"Chào mừng chủ nhân về nhà."
Nam Đồ đang thay giày, đứng bằng một chân hơi loạng choạng, một tay chống lên đầu robot, tay còn lại tiện thể treo hai chiếc túi nặng trĩu lên cánh tay mà robot chủ động đưa ra.
"Đặt mấy thứ đó lên bàn bên kia đi." Nam Đồ buông tay, robot lặng lẽ nhận đồ rồi đem đi.
Đó là hai chiếc cúp cô giành được khi tham gia thi đấu. Nam Đồ mang dép lê đi vòng quanh trong nhà, đang tìm chỗ thích hợp để đặt cúp.
Không nhìn thì không biết, vừa nhìn mới nhận ra căn nhà nhỏ này đã bị cô nhồi nhét đầy đồ vật từ khắp các thế giới mang về.
Mô hình trạm tiếp tế số ba được Thiên Lăng Thành tặng, khung xương dị thú mua từ tay lính đ.á.n.h thuê, cành cây nguyệt quang lấp lánh cắm trong bình hoa, tấm t.h.ả.m treo tường mua ở lễ hội Thần Hi, thanh đoản kiếm đồng cũ suýt nữa bị chủ sạp lừa mua, dây chuyền đá đen opal mà Seaver tặng, bồn tắm công nghệ tự động gấp gọn trong phòng tắm...
Trước mặt cô còn có một con robot dọn nhà đang quay vòng vòng.
Rõ ràng chỉ có một người ở, vậy mà cảm giác căn nhà như sắp chật đến không còn chỗ đứng.
Lúc này Nam Đồ mới nhận ra là nhà của cô quá nhỏ rồi.
Đây là căn nhà mà ông nội để lại cho Nam Đồ, diện tích không lớn, cũng đã xây từ lâu, hệ thống thoát nước nhiều chỗ không dùng tốt, phải thường xuyên gọi người đến sửa. Mỗi lần sửa xong không lâu lại phát sinh vấn đề mới, thợ đến xem cũng nói nhà kiểu cũ thì đều như vậy cả, trừ phi thay toàn bộ hệ thống ống dẫn cũ kỹ, mà làm thế thì không đáng.
Có lẽ, cô hoàn toàn có thể mua một căn nhà mới để ở?
Ý nghĩ đó vừa nảy ra, cô cũng chẳng thấy cần phải do dự gì. Còn căn nhà chất chứa ký ức của cô và Nam Nguyên Hải, Nam Đồ sẽ không bán, cô sẽ luôn giữ lại nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bây giờ Nam Đồ không thiếu tiền, mà là thiếu thời gian để đi tìm căn nhà phù hợp với mình.
Việc chuyên môn vẫn nên giao cho người chuyên nghiệp, chuyện này tất nhiên phải hỏi thăm cao thủ trong giới mua bán nhà rồi.
Nam Đồ liên hệ với Triệu Dục Kỳ: "Tôi định mua nhà, có trung gian nào đáng tin không?"
Triệu Dục Kỳ: "Wow, Nam Đồ, cô mua nhà nhanh thế, tiệm cơm mới mở rộng được mấy tháng mà!"
Nam Đồ nghiêm túc nói: "Tôi trúng xổ số rồi. Tiền từ trên trời rơi xuống cầm trong tay thấy không yên tâm, thôi thì mua nhà cho chắc ăn." Nói thật, kiếm tiền từ việc mở quán ở Thế giới tinh tế cũng chẳng khác mấy so với trúng số.
Nhờ vào danh hiệu quán quân cuộc thi Ký ức Ẩm thực, cô được dỡ bỏ giới hạn số lượng món ăn đăng bán trên app Dịch vụ thành phố Ngân Hà, hiện tại chỉ cần mở bán một ngày ở Thế giới tinh tế đã gần bằng doanh thu nửa tháng của tiệm, mà lợi nhuận thì cao đến kinh ngạc.
TBC
Cô nói có vẻ nghiêm túc khiến Triệu Dục Kỳ cũng hơi tin. Vì Nam Đồ hỏi thông tin về trung gian nhà đất đáng tin cậy, còn yêu cầu loại chuyên môi giới nhà ở phân khúc cao. Dù Tiệm cơm Nam Lai đang rất nổi, kiếm từng ấy tiền trong thời gian ngắn cũng khó mà làm được.
Mua nhà là chuyện lớn, Triệu Dục Kỳ giới thiệu cho cô mấy trung gian thường xuyên hợp tác với nhà họ Triệu, còn đùa: "Hay là dọn đến làm hàng xóm với nhà chúng tôi luôn đi."
Nam Đồ lập tức từ chối: "Một mình ở biệt thự, tôi thật sự sợ đến mức không dám bước ra khỏi phòng ngủ vào ban đêm."
"Chuẩn đấy." Triệu Dục Kỳ cũng đồng cảm, có lúc anh không về nhà, mẹ anh chỉ ở một mình vài hôm đã gọi anh về ngay, bảo ở nhà quá lạnh lẽo, thiếu hơi người. Tuy lời trong lời ngoài đều là ám chỉ anh nên dẫn người về nhà, nhưng Triệu Dục Kỳ vẫn cứ giả vờ không hiểu.
Nam Đồ thêm liên lạc với trung gian, có Triệu Dục Kỳ làm cầu nối, trung gian cũng rất coi trọng Nam Đồ, ngay trong đêm đã gửi cho cô hàng loạt video toàn cảnh những căn nhà chất lượng đang rao bán, có mấy căn khiến Nam Đồ động lòng, cô chuẩn bị chọn thời gian đi xem thực tế rồi nhanh ch.óng mua nhà mới để chuyển đến.