Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 3: Ma pháp đối chiến — Hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ



Rõ ràng trông chỉ như một đứa trẻ ngây ngô, mắt mở tròn xoe không chớp, vậy mà sức lực thì lại vô cùng mạnh mẽ. Hai cú đấm khiến ba của Đồng Tuấn nằm sõng soài dưới đất, không sao gượng dậy nổi. Thế mà dù đã đến mức đó, ông ta vẫn còn cứng miệng, vẫn muốn tỏ vẻ mình là một nhà giáo dục lỗi lạc:
“Anh thả một đứa trẻ nguy hiểm như thế ra ngoài, là vô trách nhiệm với tất cả mọi người! Tôi sẽ khiếu nại lên Sở Giáo Dục, bắt nó phải cuốn gói về nhà! Cái gì cũng có thể vào trường được sao? Đây là trường công, không phải nhà máy thu phế liệu! Nó có khuyết tật trí tuệ thì phải vào trường đặc biệt chứ!”

Câu nói ấy như chọc trúng công tắc nào đó.

Phụ huynh của đứa trẻ kia lập tức nổi đoá, như muốn lao vào cấu rách mặt ông ta:
“Anh làm cái quái gì vậy hả! Nó chỉ là một đứa trẻ! Tại sao lại dùng lời lẽ độc ác như vậy để công kích nó? Nó chỉ chạm vào anh mấy cái thôi mà, đường đường là một người đàn ông trưởng thành mà đi chấp nhặt với trẻ con, không biết xấu hổ sao?”

Ba của Đồng Tuấn, miệng còn đang chảy máu vì cú đấm trước đó, che mặt, ánh mắt ngơ ngác không thể tin được — mấy người này còn biết cái gì gọi là đạo lý không? Cảnh sát và hiệu trưởng đều ở đây cả đấy, chẳng lẽ trên đời này không còn pháp luật nữa sao?

“Tôi nói sai chỗ nào? Nhà anh không phải có giấy chứng nhận bệnh sao? Có giấy thì không phải nên học ở trường đặc biệt à? Đánh người là không phạm pháp? Nó không hiểu chuyện thì anh là phụ huynh, anh cũng không hiểu luôn chắc?”

A —— sướng thật!

Chủ nhiệm lớp đứng trong góc, trong lòng âm thầm vỗ tay tán thưởng. Tuy rằng bình thường ba của Đồng Tuấn đúng là không ra gì, nhưng cái cậu học sinh đặc biệt An Hoàn Vũ kia cũng không phải dạng “hiền lành” gì cho cam. Mọi người đâu phải không sẵn sàng chăm sóc học sinh đặc biệt — giáo viên ai cũng bảo các bạn khác nhường nhịn, giúp đỡ thêm chút, có thể làm gì cho em ấy thì đều cố gắng làm.

Nhưng chịu không nổi chính là… phụ huynh của em đó quá ngang ngược!

Mỗi lần con mình gây sự, đánh bạn trong trường, chẳng những không xin lỗi mà còn đứng bên cạnh vỗ tay khen ngợi — nói con mình “sức lực thật khoẻ” mới ghê chứ!

Phụ huynh nhà khác nếu có phàn nàn, thì liền bị chụp cho cái mũ “không có tình thương”, “không biết thông cảm cho trẻ đặc biệt”.

Cái gì mà “trẻ em đặc biệt”, mấy cú đấm có thể đánh người lớn nhập viện, còn gọi là “trẻ em đặc biệt” được sao? Nói thẳng một câu đáng ch·ết, bọn họ tuy là trường tiểu học công lập tốt nhất, nhưng dù sao vẫn là “công lập” – mà ai cũng biết, trong giai đoạn giáo dục bắt buộc thì không có chuyện đuổi học.

Đứa học sinh này nhà nó còn có thế lực, trường học thì còn làm được gì đây? Hôm nay mà dám mời phụ huynh nó về nhà, ngày mai chắc chắn sẽ bị bêu lên mạng. Bây giờ ai cũng có thể lên mạng tố cáo trường học, mà trường thì căn bản chẳng làm được gì. Nếu tỏ ra cứng rắn một chút thì chắc chắn bị chửi rát mặt.

Không biết nhà này nuôi dạy con kiểu gì, mỗi lần nó đều là đuổi đánh học sinh khác, cùng lắm thì giơ nắm đấm ra hù dọa một chút, không gây thương tích nghiêm trọng thì bọn họ cũng chẳng thể làm gì được. Họ chỉ có thể dặn đi dặn lại mấy đứa học sinh trong lớp mình, bảo chúng nó cứ thấy thằng nhóc kia là trốn xa ra một chút. Không chọc nổi thì cũng phải trốn cho nổi chứ?

Không ngờ lần này lại thật sự vấp phải chuyện lớn như vậy.

Một “trẻ em đặc biệt” đại chiến với phụ huynh “siêu hung hãn”, đúng là kiểu đánh nhau đầy ma pháp. Nhưng mà, Văn Minh cuối cùng vẫn phải bỏ phiếu cho phía “trẻ em đặc biệt” một phiếu – người ta nhỏ tuổi, lại có giấy xác nhận bệnh lý, đúng là full buff, cho dù có bị đưa tới đồn công an, cảnh s·át nhân dân chắc cũng phải mời nó hai phần gà rán ăn cho đỡ tội.

Loại người thế này đúng là không thể chọc vào được, không biết ông bố “siêu mạnh” của thằng nhóc Đồng Tuấn có bị ăn thiệt thòi gì không nữa? Đúng là khiến người ta háo hức ngồi xem kịch.

Nhìn thấy ba thằng nhóc kia giơ nắm đấm hùng hổ, chuẩn bị đánh, thì ba của Đồng Tuấn lập tức rút lui mang tính chiến thuật, nằm luôn xuống đất, lớn tiếng la lên:
“Các người thật là vô lý! Ra tay đi, có bản lĩnh thì bây giờ ném tôi từ chỗ này xuống luôn đi! Bằng không, tôi không tin trên đời này lại không có chỗ phân rõ phải trái!”

Đây là đang diễn cái gì vậy?

Vừa vào trận đã bước thẳng vào giai đoạn ăn vạ, nằm lăn ra ăn vạ? Theo như hiểu biết của anh về kiểu người này, bước tiếp theo tám chín phần là để đòi tiền. Những hành vi vừa rồi đều là để nâng giá chiếu ăn vạ — nhìn qua, mấy tên chuyên đi ăn vạ mà anh từng thấy trước đây đều là kiểu này cả.

Ba của Hoàn Vũ cười lạnh một tiếng:
“Nằm dưới đất thì nằm luôn đi, ai sợ ai. Có bản lĩnh thì anh cứ đi bệnh viện kiểm tra đi. Bệnh viện nói tôi phải bồi thường bao nhiêu thì tôi bồi bấy nhiêu, còn không thì chính là anh đang cố tình t·ống t·iền!”

Nhưng như vậy cũng không ổn, nếu như ba của Đồng Tuấn không moi được tiền, thì có khi nào cũng không còn tiền để bồi thường lại cho cậu không? Văn Minh nhìn mặt ba của Đồng Tuấn đang sưng vù, đột nhiên nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng, vội la lên:
“Ây dô dô, ba Đồng Tuấn ơi, anh rụng răng rồi kìa! Răng rụng mà trong vòng nửa tiếng còn có thể gắn lại được, lỡ như không gắn được thì đáng tiếc lắm á. Em nhớ hàng xóm trước đây làm răng hoa gì đó mất tới ba chục triệu đấy!”

Cái răng đó, hôm nay đúng là khiến anh ta chảy máu không ít!

Ngay sau đó, ba của Đồng Tuấn cố ép hai giọt nước mắt chảy ra, gào lên đau đớn:
“Sao tôi lại xui xẻo thế này chứ? Con tôi bị bắt nạt trong trường học thì thôi đi, giờ tôi tới đòi lại công bằng mà còn bị người ta đánh ra nông nỗi này. Cảnh sát! Cảnh sát các anh đều thấy hết rồi đấy, vừa nãy tôi hoàn toàn không có đánh trả nhé. Đều là con cái gã này ra tay trước! Mau bắt con hắn lại đi, loại người này nên bị đưa vào trại giáo dưỡng thiếu niên hay mấy cơ sở đặc biệt gì đó, chứ sao có thể cứ thả ra ngoài hại người như vậy được chứ!”

Ba của Hoàn Vũ nghe xong thì lập tức nổ tung, cả người run lên vì tức giận:
“Anh đang nói cái gì thế hả? Anh bảo ai phải bị nhốt lại?! Anh là cái thứ gì mà nói người khác như vậy? Rõ ràng là con anh tự đưa mặt nó dí vào vòi nước, bây giờ lại đổ lỗi lên đầu người khác, đổ cho trời đất, đổ luôn cả trường học. Sao không tự hỏi xem hôm nay ra nông nỗi này là đáng đời anh đấy! Anh loại người như anh, cả đời chỉ là một mảnh rác rưởi thôi!”

“Cha súc sinh thì sinh ra súc sinh con, súc sinh mà cũng biết nói hả?!” Dựa vào vết thương rõ ràng trên mặt mình, ba của Đồng Tuấn chỉ tay về phía hai người kia, miệng mắng ra toàn những lời độc địa chưa từng nghe qua:
“Hai người là đồ súc sinh, chờ đó cho tôi! Tôi nhất định kiện hai người, kiện đến nỗi hai người nhà tan cửa nát, bị đuổi khỏi cái trường học này luôn!”

Ngón tay ông ta chỉ thẳng về phía trước, lắc lư như đang phát tín hiệu gì đó.

An Hoàn Vũ đột nhiên lao tới, tung cú đá không báo trước. Động tác của nhóc nhanh, lại mạnh, mấy người xung quanh đều không kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn ba của Đồng Tuấn lại bị ăn thêm mấy cú nữa. Lúc này, cảnh s·át nhân dân không thể tiếp tục đứng yên bên cạnh được nữa, mỗi người lập tức túm lấy một bên cánh tay của An Hoàn Vũ, mạnh mẽ kéo nhóc sang một bên.

Dù nửa thân người đã bị nhấc khỏi mặt đất, An Hoàn Vũ vẫn tranh thủ lúc hỗn loạn, giẫm lên người ba của Đồng Tuấn thêm mấy cái nữa.

“Ai chà ——” Nhìn là biết đau thiệt. Ba của Đồng Tuấn nằm co quắp như một con tôm luộc, mặt thì lúc đỏ lúc xanh, cứ như thể vừa mới bị thương chí mạng vậy —— lúc nãy lộn xộn như thế, chắc cũng không đến mức bị đánh trúng mấy chỗ hiểm đâu ha?

Chậc chậc chậc, không phải đã sớm nói với anh rồi sao. Gặp mấy đứa nhỏ có giấy chứng nhận đặc biệt, chỉ có thể vỗ về nhẹ nhàng, lấy lòng hết mức. Vậy mà anh còn dám công khai đối đầu, quả nhiên là ba của Đồng Tuấn – người sống theo “nhịp công việc” của riêng mình. Đỉnh thật.

Văn Minh tranh thủ quay phim, cố gắng ghi lại từng phân cảnh một cách chuẩn xác nhất, nhưng lúc này chỉ có thể quay được vài góc nghiêng từ bên hông, quả thật là chuyện đáng tiếc nhất trong ngày hôm nay. Nói chứ, sao trong văn phòng hiệu trưởng lại không gắn luôn một cái drone (máy bay không người lái) vậy? Có nhiều góc quay thì mới xứng đáng với vở kịch hay thế này chứ!

Lúc này đến phiên ba của Đồng Tuấn nằm dưới đất gào khản cả cổ:
“Cảnh sát! Cảnh sát! Bắt tụi nó lại! Bắt tụi nó lại!”

Mẹ của Đồng Tuấn thì lo lắng che mắt con trai mình, lạnh lùng buông một câu:
“Anh không thể bình tĩnh một chút à? Có gì thì nói chuyện cho tử tế, hét lác om sòm vậy mất mặt quá. Bắt gì mà bắt, bắt một đứa trẻ mười tuổi sao? Anh nghe thử xem, lời đó có lọt tai không?”

Đúng vậy. Tuy rằng An Hoàn Vũ to con, nhưng người ta chỉ vừa mới hơn mười một tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ nhỏ, hoàn toàn không phải chịu trách nhiệm hình sự. Gặp phải chuyện kiểu này, cảnh sát cũng chỉ có thể cố gắng hòa giải là chính.

“Như này đi, mọi người đều là người trong một trường học cả, vị phụ huynh này bồi thường ít tiền, vậy coi như chuyện này kết thúc có được không?” Cảnh sát bên này chỉ có thể đưa ra lời đề nghị như thế. Bắt cũng không thể bắt, nếu lấy được chút tiền bồi thường thì cũng coi như xong.

Ba của Đồng Tuấn nằm luôn tại chỗ, nhắm mắt lại rồi bắt đầu ăn vạ:
“Chuyện này không phải cứ có tiền là giải quyết được! Tôi muốn một cái công đạo, phải nói cho trắng đen phải trái rõ ràng!”

Ba của Hoàn Vũ nhìn anh ta, giọng điệu châm chọc:
“Hay là tôi cho anh 60 triệu, để tôi đánh rụng nốt cái răng còn lại nhé?”
Những năm gần đây, ông ấy cũng từng nhiều lần phải bồi thường nên không lạ gì kiểu người như vậy. Biết thừa anh ta đang tính toán cái gì – chẳng qua là cảm thấy mất mặt, không có tiền, nên muốn kiếm chác thêm một khoản.
“30 triệu, bây giờ dàn xếp cho xong, anh đứng dậy đi. Còn nếu không thì, có bản lĩnh thì anh cứ kiện thẳng chúng tôi luôn đi.”

“Ba Hoàn Vũ ơi, đều là phụ huynh trong cùng một trường, chúng ta không cần làm cho mọi chuyện rùm beng lên như vậy có đúng không? Sau này còn phải gặp nhau hàng ngày mà.”
Người vừa nãy còn nằm dưới đất ăn vạ, giờ đã tươi cười đầy mặt, nói chuyện đầy đạo lý, cái gì cũng có thể thương lượng.

Thì ra, cái gọi là “mặt mũi” của ông ta, chỉ có giá… ba vạn đồng. Cảm giác đúng là quá rẻ.

Tiếp theo, diễn biến khiến Văn Minh cũng không dám tin nổi. Ba của Đồng Tuấn nhanh chóng ký vào bản thỏa thuận hòa giải ba bên, nhận tiền bồi thường từ phía Văn Minh, rồi tự mình đưa cái mặt bị đánh mất răng lái xe đến bệnh viện nha khoa, vẻ mặt đầy sung sướng.

Ông ta tính toán rõ ràng đến từng đồng. Làm lại hàm răng đẹp thì mất tầm ba chục triệu, nhưng anh ta tuổi này rồi, chỉ cần làm lại một chiếc răng bọc sứ đơn giản cũng chỉ vài triệu thôi. Vậy là một đi một về, anh ta lời hơn hai mươi triệu. Trên đời này còn có chuyện nào lời dễ thế nữa không?
Huống hồ, giờ đi bệnh viện vẫn còn kịp – nếu răng gắn lại được thì coi như chẳng mất mát gì cả. Mà dù không gắn lại được, sau này cũng khó mà lấy thêm được khoản nào nữa đâu.

Chỉ có điều, anh ta thì vỗ mông đi bệnh viện trong sung sướng, lại để vợ con mình ở lại hiện trường đối mặt với mọi chuyện.

Mẹ của Đồng Tuấn khom người xin lỗi từng người một:
“Thật xin lỗi, là nhà chúng tôi sai, đã gây phiền toái lớn như vậy cho mọi người, thật sự rất ngại. Tôi cũng không có khả năng bồi thường gì, chỉ có thể cúi đầu xin lỗi quý vị.”

Nước mắt của bà ấy rơi lộp độp xuống nền nhà, ban đầu chỉ là nức nở khe khẽ, bỗng nhiên biến thành tiếng gào khóc thê lương, bà vừa khóc vừa đấm mạnh vào ngực mình:
“Tất cả đều là lỗi của tôi, ông trời ơi, xin hãy trừng phạt tôi đi… A… Nếu tôi thật sự có tội, thì để một mình tôi gánh chịu, sao lại trút lên đầu con tôi chứ. Tôi quỳ xuống dập đầu xin mọi người tha thứ… Là do số tôi khổ mà!”

Bịch — bà ấy thật sự quỳ rạp xuống sàn, đầu gối đập thẳng lên gạch men phát ra tiếng động khiến người khác nghe mà rùng mình sợ hãi.

Không chỉ quỳ một mình, bà còn muốn mạnh mẽ kéo Đồng Tuấn quỳ xuống theo —— không ổn, người đàn bà này đang làm trò gì vậy, càng lúc càng giống như hóa điên rồi.

Ngay cả ba của Hoàn Vũ – người vốn cứng rắn – cũng chưa từng thấy cảnh như vậy, lập tức lùi về phía sau như muốn trốn khỏi hiện trường:
“Nếu chuyện này đã giải quyết xong thì tôi đưa con tôi về trước. Làm phiền các thầy cô,lãnh đạo.”

Phó hiệu trưởng vẫn còn đang chờ ba của Hoàn Vũ ở lại trong phòng hiệu trưởng để tiếp tục phát biểu hùng hồn, ai ngờ ông ta lại đột ngột rút lui, dắt con đi mất. Hành động đó giống như giáng một gáo nước lạnh vào cả phòng, khiến mọi người trong trường như tỉnh ra phần nào.

Nhưng đối với phía nhà trường thì sự việc vẫn chưa thể coi là đã kết thúc.

Hiện tại, trong phòng hiệu trưởng ai nấy đều đang lúng túng tìm cách an ủi mẹ của Đồng Tuấn. Trong lúc ấy, Văn Minh chủ động lên tiếng, nhẹ nhàng gánh vác trách nhiệm:
“Dạ, thưa hiệu trưởng, hiện tại em cũng rảnh… Hay để em đưa bạn Đồng Tuấn về lại lớp, lát nữa còn có tiết học nữa mà.”

Rõ ràng là hai người xa lạ, nhưng lúc này lại tự nhiên ăn ý không cần nói thành lời. Hai người, một trước một sau đi dưới ánh mặt trời, không hiểu vì sao, Văn Minh cảm thấy thiếu niên trước mặt như sắp bị ánh sáng kia nuốt trọn, cuối cùng chỉ còn lại một tiếng thở dài vang vọng.

Cho nên khi đó cậu không nhìn nhầm — đúng là Đồng Tuấn cố tình dừng lại một chút dưới vòi nước, như thể đang dùng cách đó để kiểm tra cảm giác đau. Nhóc giống như một con thú nhỏ lo sợ bất an, chỉ có thể dùng kiểu cách vụng về ấy để xác nhận rằng mình đang được quan tâm, được yêu thương.

Ở độ tuổi này, trẻ con như nhóc thường hay suy nghĩ vẩn vơ. Càng trưởng thành sớm lại càng dễ bắt đầu suy nghĩ về biển rộng bầu trời, về nhân sinh mông lung. Mỗi lần rơi vào trạng thái kiểu đó, Văn Minh đều có chiêu độc để ứng phó.

Cậu lục lọi hai cái, đột nhiên từ trong túi rút ra một bịch que cay cực đại, giơ đến trước mặt Đồng Tuấn:
“Que cay mới về nè, ăn không?”

Kệ đi những nỗi niềm buồn vui, cái tâm trạng vẩn vơ tuổi mới lớn ấy lập tức bị mùi thơm cay nồng của que cay đánh bật ra khỏi đầu. Đôi mắt Đồng Tuấn sáng rỡ ngay tức thì, lập tức nhào tới muốn chụp lấy bịch que cay:
“Ăn ăn ăn! Ông chủ, tiệm anh có nhập món gì mới nữa không?”

Nhưng tay của Văn Minh lại nhanh như chớp rụt que cay về:
“Em nhìn cái mặt mình đi, còn ăn que cay gì nữa? Chờ nấu ít canh rồi ăn cơm trắng đi.”

“Không phải mà, tiểu gia đây kim cương bất hoại, ông chủ, quan hệ giữa chúng ta như vậy mà không cho em ăn chút que cay sao?”

“Quan hệ gì chứ? Quan hệ sổ nợ ấy. Em còn nợ anh ba gói đồ ăn vặt. Tiểu học sinh à, nếu không phải nể mặt chủ nhiệm lớp em, em tưởng anh để en nợ à? Bao giờ trả tiền? Không trả là anh phải dùng đến chiêu cuối — gọi điện cho mẹ em đó.”

“Đừng mà đừng mà, để em nghĩ cách đã! Tuần sau chắc chắn trả!” Đồng Tuấn như sống lại, vội vàng cam đoan lia lịa.

“Em không phải định dùng mấy chiêu trò tr·ái p·h·áp l·uật đấy chứ? Nhìn mấy bảng nội quy hành vi học sinh tiểu học phía trước kìa, em làm được mấy cái?”

“Làm sao có thể! Anh chờ đó, em sẽ cho anh thấy bản lĩnh thật sự của en!” Đồng Tuấn trả lời chắc nịch, bóng lưng lúc rời đi còn mang theo ba phần tiêu sái như gió.

Nhưng Văn Minh lại càng thêm chắc chắn một chuyện —— thằng nhóc này chắc chắn có chuyện gì mờ ám. Theo bản năng, cậu rút điện thoại ra gọi ngay:
“Đại Lỗi Tử, cậu chờ dập đầu cảm tạ tôi đi! Hình như tôi sắp giúp cậu tìm được nội gián đấy!”