Quán Trọ Âm Dương: Hồ Băng Vạn Trượng

Quán Trọ Âm Dương: Hồ Băng Vạn Trượng

Trạng thái:

Full
  Nơi giao thoa giữa hoàng tuyền và trần thế không có ánh mặt trời. Quán Trọ Âm Dương đứng sừng sững giữa màn sương mù xám ngoét, bốn góc mái hiên treo những chiếc đèn l.ồ.ng làm bằng da người, ánh lửa lân tinh bên trong lập lòe sắc xanh ma mị. Gió thổi qua, tiếng chuông gió làm từ xương ngón tay va vào nhau, phát ra âm thanh lách cách lạnh sống lưng.

  Bên trong quán, không khí đặc quánh mùi gỗ mục và hương Chiêu Hồn thoang thoảng. Phạn Nguyệt ngồi sau quầy gỗ mun đen bóng. Nàng mặc một bộ huyết y đỏ rực như hoa bỉ ngạn, làn da trắng nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, đối lập hoàn toàn với mái tóc đen dài xõa tung trên vai. Đôi mắt nàng sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, nhìn chăm chú vào lò gốm u minh đang rực lửa ở góc phòng. Từ trong lò, một luồng oán khí màu tím đậm đặc, đặc quánh như oán niệm tích tụ ngàn năm, đang cuồn cuộn bốc lên, uốn lượn như một con rắn độc.

  Phạn Nguyệt không cử động, ngón tay thon dài, móng tay sơn màu đỏ thẫm khẽ gõ lên mặt bàn theo nhịp điệu đều đặn. Căn phòng im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng lửa than cháy âm ỉ. Nàng không có nhịp tim, n.g.ự.c không hề phập phồng, hơi thở cũng lạnh ngắt. Đối với nàng, những oán linh tìm đến nơi này chẳng qua cũng chỉ là một món hàng trên bàn cân lợi ích.