhưng khi tận mắt chứng kiến, Nam Đồ vẫn thấy vô cùng chấn động.

TBC