Thế là mọi người lập tức truy hỏi: "Vậy nếu muốn đạt đến mức tuyệt đối thì sao?"
Nam Đồ vừa gói há cảo tôm vừa nói: "Nước thượng thang tối đa có thể khử mùi năm lần, nhiều hơn nữa thì không cần thiết, còn phản tác dụng. Ba lần khử còn lại dùng thịt bò xay, thịt heo xay và xương gà vụn."
Mấy đầu bếp đang chăm chú lắng nghe lập tức cảm thấy mở mang tầm mắt.
Có hỏi có đáp, trong chốc lát không khí trong bếp trở nên vô cùng học thuật.
Không có ranh giới về kinh nghiệm hay thân phận, có gì thắc mắc thì cứ hỏi, ai biết thì trả lời. Khắc Yến Hoa cùng vài đầu bếp trẻ nghe đến mê mẩn, khi thì gật đầu đồng tình, khi thì nhíu mày suy nghĩ, lúc lại lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, giống như miếng bọt biển khô khát đang điên cuồng hút lấy những giọt nước kiến thức quý giá.
Cuộc thi lần này quá xứng đáng để tham gia, cho dù kết quả có là con số không thì cũng không hối tiếc!
McKie - người đang ghi hình toàn bộ quá trình cảm thấy vô cùng hài lòng, Nam Đồ đúng là ngôi sao may mắn của anh, nếu không có cô, tập này lấy đâu ra nhiều tư liệu thú vị và sống động thế này?
Không khí ấy, ngay cả người ngoài nghề như anh cũng cảm thấy xúc động. Càng so với quy tắc ngầm trong giới đầu bếp là kỹ nghệ không truyền ra ngoài, lại càng khiến người ta thấm thía hơn.
Cứ như thế mà trao đổi, từng xửng há cảo tôm lần lượt được hấp lên bếp.
Tuy Hình Cao Kiệt là người hỗ trợ Nam Đồ, nhưng các bước quan trọng như nêm nếm nhân, tỉ lệ nhào bột đều do Nam Đồ tự tay làm. Khi há cảo tôm hấp chín, Hình Cao Kiệt chỉ ăn một cái.
Nhiều hơn nữa cũng không cần thiết.
Hình Cao Kiệt đặt đũa xuống, trịnh trọng nói: "Đầu bếp Nam, chúc mừng cô giành được quán quân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông thật tâm thừa nhận.
Sầm Cẩm Văn nói đúng, anh cũng nhìn thấy được tấm lòng của sư thúc, lần này trở về nhất định anh sẽ nghiêm túc suy ngẫm, gạt bỏ hết những suy nghĩ hư vinh trước đây.
TBC
Nam Đồ đáp: "Được đứng chung sân với đầu bếp Hình, cũng là vinh hạnh của tôi."
Nhân viên trong đoàn ghi hình tài liệu khẽ nói với McKie: "Đạo diễn, xửng há cảo tiếp theo sắp chín rồi, anh có muốn nhắc họ không?" Mấy người kia mải nói chuyện quá, đừng để há cảo hấp quá thời gian thì phí lắm!
McKie quay đầu chất vấn: "Sao cậu biết?"
Nhân viên kia đưa ra bộ đếm ngược trên quang não: "Đầu bếp Nam làm hai mẻ há cảo tôm, thời gian tôi đều đã ghi nhớ rồi."
"Xem ra cậu chỉ muốn ăn thôi đúng không!" McKie trừng mắt nhìn cậu ta một cái, nhưng vẫn đi về phía bếp. Anh phải quay lại cảnh này, nhưng muốn đưa vào tài liệu chính thức thì phải được sự đồng ý của mọi người, dù sao đoạn này không nằm trong nội dung cuộc thi.
McKie vừa nói ra ý định, mọi người liền hiểu anh thật sự rất muốn giữ lại đoạn này, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Hình Cao Kiệt.
Ai cũng nghĩ Hình Cao Kiệt sẽ thấy mất mặt, dù gì thì ông không chỉ thua cuộc thi, mà còn bị sư thúc dẫn tới nhận thua công khai. Nhưng Hình Cao Kiệt lại lắc đầu: "Tôi không có ý kiến."
Nếu nói mất mặt, thì khi chỉ giành được á quân đã mất mặt đủ rồi, có thêm chút nữa cũng chẳng sao.
Mọi người lại nhìn sang Nam Đồ. Khi nãy cô nói không ít về kinh nghiệm và kỹ thuật nấu ăn, hiện tại mới chỉ có người trong bếp ghi nhớ, nếu đoạn này lên phim tài liệu thì cả thiên hạ đều biết, cô không sợ người khác học hết bí quyết của mình sao?
Nam Đồ nhìn mọi người với ánh mắt khó hiểu: "Không sao mà, tôi cũng đồng ý."