Có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ, tiền của Nam Đồ tuy không nhiều, nhưng cũng đủ để trung gian chạy đôn chạy đáo vì cô, chưa tới nửa tháng họ đã làm xong cả thủ tục chuyển nhượng nhà đất cho cô.
Nam Đồ để mắt đến một căn hộ đơn hướng sông, cách Tiệm cơm Nam Lai chưa tới nửa tiếng lái xe. Căn hộ có cửa kính kéo dài sát sàn cực lớn, tầm nhìn thoáng đãng, đứng ngoài ban công của cô có thể thấy dòng sông lấp lánh ánh bạc uốn lượn nhẹ nhàng như một dải lụa. Thi thoảng còn có thuyền chầm chậm đi qua, để lại từng lớp sóng lăn tăn trên mặt nước. Bên cạnh còn có một công viên thành phố chiếm diện tích rất rộng.
TBC
Vì nằm ở tầng cao, toàn cảnh thành phố phồn hoa cũng thu trọn trong tầm mắt, đặc biệt đẹp nhất vào lúc màn đêm buông xuống, ánh đèn lấp lánh phản chiếu trên mặt sông, như một bức tranh neon sống động.
Toàn bộ căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng làm việc và một phòng khách rộng bảy mét, bao nhiêu đồ lưu niệm mà Nam Đồ mang từ các thế giới khác về cũng có thể bày biện thoải mái. Mỗi phòng ngủ đều có nhà vệ sinh và phòng thay đồ riêng, với Nam Đồ thì như vậy đã là quá đủ rồi.
Nam Đồ chọn căn nhà này còn vì một lý do khác, toàn bộ nội thất đều đã hoàn thiện, phong cách cũng rất hợp gu cô. Chủ nhà cũ mua để đầu tư sinh lời, chưa từng ở một ngày nào, giờ vì cần tiền mặt nên buộc phải bán gấp, Nam Đồ mua lại là có thể dọn vào ở ngay.
Giang Diêu là thành phố nhỏ, giá nhà không đắt như các thành phố tuyến một, cộng thêm thu nhập khả quan từ ở Thế giới tinh tế, Nam Đồ thanh toán toàn bộ bằng tiền mặt.
Nam Đồ sòng phẳng, bên bán cũng không lề mề, thế nên thủ tục hoàn thành rất nhanh.
Chẳng bao lâu, dưới tên Nam Đồ đã có thêm một bất động sản do chính cô tự mình kiếm tiền mua được. Cô thuê dịch vụ chuyển nhà, vừa qua Tết là dọn vào ở luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi mọi chuyện đều suôn sẻ như ý, thì lại xảy ra một việc khiến Nam Đồ bận lòng.
Vài ngày trước, cô cùng Seaver đã làm rất nhiều vị kem khác nhau cho thương nhân đến từ thế giới ma pháp Jacques Harriman. Nhưng Jacques lại không đến lấy hàng đúng như thời hạn đã thỏa thuận, tủ đông của Tiệm cơm Nam Lai không đủ sức chứa nhiều kem như vậy, nên Nam Đồ đành mang đống kem đó tới Nhà trọ Hắc Đẩu, nhờ Seaver trông giúp.
Seaver dùng ma pháp hệ băng để bảo quản chỗ kem ấy, còn nói nếu Jacques vi phạm hợp đồng, không đến lấy hàng đúng hạn, thì Nam Đồ hoàn toàn có thể bán kem cho các đoàn thương nhân khác.
Lúc đó trong hợp đồng giữa Nam Đồ và Jacques ghi rõ, trong vòng sáu tháng kể từ ngày ký hợp đồng, Nam Đồ không được bán kem cho bất kỳ đoàn thương nhân nào khác. Nhưng bây giờ chính Jacques đã vi phạm trước, nên Nam Đồ cũng không còn bị ràng buộc nữa.
Nam Đồ nói không vội, muốn cho Jacques và đoàn thương nhân của hắn thêm vài ngày. Làm nghề buôn bán dọc đường vốn dễ gặp trắc trở, có bị trì hoãn cũng có thể thông cảm.
Vì vậy mấy ngày nay, Nam Đồ đều sang thế giới ma pháp mỗi ngày để xem đoàn của Jacques có xuất hiện không.
"Jacques chưa đến, nhưng thuộc hạ trong đoàn của hắn thì có mặt." Seaver xách một người tới.
Nam Đồ nhìn người đàn ông bị Seaver ném phịch xuống đất, trông hắn như vừa bị đ.á.n.h một trận ra trò, mặt mũi bầm tím. Tộc rồng tính khí nóng nảy, nhưng Seaver vốn ôn hòa, không phải người sẽ thô bạo với đối tác hợp tác vô cớ.