Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 14: Thích nước không phải vì sợ bị đánh.



Chờ một chút? Cái gì vậy?! Cái đầu??

Văn Minh đột nhiên quay người lại, nhìn kỹ về phía khu vực đó. Vật thể hình cầu mà cậu vừa thấy đã biến mất, trước mắt chẳng còn gì. Vừa rồi chắc là cậu hoa mắt, sẽ không có ai nửa đêm không ngủ lại chui xuống nước chơi đâu.

Nhất là vào giờ này, mọi thứ xung quanh cứ như thế giới ma ảo.

Leng keng —— có tin nhắn mới gửi đến. Văn Minh cầm điện thoại nhìn lướt qua, là Đinh Lỗi gửi —— [Cậu có thể xem giúp camera trong tiệm một chút không? Trong trường học có một đứa bé đến giờ vẫn chưa về nhà, phụ huynh sốt ruột lắm rồi. Camera trong tiệm cậu có thể thấy nó đi về hướng nào không?]

Camera trong tiệm của cậu tự động lưu trữ tận ba tháng. Văn Minh cũng chẳng bận tâm lắm, nói: “Lão Văn ở nhà đó, cậu gọi lão Văn bật máy tính kiểm tra cho là được.” Tìm trẻ con thì lúc nào trường học cũng có thể điều tra được.

Bây giờ không phải dịp lễ hay nghỉ gì, học sinh trong trường thì chạy đi đâu được chứ.

Chẳng lẽ là —— không đến mức như vậy chứ. Văn Minh theo bản năng bật đèn pin, lia ánh sáng về phía hồ nước, nhưng bên trong vẫn như trước, chẳng có gì. Chẳng lẽ thật sự là cậu nhìn nhầm?

Càng nghĩ, Văn Minh càng cảm thấy tê dại cả da đầu. Nếu lần này vì cậu nhát gan mà xảy ra chuyện nghiêm trọng, thì cả đời này cậu cũng không yên tâm nổi.

Quả nhiên, vẫn phải qua đó xem thử mới được.

Có lẽ vì cậu chăm chú nhìn mặt nước quá lâu, lâu đến mức Trịnh Huy cũng nhận ra sự bất thường của cậu, anh hỏi: “Sao vậy, từ nãy đến giờ cứ nhìn chằm chằm bên đó, em thấy thứ gì à? Trong nước có cái gì?”

“Em vẫn luôn nghĩ có phải em nhìn nhầm hay không……” Văn Minh suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nói ra nghi ngờ trong lòng, “Từ nãy đến giờ, hình như em thấy trong nước có một thứ giống cái đầu người, nhưng vừa quay lại nhìn thì lại không thấy nữa. Em nghĩ, có phải em hoa mắt không.”

“Loại thứ này không dễ nhìn nhầm đâu.” Trịnh Huy nhanh chóng đưa ra phán đoán, “Nếu em nghĩ thứ đó liên quan đến con người, chắc chắn là não em đang phát tín hiệu cảnh báo. Dù sao thì chúng ta mang theo đèn pin, giờ đi tìm thử xem.”

Nếu thứ đó biến mất, vậy chắc chắn là vật sống. Hơn nữa nhìn sơ qua thì nơi này vắng lặng, nhưng thật ra lại rất gần đường chính, chỉ cần có gió thổi lay cỏ thì rất dễ bị người khác phát hiện. Cho nên, khả năng có người làm chuyện trái pháp luật ở đây là không cao, còn lại chỉ có khả năng —— không biết là ai đang trốn ở đây cùng bọn họ.

Hôm nay mang theo đèn pin không đủ sáng, chỉ có thể chiếu được một khoảng nhỏ phía trước. Bọn họ vừa đi vòng quanh hồ nước, vừa cẩn thận quan sát tình hình xung quanh. Vào đêm tối gió lạnh thế này, thật thích hợp để nói vài chuyện ma quái.

“Tiểu Minh, em có biết không? Hồ nước này có một truyền thuyết quái dị. Từ xa xưa, từng có một cô gái bị chính người nhà của mình ruồng bỏ. Nàng đau khổ muốn chết, liền chạy ra bờ hồ này chải tóc, từng chút từng chút, da thịt trên đầu nàng rớt xuống từng mảng. Nước hồ bị nhuộm đỏ. Từ đó về sau, nơi này liền có nhiều lời đồn. Chỉ cần có kẻ nào ngã xuống đây, thì vĩnh viễn không thể nổi lên được.”

Răng rắc ——

Trịnh Huy dưới chân vô tình dùng lực, giẫm gãy một nhánh cây khô.

“Cái gì vậy?!” Tiếng động bất ngờ làm Văn Minh giật nảy mình. Nếu không phải bây giờ có bạn đi cùng, chắc cậu đã lao thẳng ra khỏi chỗ này rồi.

Nói tới nói lui, ngàn vạn lần đừng đùa giỡn vào buổi tối như thế này. Tuy Văn Minh là một người kiên định theo chủ nghĩa duy vật, nhưng dù có kiên định đến mấy cũng vẫn sợ hãi những thứ đột ngột như vậy. Mỗi lần bị dọa, cậu đều cảm giác như tim mình bị chọc thủng một lỗ.

Cậu đã lớn tuổi, thật sự không chịu nổi kiểu kinh hãi này.

Trịnh Huy đỡ cậu đứng vững, chờ cậu bình tĩnh lại một chút rồi nói: “Xin lỗi, vừa nãy anh không để ý dưới chân. Hay là em cầm đèn pin chiếu xuống đất đi, để anh tìm .” Chỉ là có thể sẽ tốn thêm chút thời gian, nhưng chuyện này hình như cũng không thành vấn đề.

“Không sao, không sao.” Văn Minh cố gắng tỏ ra trấn định, ép trái tim đang nhảy loạn trở lại, “Chỉ là nơi này quá yên tĩnh, đột nhiên có tiếng động nên không kịp đề phòng thôi.” Cậu có thể chịu được, thật sự chịu được, cậu đâu phải người nhát gan.

“Vậy được.” Trịnh Huy cầm đèn pin lia nhanh qua khắp bốn phía, từ trên xuống dưới không bỏ sót chỗ nào. Vừa rồi anh vô tình dẫm gãy cành cây, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, giống như có ai đó đang nhìn chằm chằm anh.

Cái cảm giác này không nằm trong dự tính, khiến anh toàn thân khó chịu —— như thể đang bị ai đó rình trộm.

“Ai ——” từ đâu đó vang lên một tiếng thở dài, là giọng phụ nữ!

Vừa mới nghe xong chuyện quái đàm, giờ lại nghe thấy giọng nữ này khiến cả hai dựng hết lông tơ, sống lưng lạnh toát.

“Ai ——” lần này lại tới tiếng thứ hai!

“Các người đang tìm tôi sao?” Giọng nói u oán như thể vang lên.

Người đang ẩn nấp cũng không chịu nổi kiểu tra tấn tâm lý này, theo bản năng hét lên một tiếng, “Ngọa tào ——” rồi ngay lập tức phản ứng lại, nhanh chóng lấy tay bịt miệng.

Nhưng động tác này đã quá muộn, hai người kia đã lập tức xác định được vị trí của người đó. Đèn pin lia tới, rọi sáng cả khu vực, cũng khiến người đang ẩn nấp trên cây lộ diện.

Ồ, kỹ năng này cũng khá ghê gớm đấy chứ, xuống nước bơi lội, lên núi leo cây đều giỏi. Trong tay lại còn cầm một cây sào bằng cỏ lau, là định biểu diễn màn lặn xuống nước cho bọn họ xem sao?

Không, không phải định biểu diễn, mà là đã biểu diễn rồi. Khó trách Văn Minh thấy cái đầu đột nhiên biến mất. Thì ra là người đó trực tiếp làm một màn lặn xuống nước tại chỗ. Sao có thể làm như vậy được chứ.

Đèn pin cực sáng rọi thẳng vào, làm người đó hoa mắt, xấu hổ giơ tay lên vẫy vẫy, “Hey?”

Chào hỏi cũng không thể cứu được đâu. Bây giờ là xã hội pháp trị, ai cũng phải nói lý lẽ.

Văn Minh nhìn kỹ, chẳng những gương mặt thấy có chút quen, mà bộ đồng phục trên người người đó còn chói mắt. Quầy bán quà vặt trước cổng trường ngày nào cũng thấy, giờ gặp lại cũng đâu phải lạ. Đồng học, không cần phải vậy đâu, thật sự không cần, bọn họ cũng không thân thiết đến mức này, đột nhiên gần gũi kiểu đó cậu thật sự thấy sợ.

Người này thuộc dạng “đối tượng chính”, dĩ nhiên không tới lượt Văn Minh xử lý. Phía sau còn một đám “đối tượng chính” khác đang chờ. Cậu mặt không biểu cảm mà mở điện thoại, “Tiểu Lỗi, anh có thể cho cậu vài lời khuyên. Học sinh mất tích kia, anh tìm được rồi.”

Nghe cậu nói vậy, người đang bám trên cây lập tức căng thẳng, vội vàng xin tha, “Đừng, đừng mà, lão bản, em là khách hàng trung thành của tiệm anh, không cần đối xử với em như vậy chứ, có gì thì nói chuyện tử tế.”

Miệng thì nói thế, nhưng nhóc vẫn cố chấp ôm chặt thân cây, cả người như dính liền vào cây, không nhúc nhích.

Nhóc– Tần Tử Quân – cho dù có biến thành xác khô trên cây cũng tuyệt đối không chịu xuống. Không có lý do gì khác, đơn giản chỉ vì nhóc yêu mảnh đất này, yêu đến mức không muốn tách rời.

Khoát, đây là tính giằng co với bọn họ sao? Chiêu này vô dụng với họ.

Người được gọi đến để đối phó với “thần tiên” này không ở xa, chưa đầy hai phút đã chạy tới. Dưới gốc cây lập tức trở nên chật chội, mọi người vây kín cả thân cây vững chắc kia.

Tần Tử Quân ngẩng đầu nhìn trời, nhìn cây, nhưng tuyệt đối không dám nhìn xuống dưới, giống như làm thế thì sự tồn tại của nhóc sẽ bị giảm xuống mức thấp nhất vậy.

Lại là gương mặt chết trân kia, mỗi lần nhìn thấy cái biểu cảm vô cảm đó, Tần Bân – cha nhóv – liền tức giận bốc hỏa, tiện tay nhặt một cành cây trên đất rồi quát to:
“Xuống đây cho lão tử, lá gan mày lớn lắm phải không, còn dám tự mình chạy ra bờ hồ chơi! Sao mày không chết luôn đi cho rồi!”

“Có lẽ tôi đã chết rồi, bây giờ những gì mọi người thấy chỉ là một hồn ma thôi.” Tần Tử Quân nhắm nghiền hai mắt, dường như làm vậy là có thể trốn thoát khỏi hiện thực tàn khốc.

Nhóc không biết gì cả, thực sự chẳng biết gì.

Tiểu tử này còn dám ngay tại chỗ chơi trò “bịt tai trộm chuông” nữa sao? Thật sự coi cha nhóc là kẻ ngốc mà đùa à? Tần Bân không nhịn nổi, giơ gậy lên đánh mạnh vào thân cây, “Mày có xuống hay không? Xuống ngay cho tao! Xuống thì tao để mày một con đường sống, nếu không… hôm nay tao cho mày đầu thai lại một lần nữa!”

“Tôi không xuống!” Tần Tử Quân ôm chặt lấy thân cây, mặt thể hiện rõ sự quyết tâm không sợ chết. “Tần Bân, hôm nay tôi với ông đoạn tuyệt quan hệ! Dù tôi có làm gì cũng chẳng liên quan đến ông, như vậy ông sẽ không bị mất mặt. Nếu về nhà ngày nào cũng bị đánh, thì chúng ta sống riêng ra có khi còn tốt hơn!”

Cái gì đây? Lại còn xảy ra chuyện thế này?

Chẳng lẽ là vì cha mẹ suốt ngày quản thúc quá gắt, ép con đến mức nó không chịu nổi rồi phẫn uất mà bỏ nhà ra đi? Gần đây cũng có quá nhiều chuyện như vậy. Các bậc cha mẹ ngày càng yêu cầu cao với con cái, đến mức quên mất khả năng chịu đựng của chính đứa trẻ. Rồi một ngày nào đó, sợi dây thần kinh căng như dây đàn ấy “rắc” một tiếng đứt luôn.

Những chuyện như thế này thật sự xảy ra quá nhiều, đến mức Văn Minh – dù chỉ là người đứng xem – cũng định mở miệng khuyên nhủ vài câu.

Nhưng Tần Bân vung gậy lên, lập tức quát những người xung quanh:
“Khuyên cái gì mà khuyên! Các người biết cái gì mà khuyên!” Rồi quay đầu nhìn Tần Tử Quân, giọng càng thêm dữ tợn:
“Tần Tử Quân, mày còn làm loạn cái gì nữa! Mày còn không chịu về nhà thì tao có thể đi đâu đánh mày hả? Tao phải kéo mày ra trước cổng trường mà xử à? Hôm nay 6 giờ tao mới tan ca, vừa về đã nghe bà nội mày nói mày còn chưa về. Cả ngày ở bên ngoài lông bông, mày còn lý do gì!”

Lần này xem ra không phải lỗi của cha mẹ thật. Văn Minh đứng một bên nghe, ánh mắt chằm chằm nhìn cậu nhóc trên cây. Chỉ cần một sơ sẩy, trượt chân thôi là có thể thành tai họa ngay.

Tần Tử Quân vẫn tiếp tục giằng co trên cây:
“Tần Bân, ông lúc nào cũng như thế, dù tôi làm gì ông cũng không vừa mắt. Nếu ông thích, ông chọn đứa trẻ nghe lời mà ông vừa ý đi!”

Nhóc vừa dứt lời liền nhanh như chớp tuột xuống khỏi cây, vòng qua hai người định lao xuống hồ ——

Nhóc nghĩ rằng mình sắp thoát thân, trên mặt thậm chí còn hiện nụ cười hạnh phúc…… nhưng một bàn tay to đã chộp chặt sau gáy nhóc, kéo mạnh nhóc lại.

“Mày còn định chạy đi đâu!” Tần Bân đã sớm đề phòng trò này của con trai, vừa khéo tóm được nhóc kéo trở lại. Vừa kéo lên bờ, ông không hề nương tay, hung hăng quật cho nhóc hai phát vào mông.
“Cho mày nói dối! Cho mày chạy loạn! Thế nào, hôm nay còn định xuống nước ngủ luôn hả?”

“Con thích nước, con với nước không thể tách rời.” Tần Tử Quân liền òa khóc la lối, “Con chỉ là thích bơi thôi, sao bố không cho con xuống nước bơi chứ!”

Cái thằng này đúng là tự tìm đường chết. Ai mà còn bênh vực nó thì đúng là mù quáng.

Đinh Lỗi vốn định can ngăn, nhưng giờ cũng đành im lặng, buông tay —— tôn trọng số phận mỗi người, cũng không nên can thiệp quá nhiều. Nhưng lỡ như Tần Bân dùng gậy gộc đánh quá tay, gây thương tích hoặc gãy xương thì làm sao?

Lúc đó, cha mẹ có hối hận cũng không kịp nữa rồi.

Ở ngay cạnh hồ nước này, ngoài những cành khô ra thì nhiều nhất chính là mấy sợi dây leo vừa thon dài vừa dẻo dai. Rút xuống quật một cái chỉ để lại vết hằn mảnh, chỉ đau thôi chứ tuyệt đối không làm ai bị thương.