Cô nảy ra một phỏng đoán táo bạo: "Đừng nói là hắn g.i.ế.c Jacques rồi cướp quyền lên làm thủ lĩnh đấy nhé?"
Thấy Seaver lắc đầu, Nam Đồ thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù cô chỉ từng giao dịch với Jacques vài lần, nhưng cũng không hy vọng người ta lại gặp chuyện như vậy.
Qua lời kể của Seaver, trình tự sự việc là thế này. Vì Nam Đồ mãi không thấy Jacques đến lấy hàng, nên đã nhờ Seaver dùng ma pháp hệ băng để cấp đông kem lại.
Mãi đến hôm nay, đoàn thương nhân mới lục tục kéo đến, người dẫn đầu lại không phải Jacques, mà là một người trong đoàn của hắn - chính là người đàn ông đang nằm sóng soài dưới đất kia tên là James.
Lúc đó trông hắn không t.h.ả.m hại như bây giờ, thái độ còn cực kỳ ngạo mạn, chỉ chịu trả một nửa giá đã thỏa thuận.
TBC
Dĩ nhiên Seaver không đồng ý, yêu cầu phải gặp trực tiếp Jacques, nếu không sẽ xem như họ vi phạm hợp đồng trước.
James ngoài miệng thì nói sẽ liên hệ Jacques, nhưng thực chất lại dùng chiêu "câu giờ". Trong suy nghĩ của hắn, số kem đó đã được làm xong, mỗi ngày đều phải tốn chi phí để bảo quản, thuê pháp sư hệ băng chẳng lẽ không tốn tiền?
Cho nên hắn nghĩ, sớm muộn gì Nam Đồ và Seaver cũng sẽ buộc phải nhượng bộ, đồng ý bán cho hắn với giá rẻ.
Không ngờ Seaver vừa nhận ra ý đồ của hắn, bèn ra tay đ.á.n.h cho một trận không kịp trở tay.
Ăn đòn xong, James ngoan ngoãn hơn hẳn, cuối cùng cũng chịu nói thật.
Hóa ra Jacques không đến là vì... mất tích rồi!
James mặt mũi bầm dập, lắp bắp kể: "Lúc đó tôi không có trong đoàn, chỉ nghe mấy người chạy thoát kể lại, họ nghe thấy một tiếng nổ kinh thiên động địa, một cái bóng khổng lồ phủ xuống từ trên trời, che lấp hết ánh sáng. Thứ đang lơ lửng giữa không trung đó, bao quanh là ngọn lửa vàng đỏ rực rỡ như mặt trời! Sau đó nó lao xuống, bắt Jacques đi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nam Đồ quay sang hỏi Seaver: "Anh đoán đó là sinh vật gì?"
Seaver chột dạ nói: "Có thể... chắc là... rồng."
Bây giờ James cũng không còn hữu dụng nữa, Seaver lại tiện tay vứt hắn ra ngoài."Tôi nghĩ tôi biết con rồng đỏ đã bắt Jacques là ai."
Thấy Seaver có vẻ như vậy, Nam Đồ đoán: "Là cái lần anh đ.á.n.h nhau phải không?" Có thể đấu ngang ngửa với rồng, chỉ có thể là rồng.
Seaver gật đầu: "Không biết việc hắn bắt Jacques có liên quan đến tôi không, tôi phải đi xem sao."
Jacques thường xuyên lui tới Nhà trọ Hắc Đẩu, chỉ cần dò hỏi một chút là biết. Còn Seaver thì đã có mối hiềm khích từ lâu với con rồng đỏ kia, nên giờ Seaver mới nghi ngờ, biết đâu Jacques bị vạ lây vì mình. Bằng không, trong đoàn còn có hàng hóa và tiền bạc, tại sao rồng đỏ chỉ bắt mỗi Jacques?
"Tôi cũng muốn đi." Nam Đồ lập tức nói. Cô... cô muốn nhìn thấy rồng.
Nhưng cô không chịu thừa nhận điều đó, chỉ nói: "Jacques là đối tác của tôi, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn khi anh ấy gặp nguy hiểm."
Ban đầu Seaver định tự đi một mình, vì anh biết chắc chuyến này không tránh khỏi một trận chiến. Nhưng nếu đ.á.n.h nhau, chưa chắc anh có thể bảo vệ được Nam Đồ.
Nam Đồ nhìn cánh cổng thế giới sau lưng, nhấn mạnh: "Tôi có thể đảm bảo an toàn cho mình."
Seaver biết rõ sức mạnh của cánh cổng thế giới, ngay cả anh cũng không thể dùng ma pháp không gian để dịch chuyển nó, huống gì bên trong còn nối thông các không gian khác nhau. Nam Đồ đúng là không có gì phải lo.
"Được." Seaver kéo Nam Đồ lại."Chúng ta đến thẳng lâu đài của Augustin tìm hắn."