Nam Đồ bị chuông báo thức đ.á.n.h thức khỏi giấc ngủ.
Có lẽ màn pháo hoa pháp thuật tối qua thật sự có ma lực, từ khi trên nóc Nhà trọ Hắc Đẩu quay về tiệm cơm, cả đêm Nam Đồ trằn trọc, đầu óc rối bời.
Người ta bảo yêu xa đã khó, yêu khác quốc tịch càng khó hơn, vậy yêu khác thế giới thì sao? Chưa kể... họ còn chẳng phải cùng một c.h.ủ.n.g t.ộ.c. Có nên nhân lúc còn chưa vạch rõ ranh giới, dập tắt cái mầm nhỏ mới nảy này đi không?
Hệ quả của việc nghĩ ngợi lung tung là, trong mơ Nam Đồ nhổ cỏ suốt cả đêm, gió xuân vừa thổi là cỏ mọc lại, vừa nhổ xong một đám đất liền rậm rạp như cũ, đành phải bắt đầu lại từ đầu. Cuối cùng Nam Đồ tức đến mức vứt luôn cuốc.
Giấc ngủ này cứ như chưa từng ngủ vậy. Nam Đồ rửa mặt bằng nước lạnh, cuối cùng cũng tỉnh táo hơn chút. Quay đầu nhìn mặt dây chuyền đá đen opal đặt trên bàn, cô nghĩ vẫn nên mua cái hộp đựng nó. Nhưng dùng hộp thường có đủ an toàn không, có khi còn phải mua cả két sắt?
Hệ thống lẩm bẩm: [Hôm qua nghĩ đủ mọi cách để bỏ rơi tôi, hóa ra là để làm chuyện này à?]
Nam Đồ đỏ mặt: "Im đi!"
Hệ thống ngập ngừng một lát, rồi chậm rãi nói: [Nếu tôi nói nếu một ngày nào đó tôi rời đi, các kênh thông hành giữa các thế giới trước đây mở ra cũng sẽ không đóng lại. Tôi sẽ chuyển giao quyền hạn cho cô, đến lúc đó cô vẫn có thể đi khắp các thế giới. Huống chi... hắn ta là một con rồng bạc hệ không gian, ít nhất ở thế giới này, mạnh hơn năng lực dịch chuyển 50 mét của tôi nhiều. ]
Nam Đồ chống đầu: "Vậy sau khi cậu đi, tôi sẽ mở tour mạo hiểm sa mạc ở thế giới tận thế, mua trang viên và hầm rượu ở thế giới ma pháp, lên phi thuyền ở thế giới tinh tế, chạy khắp vũ trụ."
Hệ thống im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được rồi mà, tôi sẽ nhớ cậu đấy." Nam Đồ tưởng tượng hình dạng của hệ thống là một con mèo khó chiều, còn cô là một con người còn khó chiều hơn, luôn trêu chọc đến khi nó phát cáu, rồi lại vuốt lông dỗ dành.
Thật ra Nam Đồ mơ hồ cảm nhận được, rồi sẽ có ngày hệ thống rời đi. Nếu không thì sao lúc nào nó cũng giục cô kiếm nhiều năng lượng, mà năng lượng đó dùng để làm gì chứ? Chẳng lẽ toàn dùng để giúp cô mở đường nối các thế giới với tiệm cơm? Hệ thống đâu phải Lôi Phong.
TBC
Hệ thống quả thật đã xúc động trong một giây, nhưng lại nhanh ch.óng kiêu ngạo nói: [Chủ nhân mỗi tháng chỉ bày sạp ở thế giới ma pháp hai ngày, ở thế giới tinh tế thì làm ăn gần nửa tháng, tiêu sạch sẽ từng đồng tinh tệ, không dư lại xu nào, như vậy tôi sống cả đời cũng không đi được!]
Nam Đồ: "Rồi rồi, chẳng phải tôi sắp đi bán hàng rồi sao."
Mở cửa phòng trọ, vừa đi đến đại sảnh, Seaver đã tinh thần sảng khoái chào cô: "Chào buổi sáng, Nam Đồ."
"Chào buổi sáng." Nam Đồ ủ rũ: "Xem ra con người chúng ta đúng là không tiến hóa được khỏi việc ngủ."
"Tôi cũng ngủ mà, có lúc ngủ một mạch nửa năm luôn." Seaver vừa nói vừa lấy ra một cái hộp nhỏ. Chẳng lẽ vừa mới nãy Nam Đồ định đi tìm hộp đựng mặt dây chuyền, thì ngay sau đó hai người lại ăn ý đến thế?
Chỉ nghe Seaver nói: "Cái này là mệnh hạp của một pháp sư bất t.ử mà tôi cất ở chỗ mình. Hôm trước cô nói cô thấy hứng thú, nên tôi mang đến."
Nam Đồ nhìn chiếc hộp được nhét vào tay mình, bề ngoài chỉ là một cái hộp gỗ trang trí bằng đá quý nhỏ li ti, thật ra bên trong chứa cả linh hồn nguyên vẹn của một pháp sư bất t.ử.
Tay cô run lên, chiếc hộp rơi xuống đất. Thế là thế giới lại thiếu mất một pháp sư bất t.ử, tồn tại được gọi là bất t.ử như thần linh, lại dễ dàng c.h.ế.t như thế này sao?