Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 12: Nợ cha con trả, kêu bố con trở lại kết nợ đào hoa.



Cô ta liều mạng níu chặt đứa bé, như thể làm vậy có thể đạt được câu trả lời mà cô ta tha thiết mong chờ trong lòng, “Nói cho cô biết, bố con ở đâu. Hoặc là con gọi điện cho bố con, tiền của cô đều bị bố con cầm đi, con không thể giả vờ như không biết. Con là con trai duy nhất của Cung Tự Mình, anh ta nhất định sẽ liên lạc với con!”

Những lời này vừa nhanh vừa nhẹ, như thể cô ta

cũng đang tự thuyết phục bản thân mình.

Cung Viễn muốn thoát khỏi sự níu giữ như xiềng xích của người phụ nữ này, nhưng không hiểu sao cô ta lại có sức mạnh đến mức cậu căn bản không làm gì được, “Tôi không biết. Cung Tự Mình đã bỏ đi một thời gian rồi, không về nhà!” Nếu muốn tìm người, chẳng phải nên báo cảnh sát trực tiếp sao, tìm cậu làm gì chứ?

Chẳng lẽ Cung Tự Mình sẽ đi thương lượng kế hoạch chạy trốn với một học sinh tiểu học sao?

Nếu người phụ nữ này không đứng trước cổng trường để chặn người, Cung Viễn chắc chắn không có cách trốn thoát. Nhưng hôm nay cô ta tìm nhầm chỗ rồi. Ở trước cổng trường gây phiền phức cho học sinh, chẳng lẽ mấy thầy cô ở đây đều “chết” hết rồi sao?

Thầy Chu lập tức xông tới, chắn đứa bé ra phía sau mình, lạnh giọng hỏi, “Cô làm gì vậy. Cô là phụ huynh của học sinh sao?” Nhìn bộ dạng của cô ta thì không giống phụ huynh. Họ mỗi ngày đứng ở cổng trường này đã thấy qua bao nhiêu phụ huynh đến đón con. Nếu là phụ huynh của đứa bé này, bị túm chặt như vậy, học sinh chắc chắn không phản ứng thế này.

Vừa nghe có lãnh đạo đến tra hỏi, nước mắt cô ta lập tức tuôn rơi, như thể có muôn vàn ủy khuất muốn trút ra, “Tôi cũng không còn cách nào khác, cho tôi nói chuyện với nó được không, tôi chỉ muốn hỏi nó một chút thôi.”

Thật kỳ lạ, thời nay còn có người lớn tìm trẻ con để bàn chuyện nghiêm túc sao?

Chẳng lẽ trong nhà này, đứa trẻ là người quyết định mọi chuyện? Thầy Chu, phó hiệu trưởng, lập tức lên tiếng tiếp lời, “Em ấy sắp bị muộn học rồi, cho dù có chuyện lớn cỡ nào, cô ngăn cản em ấh thế này cũng không giải quyết được gì. Hạ lão sư, bây giờ dẫn học sinh này vào trong đi.”

Nếu không phải trong tiệm còn đang có khách, Văn Minh hận không thể lập tức chạy tới cổng trường xem rõ ràng. Các phụ huynh khác cũng đều nghĩ như vậy, tiện tay nhìn qua mấy món đồ trong tiệm, nhưng chân như mọc rễ, chẳng bước đi đâu, chỉ sợ mình bỏ lỡ một chút tình tiết đặc sắc nào đó trong nháy mắt.

Mắt thấy thầy giáo trong trường định đưa đứa bé đi, người phụ nữ kia cuối cùng cũng nhịn không nổi, trực tiếp bật khóc kêu la:
“Các người khi dễ người quá đáng rồi! Bố nó ngủ với tôi xong liền bỏ chạy, tôi chẳng qua chỉ muốn hỏi đứa nhỏ một câu, xem nó có thể liên lạc được với bố nó hay không? Các người ngay cả một câu cũng không cho hỏi. Sao tôi lại khổ như thế này chứ…”

Loại người khóc lóc ầm ĩ, làm loạn như vậy, lãnh đạo nhà trường đã thấy quá nhiều.

Bình thường kiểu vô cớ gây rối này đa phần là phụ huynh học sinh, cho dù yêu cầu không hợp lý, nhà trường cũng chỉ đành cố gắng nhẫn nhịn, nhưng bây giờ thì khác, người đàn bà này lại không phải phụ huynh. Chẳng lẽ trường học này để mặc mèo chó gì cũng leo lên đầu sao?

“Vị tiểu thư này, nếu cô có tranh chấp gì với bố của học sinh nhà chúng tôi, phiền cô tự đi tìm bố của nó, việc này không liên quan gì đến học sinh của chúng tôi. Nếu cô không tìm được người, đồn công an ngay ở bên kia. Nếu cô lo lắng, bây giờ tôi có thể bảo bảo vệ đi cùng cô qua đó.”

Lời nói này thật sự rất cứng rắn, nghe xong ai cũng thấy hả lòng hả dạ. Vốn dĩ mọi người vẫn nghĩ hai chú bảo vệ hơn 50 tuổi của trường đều ốm yếu, nhưng lúc này nhìn lại, bọn họ trông cũng mạnh mẽ ra trò, sẵn sàng tiễn người phụ nữ này ra ngoài. Bộ dạng này khiến các phụ huynh khác đứng xem cũng thấy hiếm lạ.

“Khoát, nhìn lực của mấy chú bảo vệ này xem, hồi trẻ chắc chắn làm mấy công việc nặng nhọc, cơ bắp còn tốt hơn nhiều so với mấy thanh niên bây giờ.”
Bọn họ vừa đứng xem vừa ghé vào chỗ Văn Minh mua một phần lẩu Oden, vừa ăn vừa xem, hăng hái vô cùng.

“Cho nên là ông bố kia sau khi tán tỉnh bạn gái xong thì vỗ mông bỏ chạy sao? Quả nhiên, đàn ông chẳng ai là thứ tốt cả.” Không biết bà mẹ học sinh nào phẫn nộ mở miệng.

“Chuyện này không thể đổ vạ liên đới, tôi thấy tôi vẫn còn tốt đấy chứ.” Một ông bố bế con nhỏ lên tiếng phân bua vài câu cho chính mình.

Nhưng bọn họ cũng chẳng có tâm trí tiếp tục tranh luận, vì câu chuyện phía trước vẫn còn chưa đến hồi kết.

Chỉ thấy người phụ nữ kia không biết lấy sức từ đâu, đẩy ngã cả hai chú bảo vệ, rồi ngồi phịch xuống đất, hét toáng lên:
“Bảo vệ đánh người, đánh người! Các người toàn một lũ chẳng ra gì! Cung Tự Mình lừa người, lừa cả tiền của tôi, cướp tiền tôi rồi bỏ chạy! Các người đều giúp anh ta, các người đều là đồng lõa!”

Lời này đúng là chẳng ai nghe lọt tai. Bọn họ làm gì chứ, chẳng qua là không đứng về phía cô ta mà thôi.

Oan có đầu, nợ có chủ, người ta chỉ nghe chuyện con phạm tội thì bố mẹ phải đứng ra chịu trách nhiệm, chứ chưa bao giờ thấy bôd bỏ trốn rồi bắt con học tiểu học đứng ra trả nợ.

Chẳng lẽ cô còn muốn bắt thằng bé con đi làm trong nhà máy để trả lại tiền cho cô?

Không biết người khác nghĩ thế nào, nhưng trong mắt Văn Minh, mấy kẻ đến cổng trường gây náo loạn như vậy đều bị xem như đầu óc có vấn đề. Trên đời này có vô số cách để giải quyết chuyện, cớ sao đầu óc mấy người đó trống rỗng, chỉ nghĩ đến chuyện chạy đến trường học làm ầm ĩ?

Giống như ở nơi này, chẳng cần nói đến đạo đức hay pháp luật, chỉ cần ngươi náo loạn là chắc chắn sẽ đạt được điều mình muốn. Chính vì thế mà bọn họ ngày càng lấn lướt, cứ nghĩ có thể từ trường học mà bóc được một lớp da.

Mỗi khi như vậy, thế nào cũng có người đứng ngoài nói mát:
“Trường học sao lại thế, người phụ nữ kia thật đáng thương. Sao không giúp cô ấy tìm xem bố của đứa học sinh kia ở đâu?”

Văn Minh theo phản xạ nhìn về phía phát ra câu nói kia — quả nhiên như cậu đoán trước. Là một phụ nữ trung niên khoảng 50–60 tuổi. Với độ tuổi này và trình độ văn hóa như thế, cũng chẳng lạ gì. Lúc nào cũng thích coi mình là mẹ thiên hạ, xen vào chuyện nhà người khác, mà không thèm quan tâm xem nhà mình đã thành ra sao.

Lúc này, lãnh đạo nhà trường đã dẫn bảo vệ khống chế được người phụ nữ kia, cổng trường cũng dần dần khép lại. Phó hiệu trưởng cùng thầy Chu đứng hai bên, nhìn cô ta chằm chằm. Hai người họ không hề bước đến gần, chỉ nhẹ nhàng dùng lời lẽ ôn hòa để khuyên giải — chỉ cần họ không động tay động chân, dù có nói thế nào đi nữa, lý lẽ vẫn thuộc về phía nhà trường. Những người xung quanh nhìn thấy cũng chỉ biết khen rằng nhà trường hiểu cách bảo vệ học sinh của mình.

Người phụ nữ kia thấy chẳng ai đáp lời, càng thêm phát rồ, trực tiếp xé rách quần áo mình, gào lên:
“Trường học khi dễ người! Bọn họ thấy tôi hiền lành nên mới dám xé rách quần áo của tôi thế này. Mọi người mau đến xem, mấy người làm thầy giáo ở đây chính là đối xử với người khác như vậy đấy!”

Phó hiệu trưởng lập tức lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với cô ta, tiện tay giơ điện thoại lên, còn thêm vài đoạn ghi hình cho cái màn kịch “kinh thế hãi tục” của cô ta hôm nay.
“Vị tiểu thư này, có lẽ cô chưa rõ, để tôi giải thích cho cô. Hệ thống camera ở cổng trường chúng tôi đều được kết nối trực tiếp với hệ thống công an, bên đó có thể nhìn rõ mọi việc.”

Nói xong, ông chỉ tay về phía trước:
“Cô xem đi, những camera này không phải chỉ để cho có, Cục Công An định kỳ đều sẽ kiểm tra. Tất cả đều là camera độ phân giải cao, đến cả con muỗi bay qua cũng quay được rõ ràng.”

Chỉ một màn ầm ĩ này, thật sự đã khiến cảnh sát chú ý, nếu làm lớn chuyện, cô ta chẳng thoát được đâu. Kiểu người như thế càng nhượng bộ càng làm loạn, phó hiệu trưởng cũng không muốn dây dưa thêm, bèn ra hiệu cho bảo vệ đứng cách đó không xa, tay cầm gậy tuần tra, sẵn sàng quan sát tình hình. Sau đó, phó hiệu trưởng và thầy Chu dẫn học sinh vào trường tiếp tục buổi học.

Người đàn bà này hôm nay rõ ràng cố tình đến gây chuyện, nhưng các thầy cô vẫn còn trách nhiệm dạy học, trong lớp còn biết bao học sinh đang chờ, nên không thể đứng đây mãi.

Người phụ nữ kia hình như còn định bày thêm nhiều trò, nhưng không ai tiếp lời, cuối cùng cũng chỉ đành bò dậy trong sự xấu hổ.

Cảnh náo loạn bắt đầu nhanh mà cũng tan nhanh, khiến người ta có cảm giác đầu voi đuôi chuột. Đám người đứng xem thật sự chưa đã mắt, thỉnh thoảng còn buông vài câu bình phẩm:
“Tôi nói nhé, phụ nữ vẫn nên có sự nghiệp riêng của mình, cứ muốn dựa vào đàn ông thì không được đâu. Nhìn xem, giờ có gì trong tay đâu?”

Văn Minh rất ghét kiểu suy đoán, phán xét như vậy. Chẳng lẽ đàn ông thì không có vấn đề gì sao? Nghe nói người đàn ông kia bỏ mặc con mình, quanh năm không về nhà, ở ngoài gây họa, vừa nợ tình vừa nợ tiền, vậy mà một lời cũng không nói với đứa con nhỏ của mình.

Đứa trẻ đó có thật là con ruột của anh ta không?

Hẳn là con ruột. Nếu không phải, loại đàn ông như anh ta căn bản chẳng bao giờ cho đứa trẻ nửa đường sống, có khi còn tự cho rằng chỉ cần để con ăn no mặc ấm là đã trở thành người bố tốt nhất trên đời. Thật là bất công, học sinh mỗi ngày phải thi lớn, thi nhỏ, vậy sao cha mẹ không cần phải “thi” xem họ có đủ tư cách làm cha mẹ hay không?

Bên kia còn có người nói bóng gió đổ chuyện lên người mẹ của đứa trẻ:
“Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao mẹ đứa nhỏ không ở đây. Tôi đã nói rồi, đàn ông nuôi con là không ổn, trong nhà nhất định phải có người phụ nữ chủ trì……”

Vậy rồi phụ nữ cứ thế đáng đời quanh quẩn trong bếp, giặt giũ, nấu ăn, trả giá bằng từng giọt mồ hôi và máu vì gia đình sao? Thật là tệ hại.

Những kẻ đứng nói chuyện thì “eo không đau”, thế mà còn là phụ nữ, lại thích kéo người khác xuống bùn. Vì sao không có mẹ đứa bé ở đây? Chắc chắn mẹ nó đã sớm ly hôn rồi. Đứa trẻ không đi theo mẹ, tám phần là vì kiện tụng giành quyền nuôi không thắng. Gã đàn ông kia không chịu nuôi con thì thôi, nhưng đến lúc tranh giành quyền nuôi con lại tỏ ra hăng hái.

Văn Minh cũng chẳng muốn giải thích rằng mình ghét những lời này, chỉ cắm cúi bắt đầu dọn dẹp bàn ghế trước cửa tiệm:
“Phiền mọi người nhường một chút, tiệm sắp đóng cửa tạm thời một lúc.”
Trẻ con đều đã đi học cả rồi, còn ở cổng trường làm gì nữa. Có việc thì về làm, rảnh rỗi đến mấy cũng nên tìm việc gì mà làm.

Chỉ cần có chút việc làm thì sẽ không cả ngày rảnh rỗi để chỉ biết khua môi múa mép nữa.

Chuyện xảy ra ở cổng trường lần trước khiến lãnh đạo trường vô cùng coi trọng. Cung Viễn bỗng chốc được đãi ngộ như VIP, lập tức có hẳn chế độ đón đưa đặc biệt. Các thầy cô thay phiên nhau mỗi ngày đưa đón cậu, đảm bảo an toàn giao cậu tận tay cho ông bà nội.

Chỉ là, bọn họ cảnh giác như gặp đại địch, nhưng người phụ nữ kia lại không hề xuất hiện nữa. Mọi chuyện êm đềm lạ thường, giống như ngày hôm đó trước cổng trường chỉ là một màn “hoa trong gương, trăng dưới nước”, một chuyện hư ảo thoáng qua.

Chẳng lẽ cậu không muốn biết chuyện này rồi sẽ diễn biến tiếp theo thế nào sao? Văn Minh ghét nhất là kiểu chuyện “ăn dưa” mà chỉ ăn được một nửa, bỏ dở giữa chừng.

Tuy rằng mỗi ngày đều đề phòng có người đến gây chuyện, nhưng vẫn không ai xuất hiện, mọi người cũng dần thả lỏng tinh thần. Thậm chí còn có thời gian chọc ghẹo Cung Viễn vài câu:
“Em nhìn xem, bố e. đúng là một kẻ vạn nhân mê, sao em lại cứ trầm mặc ít lời thế? Gặp thầy giáo không vui sao?”

Ai mà mỗi ngày đi học, tan học, nhìn thấy thầy giáo lại vui vẻ lên ngay được chứ?

Cung Viễn chỉ miễn cưỡng đáp một câu:
“Cũng… bình thường thôi.”
Cuộc sống cứ tạm bợ như vậy mà trôi qua. Cậu nhóc gượng gạo nhếch môi, nặn ra một nụ cười gượng, tùy ý liếc nhìn xung quanh, bỗng nhiên đôi mắt trợn to.

“Có chuyện gì vậy?” Theo ánh mắt của cậu, thầy giáo cũng nhận ra nhân vật “mấu chốt” —— một soái ca cao ráo hơn mét tám, điển trai tiêu sái, điều khiến người ta sốc nhất là hắn nhuộm cả đầu tóc thành màu xanh lá.

Vừa nhìn thấy người này, vai Cung Viễn lập tức trùng xuống, cúi đầu, xoay người bỏ đi ngay.