Quán Trọ Âm Dương: Hồ Băng Vạn Trượng

Chương 14



CHƯƠNG 14: HỎA TÁNG TRÀNG BÙNG NỔ, CHIẾN THẦN SA CƠ

Màn sương mù bao quanh khu vực ngoại ô kinh thành ngày càng đặc quánh, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của tiết đại hàn găm thẳng vào xương tủy phàm trần. Mặt hồ băng vạn trượng loang lổ những vệt nứt dài, đen ngỏm, u ám giống như một vết thương hoại t.ử trên cơ thể của vương triều. Sát khí và oán niệm tích tụ từ những tàn hồn rách nát bốc lên nghi ngút, quyện vào làn gió bấc rít gào, tạo nên một không gian tang tóc, thê lương đến nghẹt thở.

Tiêu Cảnh Hoài quỳ sụp trên nền tuyết lạnh, chiếc áo choàng lông cáo đen quyền quý giờ đây dính đầy bùn đất và băng giá. Hai tay hắn bị khóa c.h.ặ.t trong vòng xiềng xích sắt rỉ sét, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng vang lên khô khốc, c.h.ặ.t đứt toàn bộ tôn nghiêm của một vị Chiến thần kiêu ngạo bấy lâu nay.

Cách đó không xa, một gã mật thám nội cung chầm chậm bước tới, quỳ một gối trước mặt Thống lĩnh Ngự lâm quân, trên tay nâng một chiếc khay đồng chứa đầy những khế ước nợ và bản tấu chương kiểm toán tài sản từ hộ bộ. Ánh mắt gã mật thám lạnh lùng, vô cảm lướt qua gương mặt xám ngoét của Đại hoàng t.ử, thản nhiên buông lời kết tội:

“Báo cáo Thống lĩnh, toàn bộ mười ba trạm trung chuyển tài lực phía Nam của Đại hoàng t.ử đã bị niêm phong. Hệ thống hiệu buôn ngầm của Tô gia trước khi bốc hơi đã kịp chuyển toàn bộ khống chỉ nợ tài chính của vương phủ sang ngân khố quốc gia. Hiện tại, phủ Đại hoàng t.ử hoàn toàn rỗng tuếch, nợ nần chồng chất, không còn một xu một ly để chi trả cho quân lương ngoài biên ải.”

Lời báo cáo thản nhiên ấy giống như một nhát d.a.o chuẩn xác tước đi huyết mạch cuối cùng của Tiêu Cảnh Hoài. Hắn ngước đôi mắt phượng hẹp dài đỏ ngầu những tia m.á.u lên, nhìn chằm chằm vào những tờ khế ước trắng mực đen trên khay đồng. Cơn khủng hoảng và sự bế tắc tột độ bóp nghẹt lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, khiến hắn không thể thở nổi.

Hắn luôn lấy “đại cục”, lấy “tiền đồ” ra để làm cái cớ cướp đoạt tài sản, dẫm đạp lên lòng tin của Tô Nhược Hằng, nghĩ rằng bản thân có thể tỉnh táo thao túng tất cả. Nhưng đến lúc này, khi nhìn thấy tòa lâu đài quyền lực mà mình dày công xây dựng bấy lâu nay hoàn toàn sụp đổ chỉ trong một cái chớp mắt, lòng tự tôn cao ngạo của hắn mới triệt để vỡ vụn.

Sự vả mặt diễn ra trong một không gian tĩnh lặng, ngột ngạt của vương quyền. Không có tiếng cãi vã ầm ĩ, không có sự gào thét nổi điên từ phía Phạn Nguyệt — người vốn đã chìm sâu dưới đáy hồ, nhưng đòn chí mạng mà nàng để lại lại có sức sát thương kinh người, ép hắn phải đối mặt với thực tại trắng tay trong sự bất lực tột cùng.

“Mất sạch rồi… Thương hội ngầm… Quân lương biên ải…” Tiêu Cảnh Hoài lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, vặn vẹo vì tuyệt vọng. Hắn nhìn vũng m.á.u tù đọng trên mặt băng, nhận ra bản thân bấy lâu nay tự phụ nắm giữ vạn vật, hóa ra chỉ là một kẻ t.h.ả.m hại, tự tay hủy hoại đi chỗ dựa vững chắc nhất của đời mình.

Vị Thống lĩnh Ngự lâm quân không cho Tiêu Cảnh Hoài bất kỳ thời gian nào để định thần. Ông ta thong thả rút từ trong n.g.ự.c áo ra một bản chỉ dụ thứ hai, tỏa ra hơi thở uy nghiêm của thiên t.ử trần thế. Bản chỉ dụ này mang sắc vàng ròng của hoàng quyền, nhưng đối với hắn, nó lại là bản án t.ử hình tước đoạt đi thứ mà hắn trân quý hơn cả sinh mạng: vị trí ngôi vị Thái t.ử.

“Đại hoàng t.ử Tiêu Cảnh Hoài đức không xứng vị, tham lam vô độ, mưu hại trung lương, làm lãng phí quân nhu quốc gia.” Thống lĩnh cao giọng, thanh âm lạnh lùng vang dội khắp mặt hồ băng vạn trượng, đập tan chút hy vọng cuối cùng của kẻ sa cơ: “Nay thiên t.ử hạ chỉ, phế truất tước vị Đại hoàng t.ử, tước bỏ tư cách tranh đoạt ngôi Thái t.ử, giáng làm thứ dân, vĩnh viễn không được bước chân vào hoàng thành. Toàn bộ vây cánh dự phần đều bị tống giam vào đại lao tông nhân phủ!”

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

“Phế truất… Giáng làm thứ dân sao?” Tiêu Cảnh Hoài ngửa mặt lên trời cười khổ, tiếng cười thê lương, khàn đặc bị gió tuyết thổi bạt đi, chứa đựng oán hận và hối hận muộn màng đến tận cùng tủy não.

Ngôi vị Thái t.ử, ngai vàng vĩ đại mà hắn luôn dùng làm lý do để hy sinh Tô gia, để đẩy người con gái yêu hắn xuống hố băng sâu thẳm, nay bỗng chốc trở thành một giấc mộng hão huyền vỡ nát. Kẻ ích kỷ đến xương tủy như hắn, đến tận khoảnh khắc này mới bàng hoàng nhận ra, cái “đại cục” mà hắn luôn tôn thờ đã triệt để vứt bỏ hắn giống như một quân cờ vô giá trị. Hắn mất tất cả, từ tài sản, quyền lực, vương vị cho đến tình thâm — những thứ hắn từng ngạo mạn nghĩ rằng sẽ vĩnh viễn nằm trong lòng bàn tay mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nỗi tuyệt vọng bế tắc nung nấu thành một cơn điên loạn thầm lặng trong tâm trí vị cựu hoàng t.ử. Tiêu Cảnh Hoài nhìn chăm chú vào khe nứt đen ngỏm của hố băng trước mặt, nơi tà áo huyết y đỏ rực của nàng vừa chìm xuống lúc trước. Trong cơn khủng hoảng tột độ, một hình ảnh mơ hồ về nụ cười dửng dưng, lạnh lùng của Tô Nhược Hằng đột ngột hiện về, gặm nhấm chút lý trí yếu ớt còn sót lại của hắn.

Cạch!

Bằng một lực lượng kinh người bộc phát từ cơn tuyệt vọng, Tiêu Cảnh Hoài dùng hết tàn lực xoay chuyển thân hình, thô bạo hất văng hai viên phó tướng đang giữ c.h.ặ.t vai mình. Tiếng xiềng xích sắt rít lên một tràng dài gớm ghiếc. Hắn không màng đến lưỡi gươm của Ngự lâm quân đang chĩa vào mình, điên cuồng lao thẳng về phía rìa vách đá đóng băng, rồi đổ nhào toàn bộ cơ thể xuống hố sâu nứt nẻ.

Tùm!

Tiêu Cảnh Hoài lao xuống hồ, dòng nước lũ lũ băng giá, đen ngỏm ngay lập tức nuốt chửng lấy thân thể hắn. Cái lạnh thấu xương của ngày đại hàn như hàng vạn mũi kim châm đ.â.m thẳng vào da thịt, bóp nghẹt lá phổi phàm trần, khiến hắn đau đớn đến mức vặn vẹo.

Dưới làn nước lũ buốt giá, hắn điên cuồng dùng đôi bàn tay bị khóa c.h.ặ.t bởi xiềng xích để cào cấu, tìm kiếm xung quanh. Hắn muốn tìm lại xác của Tô Nhược Hằng, muốn tìm lại khối ngọc thạch con dấu ngầm, muốn tìm lại cái thế lực kinh thương có thể giúp hắn lật ngược bàn cờ vương vị. Đôi mắt hắn trợn trừng lên dưới dòng nước đen kịt, cố gắng lục lọi trong vô vọng, nhưng xung quanh chỉ có một màu đen tối tăm, u uất của cõi c.h.ế.t.

Dòng nước lũ cuồn cuộn chảy xiết ngoài biên ải dường như đang chế giễu sự ngu xuẩn, ích kỷ của hắn. Tiêu Cảnh Hoài kiệt lực, cơ thể nứt nẻ vì giá lạnh bắt đầu chìm dần xuống đáy sâu, xích sắt nặng nề kéo kéo ghì hắn xuống vực thẳm. Hắn không tìm thấy gì cả. Không có xác của Tô Nhược Hằng, không có con dấu ngầm, càng không có sự tha thứ hay một chút ôn nhu nào của quá khứ sót lại.

Sự tự hủy hoại bản thân trong tuyệt vọng của Tiêu Cảnh Hoài diễn ra trong một sự trầm mặc tàn nhẫn dưới lòng hồ. Hắn nhận ra, người con gái từng dốc hết lòng vì hắn đã thực sự mang theo toàn bộ tài lực và tình thâm chìm sâu vào cõi vĩnh hằng, để lại cho hắn một kiếp người hoang phế, t.h.ả.m hại đến tột cùng.

Phù…

Một ngụm khí cuối cùng thoát ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c Tiêu Cảnh Hoài, biến thành những bong bóng nhỏ rồi tan biến trên mặt hồ đóng băng. Lực lượng Ngự lâm quân từ trên bờ thô bạo dùng dây thừng kéo kéo cơ thể lạnh ngắt, t.h.ả.m hại của hắn lên khỏi dòng nước. Hắn nằm bò trên nền tuyết, hơi thở thoi thóp, đôi mắt trống rỗng nhìn trân trân lên bầu trời xám xịt, triệt để sụp đổ.

Dư âm của cuộc hỏa táng tràng bùng nổ và bầu không khí đau lòng, bế tắc của một vương triều thối rữa vẫn đọng lại dữ dội giữa ngàn trùng gió tuyết. Những tiếc nuối khôn nguôi về một thời phồn hoa đã mất cùng bản án giam cầm vĩnh viễn vẫn là một câu hỏi thê lương, đẫm m.á.u bị bỏ lửng giữa ngày đại hàn hoang vắng.

Không có bóng hình huyết y, không có tiếng gọi hồn của chủ quán không tim.

Chỉ còn dòng nước lạnh và tuyết trắng.