Lại thấy thí sinh kia để nhân qua một bên, hấp tấp đi trụng bột, Sầm Cẩm Văn khẽ lắc đầu, chất keo trong tôm chưa đ.á.n.h ra hết, há cảo tôm đã thất bại một nửa rồi. Thà làm chậm chút còn hơn, không thể hấp tấp vội vàng mà bỏ lỡ điều lớn, đã vậy cuộc thi còn không giới hạn thời gian.
Xem tiếp người khác, từng bước một, không tệ, nhưng quy củ cứng nhắc, không có gì đặc sắc, tiếp theo.
Màn hình lớn chuyển đến Hình Cao Kiệt, giám khảo chuyên môn thì nhận ra Hình Cao Kiệt, giám khảo đại chúng thì không, xem một hồi mới nhớ lại, là ông chú trung niên không sợ phỏng tay kia. Ừm, gói cũng thành thạo đó, tiếp theo.
Hình Cao Kiệt hoàn toàn không biết sự thể hiện của bản thân hoàn toàn không lọt nổi mắt mấy người thường.
Lúc này, nhân viên dán mắt vào màn hình lập tức nhắc nhở đồng nghiệp điều khiển ánh sáng: "Chuyển sang quay Nam Đồ đi."
Không phải vừa rồi đã mất một đoạn dài chỉ để xem cô ấy gói há cảo tôm sao? Mới chút xíu đã muốn chuyển lại? Chẳng lẽ là ăn bánh củ cải chiên của người ta nên giúp tăng thiện cảm.
Nhân viên phụ trách chuyển đổi màn hình lớn cần giữ thái độ công bằng, không chỉ vì quay phim tài liệu.
Ngoài mùi vị món ăn, giám khảo còn có xu hướng bỏ phiếu cho thí sinh mình quen mặt hơn. Thí sinh được chú ý càng nhiều, khả năng nhận được phiếu bầu càng cao, trừ khi thật sự có điểm đáng để quan tâm, nếu không thì không nên để cá nhân lên hình quá nhiều.
Nhưng chỉ liếc mắt một cái, nhân viên đã dứt khoát chuyển màn hình.
TBC
Chỉ thấy quá trình làm há cảo tôm của Nam Đồ đã sắp kết thúc, chỉ còn lại ba cái cuối cùng.
Vẫn là mười hai nếp gấp, vẫn là vẻ đẹp uyển chuyển như nước chảy mây trôi, chỉ khác là lúc gói miệng cuối cùng, Nam Đồ kéo dài một chút bột ở phần cuối, tách đôi nó ra ở giữa, rồi lật ngược cả chiếc há cảo tôm lên, nhẹ nhàng ấn lên phần bột vừa tách đôi đó.
Sau khi chỉnh lại dáng há cảo, đầu đũa của Nam Đồ chạm nhẹ, điểm một hạt trứng cá màu cam đỏ lên ch.óp của chiếc há cảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một chú thỏ sống động y như thật liền hiện ra trước mắt mọi người.
Há cảo tôm hình thỏ!
Nó có đôi tai dài rũ xuống tận phần lưng cong cong, toàn thân mang sắc trắng như tuyết, đôi mắt cam đỏ lấp lánh ánh sáng, thân hình tròn vo ngồi chồm hỗm trên bàn, toàn bộ đường nét đều mượt mà tròn trịa, trông vừa ngốc nghếch lại vừa đáng yêu.
Những người may mắn trúng thưởng vì đã mua mũ thực tế ảo lúc này đồng loạt gào thét trong lòng: "Thần may mắn ơi lại thương xót con một lần nữa, con muốn ăn há cảo tôm hình thỏ!"
Nam Đồ chỉ làm ba chiếc há cảo tôm hình thỏ.
Đến lúc đó có chia được tới tay họ không, thật sự còn phải xem vận may.
Sau khi há cảo tôm được cho vào nồi hấp, các đầu bếp liền thoải mái hơn nhiều. Có cơ hội nhìn đông nhìn tây, xem tiến độ của người khác.
Đã có người tuyên bố hoàn thành, đem tác phẩm dâng lên trước mặt giám khảo.
Người đó không phải là Hình Cao Kiệt có tiếng tăm vang dội, cũng không phải Nam Đồ đang thu hút nhiều sự chú ý nhất, mà là một đầu bếp gần như không ai để ý đến trong suốt quá trình thi đấu.
Đầu bếp này nghĩ rằng, nếu không thể giành được hạng nhất về mùi vị, thì có khi nhờ tốc độ nhanh nhất lại có thể để lại ấn tượng tốt với giám khảo. Khi trình độ giữa các thí sinh ngang nhau, nếu giám khảo nhớ được anh là người đầu tiên hoàn thành trong hôm nay, biết đâu anh sẽ nổi bật lên.
Nếu thể thức thi là chấm điểm thì việc giành vị trí đầu tiên thực sự là lựa chọn đúng đắn. Lúc này giám khảo còn chưa hiểu rõ thực lực của tất cả các thí sinh, thông thường cũng sẽ không cho người đầu tiên điểm thấp.