Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 13: Cha biến mất nhưng mỗi ngày vẫn muốn tìm cảm giác tồn tại.



Thật sự hận không thể hoàn toàn cắt đứt quan hệ với anh ta.

Nhìn thấy tiểu bảo bối của mình bỗng nhiên tránh xa, Cung Tự Minh vội vàng đuổi theo, ôm chặt lấy cổ cậu nhóc: “Bảo bối à, làm sao vậy? Một thời gian không gặp, không nhận ra bố sao?”

Cung Viễn hất tay anh ta ra, im lặng bước đi phía trước, bóng lưng quật cường như một cây bạch dương nhỏ. Từng sợi tóc cũng toát ra vẻ không vui.

“Sao vậy, giận hả?” Cung Tự Minh cúi người xuống, định nhìn xem con rốt cuộc làm sao. “Không phải con khóc chứ? Nhớ bố đến vậy sao? Bố chỉ đi ra ngoài có vài ngày thôi. Giờ không phải đã nhanh chóng trở về rồi sao?”

Không phải vì nguyên nhân đó —— sống mũi Cung Viễn cay xè, đôi mắt ươn ướt. Cậu nhóc cố gắng kìm nén, không muốn để bố nhìn thấy mình yếu đuối như thế nào.

“Đừng đi theo tôi.” Bọn họ thân thiết lắm sao? Kẻ này không phải mỗi ngày đều đi mở ra một “thiên địa” mới sao. Đã quyết định thì cứ thẳng thừng vứt cậu lại cũng được, ở với ông bà nội, cậu vẫn sống ổn.

So với việc bố thi thoảng quay về lại gây phiền phức, cậu tình nguyện cùng ông bà sống bình yên ở đây. Liệu bố có thật sự hiểu cậu cần gì không? Cậu chỉ muốn một gia đình bình thường như bao người, về nhà có bố mẹ chờ đợi, chứ không phải ——

Ngày nào cũng sống trong lo lắng sợ hãi.

Cung Tự Minh gãi đầu, bản thân vốn đã phóng túng, chẳng biết làm sao để hòa hợp với một đứa trẻ đang tuổi dậy thì. Hiện tại anh cũng chỉ như người bị bịt mắt mò mẫm.

Nhưng trẻ con bây giờ có phải đều thích những thứ kiểu “cool ngầu” không? Ví như tiệc tùng, điện thoại, đồ chơi đắt tiền…

Anh tính thử đổi cách: “Soái ca, cùng bố đi ăn cơm được không?”

Thấy Cung Viễn không trả lời, anh chủ động tiến lại gần: “Được rồi, được rồi, bố biết bố sai rồi. Tha thứ cho bố lần nữa được không? Bố mời con ăn bít tết, hay lẩu nhé? Con muốn ăn gì cũng được……”

Những lời này cậu một câu cũng không muốn nghe, Cung Viễn đột nhiên dừng bước, lạnh giọng nói: “Tôi là mèo nhỏ hay chó con sao? Bố tùy tiện lấy mấy thứ đồ ra dỗ là được à?”

Lần nào cũng như vậy, lần nào cũng khiến cậu cảm thấy mình thật rẻ mạt, rẻ đến mức ai cũng có thể tùy tiện vứt bỏ cậu.

“Bố có thể đừng mang những rắc rối về nhà được không? Lần này lại lừa tiền người ta rồi đúng không? Bố có thể… làm người cho đàng hoàng một chút không?”

“Bố sao lại không làm người đàng hoàng? Bố chẳng qua là ra ngoài tránh chút phiền phức, chẳng phải đã nói với con rồi sao. Vài ngày nữa bố sẽ về, con bày cái mặt ra cho ai xem? Bố là bố ruột của con, co cũng không thể cho bố sắc mặt tốt một chút à?” Cung Tự Minh cũng chẳng buồn dỗ đứa nhỏ này nữa. Biết sớm nuôi con lại phiền như vậy, lúc trước anh ta nên để mẹ nó mang đi, chỉ là mẹ nó cũng chẳng phải loại tử tế gì.

Cả ngày ở bên ngoài chạy loạn, chẳng lẽ còn muốn con mỗi ngày đi theo anh, ăn cơm hộp sống tạm bợ? Dù sao thì ở nhà ông bà nội, mỗi ngày cũng có cơm canh nóng hổi chờ đợi. Anh thật sự không hiểu lần này mình rốt cuộc đã đắc tội đứa nhỏ này ở chỗ nào, giờ cũng chẳng còn kiên nhẫn nữa.

“Cung Viễn, con đủ rồi đấy! Đừng được một tấc lại lấn một thước! Trên người con mặc, có thứ nào không phải do bố bỏ tiền ra mua? Con học hành cho chó ăn rồi à?”

Chính thái độ đó khiến cậu nhóc chán ghét đến cực điểm. Anh ta nghĩ mình là cái gì, dựa vào đâu mà dám chỉ tay năm ngón với cậu?

“Bố từng nuôi tôi khi nào? Học phí giờ không phải đóng, chín năm giáo dục bắt buộc đều là quốc gia lo! Quần áo là đại bá mua, cơm nước mỗi ngày là do ông bà nấu, còn bố, bố làm được gì! Bố chỉ như nuôi một con mèo nhỏ hay chó con, thỉnh thoảng mới về liếc nhìn tôi một cái! Cung Tự Minh, bố như vậy mà cũng xứng làm bố sao!” Cung Viễn gào lên, xoay người chỉ thẳng vào mặt anh ta mắng, “Bố có biết mấy hôm trước đã xảy ra chuyện gì không? Có người nói bố lừa cả tình lẫn tiền của cô ta, rồi chạy tới nhà đòi nợ, làm tôi phải gánh hết!”

Ban đầu có lẽ là phẫn nộ.

Nhưng khi cơn phẫn nộ lắng xuống, chỉ còn lại là sự thất vọng và mệt mỏi đến cùng cực. Thôi kệ đi, để mọi thứ chấm dứt ở đây. Cậu không còn mong đợi tình cha con, càng không muốn tiếp tục hao tổn như thế này.

“Bố đi đi, muốn đi đâu thì đi, nhưng đừng nhận là bố tôi nữa!”

“Bố không lừa cô ta, là cô ta muốn gạt bố.” Thấy con trai nổi giận dữ như vậy, Cung Tự Minh quyết đoán hạ giọng giải thích, “Không phải, người phụ nữ đó chẳng phải thứ tốt đẹp gì, cô ta chuyên đi lừa tiền. Cô ta tiếp cận bố là để lừa tiền, nhưng ngược lại bị bố lừa mất mười vạn, tức lộn ruột nên mới tìm tới con .”

Cung Tự Minh lắc lắc mấy tờ tiền trong tay, chân thành mời con trai: “Đi, bây giờ cùng bố ra ngoài ăn một bữa nhé?”

Anh dám mời, nhưng Cung Viễn không dám ăn. Khoản tiền ngoài ý muốn này, chắc chắn trong tay anh ta không giữ được lâu, chẳng biết lúc nào sẽ mất sạch.

Cậu chỉ im lặng vòng qua bố mình, tiếp tục đi về phía trước. Hoàng hôn trải dài trên bóng dáng cậu, rõ ràng còn rất trẻ, nhưng từng cử chỉ lại mang theo một cảm giác trầm lặng như đã trải qua rất nhiều chuyện.

Nói xem, chuyện này rốt cuộc ầm ĩ tới mức nào rồi chứ.

Trịnh Huy vừa lúc giao hàng trở về, đi ngang qua liền bắt kịp buổi tan học. Cung Tự Minh ôm vai con trai mình, gương mặt càng thêm vẻ trẻ con, “Nếu con không vui thì chút nữa chúng ta đi ăn gà rán cũng được. Hamburger với Coca đúng là cặp đôi hoàn hảo, đi thôi, đi thôi.”

Khuôn mặt căng thẳng của thiếu niên bỗng mềm đi vài phần. Ngoài miệng tuy vẫn tỏ vẻ chống đối, nhưng thật ra cũng không đến mức không muốn đi cùng bố.

“Nhóc đó đúng là dễ dỗ quá.” Văn Minh thở dài, thật sự không hiểu nổi, “Anh xem người này nghĩ gì chứ, lúc không gặp thì nguyền rủa, thề độc, nói tuyệt đối không tha thứ. Nhưng giờ thì sao, mọi thứ đều thay đổi, chỉ vài câu dỗ dành là lại bị kéo về.”

Vừa rồi nhìn mà cậu tức muốn nổ tung. Nếu không phải trước cổng trường có camera, khi đó cậu đã tiến lên tẩn cho anh ta một trận. Không muốn chăm con thì đừng sinh ra nó, chẳng lẽ người ta phải cầu xin anh ta mới được đến với thế giới này sao?

Trịnh Huy dỡ hàng xuống xe, tiện tay từ tủ đông lấy một chai nước, “Vì đó là bố ruột của nó, trẻ con rất dễ bị bố ruột dỗ dành. Đó gọi là đánh gãy xương còn liền gân, có tách thế nào thì cũng không dễ mà đứt được đâu.”

Nhưng Văn Minh chỉ thấy trong lòng nghẹn đến muốn chết.

“Anh nói xem, sao yêu cầu với đàn ông thấp thế chứ. Chỉ cần quay về dỗ vài câu là có thể được gọi là người bố tốt. Còn mẹ nó mỗi ngày vất vả trong nhà làm việc nhà thì được tính là gì? Tính là xui xẻo sao?”

Hôm nay Văn Minh nói chuyện có phần gay gắt, hơn phân nửa là vì trong lòng có chuyện không vui. Trịnh Huy hiểu rõ, liền hỏi thẳng: “Sao vậy? Dì lại bị khinh thường hả?”

Mẹ Văn Minh phía trên có một anh trai, một chị gái, phía dưới còn một em trai. Con trưởng con gái trưởng thì luôn được ưu ái, còn cậu út thì được cưng như ngọc trong tay. Chỉ có mẹ Văn Minh kẹp ở giữa, hai đầu đều không ai thích, việc nặng việc dơ lại toàn đổ lên đầu bà.

Cứ như thế, hàng xóm láng giềng ai cũng khen anh trai và em trai của mẹ Văn Minh là người hiếu thảo, vì hai người đàn ông trong nhà chịu chi tiền để xây nhà. Mẹ Văn Minh nuốt uất ức, chỉ muốn giữ chút thể diện cho mình, nhưng cuối cùng vẫn rơi vào tình cảnh bị người ta nói ra nói vào.

Văn Minh thấy bất bình, “Thì sao, tôi làm ăn thất bại quay về kế thừa gia nghiệp thì sao. Tôi thích đàn ông thì sao, bây giờ là xã hội gì rồi, còn dán mắt vào tam tòng tứ đức kiểu đó. Nghe thử xem, mấy người vợ của họ nghe có khó chịu không? Cũng chỉ là chạy ra ngoài khoe khoang với người khác để tìm cảm giác tồn tại thôi.”

Ở gần trường, vừa nghe đến chuyện bố biến mất, khi bố trở về thì tán dương bố là người bố ẩn mình, thương con hết mực. Cậu thật sự nghe đủ lắm rồi.

Nếu họ thích đàn ông như vậy, thì cứ dâng mấy người kia lên mà yêu đi.

Trịnh Huy cố gắng dập bớt cơn giận của cậu, “Có lẽ vì các bà ấy ở trong thôn lâu ngày, mỗi ngày tiếp xúc người ít ỏi, nên chỉ biết nói những chuyện đó thôi. Tư tưởng của họ cũng chỉ đến mức ấy, Văn Minh à, em đừng để ý, bớt về nhà một chút cho nhẹ đầu.” Cuộc sống của bọn họ đã không còn giống nhau, cũng chẳng cần phải ép buộc trói chung một chỗ.

Văn Minh trợn mắt, không kìm nổi lửa giận, “Còn chưa hết liên quan đến tôi —— họ muốn giới thiệu cho tôi một đối tượng xem mặt —— là nữ……”

Không thể tin nổi, mấy người này trong đầu có phải bị úng nước không? Đi giới thiệu phụ nữ cho một đứa con trai công khai là gay, chẳng phải muốn hại chết người ta à.

Người ta dám mở miệng, còn Văn Minh thì không dám nghe. Lý do bọn họ đưa ra lại còn vô cùng đầy đủ. Nào là, nhà anh cuối cùng cũng phải có người nối dõi, không bằng tìm một người hiểu chuyện. Thật nực cười, nhà này có ngai vàng để kế thừa chắc? Dù có là núi vàng núi bạc, vứt hết xuống sông cũng chẳng sao, cùng lắm trước khi chết cậu quyên hết, cũng chẳng để tiền không có chỗ tiêu.

Càng nói càng tức, Văn Minh thu dọn đồ đạc mà tay run lên, động tác cũng nặng hơn.

Trịnh Huy chịu hết nổi, không thể để cậu cứ mãi nghĩ mấy chuyện bực bội này, “Giận đến thế rồi, tối nay còn đi câu cá không? Anh đi với em, cùng đi từng nhà trong thôn, xem nhà nào lắm mồm thì đứng trước sân họ mà mắng nhé?”

Ôi trời, cái người này.

“Em đã không vui như vậy, chẳng lẽ lại còn không đi câu cá?” Việc nào ra việc nấy, Văn Minh nhanh chóng gom đồ bỏ lên xe, “Đi, đi, đi, bây giờ đi câu cá luôn. Hôm nay em mà không câu được con nào, em sẽ vác dây điện ra giật sạch cả ao cho coi.”

Nhưng đời đúng là trêu người, càng muốn câu cho bằng được để lấy chút cảm giác thành tựu, hôm nay cá lại cứ đối nghịch với cậu, mãi mà chẳng con nào cắn câu. “Thật là quá đáng, em còn hỏi ông chủ cố ý lấy loại thức ăn tốt nhất, còn có tận hai cần câu nữa cơ mà.” Sao hôm nay con nào cũng sống chết không chịu cắn câu vậy?

Cậu chỉ muốn một xô cá thôi mà, yêu cầu này có cao lắm đâu?

Ánh trăng rọi xuống mặt nước lấp lánh, bầu trời đầy sao yên tĩnh. Trong đêm như vậy, lòng người cũng tự khắc bình lặng hơn. Trịnh Huy ngồi bên cạnh nhìn cậu oán giận, đợi cậu xả hết tức giận xong, anh mới bước lên điều chỉnh góc độ cần câu cho cậu, “Không sao đâu, cứ quậy nhẹ nước một chút, dụ cá đến gần trước, rồi câu lên sẽ dễ hơn.” Không được thì trong xe anh còn có lưới cá, quăng vài lần chắc chắn cũng vớt được.

Lần đầu Văn Minh ngồi im chăm chú nhìn phao câu như vậy. Nhìn chằm chằm hồi lâu, cậu cảm thấy cái phao kia như đang lên lên xuống xuống kỳ lạ. Cách đó không xa, làn nước khẽ gợn, phía dưới dường như có một vật đen tròn tròn khẽ động…

Khoan đã, cái thứ kia là gì?

Vật kia lại động, xoay nửa vòng. Lần này Văn Minh nhìn rõ —— trên khối đen đen tròn đó có một đôi mắt chớp chớp, hóa ra là… một cái đầu người.

Văn Minh lập tức quay đi, tiếp tục dán mắt vào cần câu của mình.