CHƯƠNG 11: SỰ LỰA CHỌN LẶP LẠI CỦA ĐẠI HOÀNG TỬ
Gió tuyết trên hồ ngoại ô gầm rít như tiếng vạn vạn vong hồn đang khóc than gào thét. Băng đá dưới chân rạn nứt thành những vệt dài loang lổ, sâu thẳm, để lộ dòng nước lũ đen ngỏm, lạnh ngắt đang cuồn cuộn chảy xiết phía dưới. Không khí ngày đại hàn đặc quánh sát khí, sương muối phủ đầy lên những thanh trường kiếm của đám hộ vệ vương phủ, tỏa ra một thứ quang mang c.h.ế.t ch.óc, thê lương.
Phạn Nguyệt đứng ngay bên rìa vách đá đóng băng, tà áo huyết y đỏ rực tung bay điên cuồng trong gió bấc, đối lập gắt gao với màu trắng tang tóc của đất trời. Nàng không nhìn dòng nước lũ đang chực chờ nuốt chửng vạn vật phía dưới, đôi mắt đen kịt, trống rỗng như cõi u minh chầm chậm quay lại khóa c.h.ặ.t vào Tiêu Cảnh Hoài. Cơ thể này đang run rẩy kịch liệt bởi những ký ức kinh hoàng của ngày bị đẩy xuống hồ băng đang dội về, nhưng cốt cách ngự trị bên trong vẫn điềm nhiên, tĩnh lặng vô bờ. Nàng chủ động đứng ở thế thượng phong, thong thả đón nhận cơn bão táp tham vọng của đối phương với một nụ cười nhạt nhẽo.
Tiêu Cảnh Hoài đứng cách nàng vài trượng, áo choàng lông cáo đen dính đầy tuyết trắng. Gương mặt tuấn tú của hắn vặn vẹo, âm trầm đến cực điểm, đôi mắt phượng hẹp dài đỏ ngầu những tia m.á.u. Sự tĩnh lặng đáng sợ của nàng cùng việc toàn bộ hệ thống vây cánh, quân lương ngoài biên ải đang bên bờ vực sụp đổ đã triệt để dồn ép tâm lý của vị Đại hoàng t.ử cao ngạo này vào đường cùng. Hắn siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, bước chân loạng choạng tiến lên, giọng nói khàn đặc, gầm lên giữa tiếng gió rít:
“Nhược Hằng, đừng có dùng cái ánh mắt đó để nhìn ta! Hôm nay, trên mặt hồ băng này, nàng không còn bất kỳ thế lực nào để dựa dẫm nữa đâu. Giao ra con dấu ngầm, nếu không, ta không bảo đảm thân xác nàng sẽ còn nguyên vẹn để trở về!”
Phạn Nguyệt khẽ ngước đầu, ngón tay thon dài sơn màu đỏ thẫm thong thả vuốt lại làn tóc mây bị gió thổi rũ rượi trên gò má nhợt nhạt. Nàng không giải thích, không khóc lóc cầu xin, chất giọng dịu dàng của nàng vang lên, thanh lãnh và trong trẻo đến rợn người:
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
“Điện hạ, ngài mang theo ba mươi hộ vệ, rút kiếm vây hãm một nữ t.ử yếu ớt không tấc sắt giữa ngày đại hàn, hóa ra cái gọi là bản lĩnh của vị hoàng t.ử nắm giữ binh quyền cũng chỉ đến mức này sao?”
Lời nói nhẹ nhàng nhưng mang sát thương tột độ của nàng đ.â.m thẳng vào lòng tự tôn cao ngạo của Tiêu Cảnh Hoài, khiến gương mặt hắn từ tái mét chuyển sang đỏ bừng vì nhục nhã. Áp lực tâm lý từ sự điềm nhiên của chủ quán không tim bủa vây khắp mặt hồ, khiến đám hạ nhân vây quanh bất giác lùi lại một bước, tay cầm trường kiếm run rẩy kịch liệt dưới cái lạnh thấu xương của cõi u minh.
Tiêu Cảnh Hoài c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố giữ lấy sự uy nghiêm giả tạo của mình, hắn vung tay ra hiệu cho đám hộ vệ tiến lên ép sát rìa vách đá. Hắn nhìn chằm chằm vào tà áo đỏ của nàng, giọng điệu mang theo sự đe dọa tàn nhẫn vô biên: “Tô Nhược Hằng, ta nhắc lại một lần cuối cùng! Giao con dấu của mạng lưới kinh doanh ngầm phía Nam ra đây! Sự nhẫn nại của ta có giới hạn. Hôm nay nàng không giao, ta sẽ lệnh cho người lục soát khắp thân xác nàng, sau đó ném nàng xuống hố băng sâu vạn trượng này để bầu bạn với dòng nước lũ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn dùng tính mạng để đe dọa, dùng sự thê t.h.ả.m của cái c.h.ế.t để dồn nàng vào vực sâu tuyệt vọng. Kẻ ích kỷ như hắn luôn nghĩ rằng, trước binh đao khói lửa và cái c.h.ế.t cận kề, một nữ nhi khuê các từng yêu hắn sâu sắc sẽ phải quỳ sụp xuống, khóc lóc van xin để đổi lấy một hơi thở hèn mọn.
Sự vả mặt trong tĩnh lặng bắt đầu kéo màn giữa đại ngàn tuyết trắng. Không có tiếng hét lớn từ Phạn Nguyệt, không có sự phát điên hay cãi vã ầm ĩ. Nàng càng tức giận, giọng nói lại càng thêm phần dịu dàng, êm ái như tiếng gió lướt qua những ngôi mộ hoang đêm khuya. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang hỗn loạn của Tiêu Cảnh Hoài, chậm rãi đưa tay vào trong ống áo choàng đỏ rực.
“Ngài muốn con dấu này sao?” Phạn Nguyệt thản nhiên rút ra một chiếc hộp bằng gỗ mun nhỏ, bên trên thêu hoa văn hoa bỉ ngạn rực cháy. Nàng mở nắp hộp, để lộ ra khối ngọc thạch màu đen bóng — chính là con dấu nắm giữ huyết mạch tài chính của mười ba tỉnh phía Nam, thứ có thể cứu vãn hoặc hủy diệt hoàn toàn tiền đồ ngai vàng của hắn.
Tiêu Cảnh Hoài nhìn thấy con dấu, đồng t.ử co rụt lại dữ dội, trong mắt bùng lên sự tham lam vô độ cùng niềm hy vọng điên cuồng. Hắn vội vã tiến lên hai bước, vươn bàn tay run rẩy ra: “Đưa cho ta! Nhược Hằng, giao nó cho ta, ta sẽ lập tức lệnh cho người dọn sạch Tây viện, đón nàng lên làm người tôn quý nhất phủ!”
Phạn Nguyệt nhìn bàn tay đang vươn ra của hắn, khóe môi khẽ nhấc lên một độ cong đầy châm biếm. Nàng thong thả nghiêng tay, con dấu ngọc thạch đen kịt trượt khỏi hộp gỗ, lơ lửng ngay trên khoảng không vô định của rìa hồ băng rạn nứt. Chỉ cần nàng buông ngón tay, thứ tài lực khổng lồ kia sẽ vĩnh viễn chìm sâu vào dòng nước lũ đen ngỏm, không một ai có thể tìm lại được.
“Điện hạ, ngài luôn nhân danh giang sơn để cướp đoạt, luôn dùng đại cục để tổn thương người khác.” Phạn Nguyệt dịu giọng, từng chữ thốt ra đều mang theo áp lực tâm lý đè nặng lên từng nhịp thở của hắn. “Năm xưa ngài đẩy Tô gia vào cảnh tịch thu gia sản, ngài nói đó là vì tiền đồ. Hôm nay ngài ép ta giao ra huyết mạch cuối cùng, ngài cũng nói đó là vì đại cục. Vậy ta hỏi ngài, cái đại cục của ngài, liệu có đáng giá bằng việc nhìn thứ tài lực này biến thành mây khói ngay trước mắt không?”
Tiêu Cảnh Hoài c.h.ế.t lặng đứng nhìn khối ngọc thạch đang chao đảo trước gió bấc. Cơn khủng hoảng và sự bế tắc tột độ dâng lên trong lòng, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c hắn thắt lại, hơi thở dồn dập, nặng nề. Lời nói đầy tỉnh táo và tàn nhẫn của nàng lột trần chiếc mặt nạ ngụy quân t.ử mà hắn dày công xây dựng, buộc hắn phải đối mặt với sự vô năng, ích kỷ đáng ghê tởm của chính mình.
Hắn nhìn dòng nước lũ đang chảy xiết phía dưới chân nàng, rồi lại nhìn vào đôi mắt trống rỗng, lạnh lùng như nhìn một cái x.á.c c.h.ế.t của Phạn Nguyệt. Trong giây phút sinh t.ử ấy, bản chất của một kẻ ích kỷ đến xương tủy một lần nữa trỗi dậy, lấn át toàn bộ chút lương tri ít ỏi còn sót lại. Hắn không hề hối hận vì những gì đã làm với Tô gia, hắn cũng không hề đau lòng vì sự tuyệt vọng của người con gái từng hy sinh tất cả vì hắn. Hắn chỉ quan tâm đến cái ghế hoàng vị cao quý kia, quan tâm đến cái tiền đồ vĩ đại mà hắn không bao giờ chấp nhận để nó sụp đổ.
Gương mặt tuấn tú của Tiêu Cảnh Hoài dần trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn tột độ, hắn lấy lại phong thái của một kẻ bề trên, thản nhiên buông ra những lời ích kỷ, trơ trẽn nhất mà hắn từng dùng để đẩy Tô Nhược Hằng xuống vực sâu quá khứ. Hắn nhìn nàng, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng sự tuyệt tình vô biên, lặp lại sự lựa chọn dối trá của một kiếp người:
“Nhược Hằng, vì đại cục của ta, ngươi chịu khổ một chút có sao đâu?”