Có một màn pháo hoa tên là "Thác sao", đúng như tên gọi, là một thác sao lấp lánh tuôn đổ từ trên cao, toàn bộ thác được tạo thành bởi vô số điểm sáng nhỏ li ti, trong khoảnh khắc như dải ngân hà treo ngược, vô cùng hùng vĩ.
Trong vài phút mà thác sao rơi xuống, cả thành phố sáng như ban ngày, bất kể bạn ở đâu trong Phổ Tư An, ngẩng đầu lên đều có thể thấy được cảnh tượng tráng lệ này.
Nam Đồ và Seaver ngồi trên mái của Nhà trọ Hắc Đẩu.
Khi những ngôi sao tạo thành thác tan biến, thành phố lặng lẽ chìm vào bóng tối ngắn ngủi.
"Nam Đồ, đưa tay ra đi." Seaver bỗng nói.
Nam Đồ vô thức làm theo.
Seaver đặt một mặt dây chuyền đính đá quý vào tay cô.
"Tặng cô."
"Sao anh đột nhiên... lại tặng tôi cái này?" Nam Đồ cúi đầu, nhìn thấy sợi dây bạc treo một viên đá hình giọt nước, là đá đen opal. Trong ánh sáng yếu ớt của màn đêm, đá quý đen tuyền như vực thẳm không đáy, nhưng khi pháo hoa bừng sáng chiếu rọi bầu trời, từng vệt lấp lánh ánh cầu vồng rực rỡ hiện lên phủ kín bề mặt đá quý, những sắc màu tươi sáng rực rỡ nhảy múa trong lòng đá, rồi lại theo ánh pháo hoa tắt dần mà trở về tĩnh lặng.
"Nó giống màu mắt của cô." Seaver nghiêm túc nói.
Nam Đồ ngẩng lên nhìn vào đôi mắt xanh băng dịu dàng đang dõi theo cô. Trên trời lại một lần nữa pháo hoa thắp sáng, đó là những dải sáng bồng bềnh như cực quang, như biển, như ngọc, như cầu vồng.
Ánh sáng rực rỡ ấy không chỉ phủ kín bầu trời, mà còn phản chiếu vào trong đôi mắt của Nam Đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Giống hệt như bây giờ."
Nam Đồ có phần ngẩn ngơ. Trước đây cô từng tặng Seaver một viên tinh hạch màu trắng xanh, vì cảm thấy nó rất hợp với màu mắt của anh. Seaver vẫn luôn ghi nhớ chuyện đó, và giờ tìm một viên đá đen opal có sắc màu giống mắt cô để tặng lại.
"Viên đá tôi tặng anh, không giá trị bằng viên này, cũng chẳng biết có được tính là đá quý không nữa." Nam Đồ ngắm nghía viên mặt dây chuyền trong tay. Dù cô không am hiểu thẩm định đá quý, nhưng với ánh cầu vồng lộng lẫy như thế này ngay cả trong ánh sáng mờ, phẩm chất viên hắc opal này không cần nói cũng rõ.
Seaver nói: "Cả thế giới này cũng không tìm ra viên đá thứ hai như cô tặng tôi. Đó là món quà đến từ một thế giới khác. Còn viên đá đen opal này thì có nhiều, nhưng trong số những viên đá đen hiếm hoi ấy, đây là viên đẹp và thuần khiết nhất mà tôi tìm được."
"Ý tôi là giá trị theo nghĩa thực tế." Nam Đồ nhấn mạnh: "Viên đá tôi tặng anh có thể chẳng ai thèm trả tiền, còn viên đá đen opal này, thương nhân nào cũng sẵn sàng trả giá cao để mua."
Seaver hỏi: "Cô sẽ bán mặt dây chuyền tôi tặng à?"
TBC
Nam Đồ không cần nghĩ: "Tất nhiên là không rồi!"
Giọng Seaver trong làn gió đêm trầm thấp và dịu dàng: "Vậy thì giá trị thực tế còn quan trọng gì nữa? Giá trị duy nhất của nó, chỉ là vì nó được tôi tặng cho cô."
Pháo hoa cực quang lúc này cuồn cuộn trào dâng như sóng, những ánh sáng rực rỡ ấy rơi xuống mặt dây chuyền đá đen opal trong tay Nam Đồ, rơi xuống viên đá xanh băng trên cổ Seaver, cũng rơi vào trong mắt cả hai người.
Lúc này cô đột nhiên không muốn nói lời cảm ơn.
"Tôi rất thích."