CHƯƠNG 8: BẢN KHẾ ƯỚC HÔN NHÂN DỐI TRÁ
Trận tuyết lớn vừa dứt, cái lạnh của kinh thành lại càng thêm thấu xương khi những khối băng từ trên mái hiên phủ Thừa tướng bắt đầu tan chảy, nhỏ xuống nền đá từng giọt gõ nhịp đều đặn, lạnh lẽo. Bầu không khí trong đại sảnh chính điện hôm nay phảng phất một mùi vị quỷ dị, ngột ngạt đến cùng cực. Từ cung đình xa xôi, một đoàn nội thị mang theo cờ xí, nghi trượng rầm rộ tiến vào, phá vỡ sự tĩnh mịch tang tóc vốn có của phủ đệ sau cuộc thanh trừng nội bộ ngày hôm trước. Mùi hương long đàn từ lư hương của nội quan tỏa ra đặc quánh, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của những góc khuất khuất lấp mưu mô quyền lực.
Ở chính giữa đại sảnh, Thừa tướng đại nhân cùng toàn bộ gia quyến đã quỳ rạp dưới đất, run rẩy chờ đợi ý chỉ của thiên t.ử. Phạn Nguyệt đứng ở phía sau cùng, khoác trên mình bộ y phục bằng gấm thô màu xám tro, dáng vẻ gầy guộc của thể xác Tô Nhược Hằng lộ rõ vẻ mỏng manh giữa sảnh đường lộng lẫy. Đôi mắt nàng sâu thẳm, tĩnh lặng như giếng cổ ngàn năm, lạnh lùng nhìn vị khâm sai đại thần đang thong thả mở cuộn giấy lụa màu vàng ròng thêu rồng uốn lượn.
Nàng không có nhịp tim, không có cảm xúc của người phàm, nên sự xuất hiện của thánh chỉ đối với nàng chẳng qua cũng chỉ là một bước ngoặt đã được định sẵn trên bàn cờ báo thù. Nàng khẽ vuốt nếp gấp trên ống tay áo rách, khóe môi nhếch lên một độ cong nhạt nhẽo, kiên nhẫn chờ đợi màn kịch dối trá lớn nhất của hoàng tộc hạ màn.
Vị khâm sai đại thần cao giọng, chất giọng ái nam ái nữ ch.ói tai vang lên, mang theo áp lực uy nghiêm của thiên t.ử đè nặng khắp không gian: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Đại hoàng t.ử Tiêu Cảnh Hoài tuổi biểu tài cao, có công bình định biên cương. Nay ban hôn cho thứ nữ Tô gia là Tô Nhã Thư làm Đại hoàng t.ử Chính phi, dung hạnh đoan trang, phong vị mẫu nghi. Lại xét thấy trưởng nữ Tô gia là Tô Nhược Hằng trước có công hỗ trợ, nay ban làm Trắc phi, cùng hầu cận một phủ, phò tá Điện hạ vì giang sơn đại cục. Khâm thử!”
Thánh chỉ vừa dứt, toàn bộ sảnh đường vẫn chìm trong một sự im lặng đến nghẹt thở. Không ai dám ho he một lời, nhưng những dòng chảy ngầm của sự kinh hãi và mưu mô đã lập tức bùng lên dữ dội trong tâm trí mỗi người.
Tiêu Cảnh Hoài bước lên trước một bước, cúi đầu nhận lấy thánh chỉ bằng đôi bàn tay siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương trắng bệch. Gương mặt tuấn tú của hắn lúc này xám ngoét, âm trầm như bầu trời trước giông bão. Hắn không hề có một chút vui mừng của kẻ cưới vợ, bởi hắn biết rõ bản chỉ dụ này chính là một trò hề tàn nhẫn. Việc phong Tô Nhã Thư — kẻ vừa mất hết liêm sỉ, thân bại danh liệt tại cung yến hôm trước — lên làm Chính phi, chẳng qua là sự trừng phạt và nhục nhã thầm lặng mà Hoàng hậu ban cho hắn vì tội vô năng, để vây cánh tài chính sụp đổ. Còn việc giữ lại Tô Nhược Hằng ở vị trí Trắc phi, suy cho cùng cũng chỉ là một mưu đồ ích kỷ cuối cùng của hắn nhằm trói buộc, ép nàng phải giao ra mạng lưới giao thương ngầm phía Nam để cứu vãn tiền đồ đang lung lay của mình.
Hắn từ tốn xoay người, ánh mắt phượng hẹp dài khóa c.h.ặ.t vào bóng dáng thanh mảnh của Phạn Nguyệt ở phía sau. Tiêu Cảnh Hoài cố giữ cho giọng nói của mình vẻ thâm thâm, trầm ổn, áp lực tâm lý từ một vị hoàng t.ử nắm binh quyền bủa vây lấy nàng: “Nhược Hằng, thánh chỉ đã ban, thiên mệnh khó cưỡng. Ta biết vị trí Trắc phi này khiến nàng chịu uất ức, nhưng vì giang sơn đại cục, vì tiền đồ sau này của chúng ta, nàng hãy nhẫn nhịn phụ giúp ta một tay. Sau này khi đại nghiệp thành, vị trí mẫu nghi thiên hạ vẫn vĩnh viễn thuộc về nàng.”
Hắn vẫn dùng cái cớ “đại cục” cũ rích ấy, một cách ích kỷ và tỉnh táo đến trơ trẽn. Hắn nghĩ rằng, chỉ cần cho nàng một danh phận dối trá trong phủ, dùng chút lời đường mật của kẻ bề trên, thì người con gái từng dốc lòng vì hắn ngày xưa sẽ lại một lần nữa quỳ gối dâng hiến tất cả quyền lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ở phía bên kia, Tô Nhã Thư quỳ rạp dưới đất, tà váy lụa hồng nhạt rúm ró, đầu tóc rũ rượi không còn chút cốt cách của một danh môn khuê các. Sau khi bị Hoàng hậu vạch trần mưu đồ mị d.ư.ợ.c, danh tiếng của ả đã hoàn toàn thối rữa trong vũng bùn ô nhục của kinh thành. Nhận được thánh chỉ làm Chính phi, trong mắt ả không có lấy một chút kiêu ngạo, chỉ có sự điên dại và tuyệt vọng tột cùng. Ả biết rõ, Tiêu Cảnh Hoài cưới ả không phải vì yêu, mà là vì sự ép buộc của hoàng tộc, và cuộc sống của ả trong phủ Đại hoàng t.ử sắp tới sẽ chẳng khác nào một địa ngục trần gian.
Ả ngước đôi mắt đỏ ngầu, đầy oán hận nhìn về phía Phạn Nguyệt, giọng nói run rẩy, khàn đặc vì uất ức: “Tô Nhược Hằng… tỷ hài lòng rồi chứ? Ta làm Chính phi, nhưng cả đời này Điện hạ sẽ không bao giờ nhìn ta lấy một lần. Còn tỷ, cái thứ Trắc phi hèn mọn kia, tỷ cũng đừng hòng có được mạng lưới kinh doanh ngầm đó để lật mình!”
Sự phát điên thầm lặng của Tô Nhã Thư cùng sự giả tạo ích kỷ của Tiêu Cảnh Hoài tạo nên một màn kịch hề thê lương nhất giữa sảnh đường phủ Thừa tướng. Áp lực tâm lý đè nặng lên từng nhịp thở của đám hạ nhân, bọn họ né tránh ánh mắt của Phạn Nguyệt như né tránh một thứ tà khí đến từ cõi u minh.
Phạn Nguyệt lắng nghe những lời gào thét bất lực của kẻ thua cuộc, gương mặt nàng không một chút biểu cảm che giấu. Nàng không nổi giận, cũng không tranh cãi, sự vả mặt trong tĩnh lặng của nàng chính là sự điềm nhiên đáng sợ trước số phận nghiệt ngã của đối phương. Nàng thong thả bước lên phía trước, tà áo xám khẽ lay động, từ trên cao nhìn xuống gương mặt vặn vẹo của hai kẻ đang tự hủy hoại mình trong sự ích kỷ và hận thù.
“Vinh hoa phú quý tột cùng sao?” Phạn Nguyệt dịu giọng, thanh âm nhỏ nhẹ, êm ái như tiếng gió lướt qua những ngôi mộ hoang đêm khuya, nhưng mỗi chữ thốt ra lại mang theo sức nặng ngàn cân, đập tan lòng tự tôn giả tạo của Tiêu Cảnh Hoài. “Bản thánh chỉ này, đối với các người là khát vọng quyền lực, nhưng đối với ta… nó chỉ là một bản khế ước gọi hồn mà thôi.”
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Căn sảnh đường rộng lớn trở lại sự im lặng c.h.ế.t ch.óc của một hầm băng. Lời nói của Phạn Nguyệt giống như một lưỡi d.a.o mỏng lạnh lẽo lướt qua gáy Tiêu Cảnh Hoài, khiến toàn thân hắn bất giác rùng mình, một cảm giác thất bại và khủng hoảng tột độ dâng lên trong lòng. Hắn nhìn người con gái trước mặt, nhận ra bản thân bấy lâu nay luôn tự phụ nắm giữ mọi quân cờ, nhưng giờ đây lại đang từng bước một rơi vào cái bẫy tự hủy hoại do chính sự tham lam của mình tạo ra.
Vị nội quan tổng quản cầm cuộn thánh chỉ màu vàng ròng, tiến lại gần Phạn Nguyệt, giọng điệu hối thúc đầy kiêu ngạo: “Tô Trắc phi, thánh chỉ đã ban, còn không mau quỳ xuống tạ ơn long ân của thiên t.ử?”
Phạn Nguyệt không quỳ. Nàng đứng thẳng lưng giữa đại sảnh phủ Thừa tướng, bóng dáng cô độc nhưng uy nghiêm tột cùng như một vị thần cai quản cõi c.h.ế.t. Nàng chậm rãi vươn hai ngón tay gầy gò, nhợt nhạt từ dưới ống tay áo rộng ra, đón lấy cuộn thánh chỉ dối trá từ tay vị nội quan.
Nàng không cúi đầu, không giải thích, cũng không có lấy một chút vui mừng hay đau khổ của người phàm. Đôi mắt đen kịt, sâu hoắm như vực sâu u minh của nàng nhìn thẳng vào cuộn giấy lụa vàng ròng, thần thái dửng dưng, lạnh lùng đến rợn người. Ánh mắt ấy trống rỗng, không một chút gợn sóng sinh khí, u ám và tang tóc vô cùng, giống như ánh mắt của một kẻ đang đứng lặng lẽ quan sát một đám tang thê lương của chính những kẻ đang hiện diện trong căn phòng này.
Phạn Nguyệt tiếp chỉ bằng ánh mắt như nhìn đám tang.