Đinh Lỗi bên kia còn không tin nổi:
“Cậu tìm được nội ứng rồi? Làm sao mà tìm được? Mỗi lần anh hỏi bọn họ, đứa nào đứa nấy đều ra vẻ anh hùng không biết sợ, nhìn cứ như đang bị tra khảo nghiêm khắc mà còn không hé răng. Nói nhiều hai câu là bày ra cái dáng vẻ ngẩng cổ chờ chém. Anh nghĩ, nếu đặt vào trong tiểu thuyết, anh đúng là kiểu nhân vật nam phụ phản diện bị ghét nhất, không có dáng vẻ gì nổi bật, còn xấu xí lại hay gây chuyện.”
Đám tiểu tử này, hễ gặp mấy chuyện kiểu vậy là lập tức đứng chung một chiến tuyến, sao mà chỉ hỏi một chút về nguồn gốc đồ vật thôi mà cũng làm như đòi mạng người ta vậy chứ, đến cả một câu dư ra cũng không moi được.
Đinh Lỗi thậm chí còn nghĩ, chẳng lẽ anh với học sinh lại có quan hệ tệ đến mức đó sao? Một câu hỏi thôi cũng không thèm phản ứng lại anh? Ấy vậy mà Văn Minh nói chỉ mới đi một cái là làm được rồi? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Nếu không thì cái mặt già này của anh cuối cùng phải vứt vào đâu cho bớt nhục.
“Cậu thử đi. Nếu thành công, anh sẽ thành khách hàng lớn ở quầy bán quà vặt của cậu, trực tiếp đặt 500 món từ chỗ cậu.” Đây đúng là bỏ vốn lớn để đầu tư, có phải nghe qua đã thấy chấn động lòng người không?
Còn chuyện có chấn động hay không thì để sau, chứ đúng là Văn Minh thật sự tìm được cửa đột phá.
Ban đầu đã hẹn tuần sau mới trả tiền, không ngờ chỉ vừa qua một cuối tuần, đến chiều thứ Hai tan học, Đồng Tuấn đã vênh mặt dẫn theo đàn em vào tiệm, mở miệng là biết ngay vừa phát tài:
“Mấy món đồ ăn vặt trong tiệm này, bọn mày cứ tự chọn đi, hôm nay tao mời.”
Quay đầu lại còn vỗ một tờ 50 tệ lên quầy thu ngân, nói tỉnh bơ:
“Ông chủ, tính tiền!”
Thay tính rồi sao? Hôm qua còn tay trắng, nay đột nhiên biến thành người có tiền? Số tiền này chắc chắn không thể nào là xin từ cha mẹ. Với tình hình nhà nó, nhớ đưa tiền ăn sáng là đã tốt lắm rồi, dư ra chắc chắn không có đâu.
Vậy mới kỳ quặc, rốt cuộc tiền này là từ đâu mà ra chứ?
Muốn rút ngắn khoảng cách với học sinh, cách tốt nhất chính là cùng nhau chia sẻ một vài bí mật nho nhỏ. Với người lớn thì chút lợi ích vặt chẳng có tác dụng gì, nhưng nếu giúp mấy đứa nhỏ nở mày nở mặt, hiệu quả tuyệt đối vượt ngoài mong đợi.
Văn Minh lấy vài cây kem từ trong tủ đông ra, chọn cây đắt nhất đưa cho Đồng Tuấn:
“Trước đó em có vay tiền, mà còn giữ chữ tín nữa. Cây kem này là anh mời em ăn. Còn hai cây này cho mấy đứa đi theo, đều là cùng tới cả, không thể bên nặng bên nhẹ.”
Lời này thật sự nâng giá trị của người ta lên.
Bị đối xử tôn trọng như vậy, Đồng Tuấn lập tức hạ thấp cảnh giác — dù sao trước mặt nó không phải là ông thầy chủ nhiệm cũ kỹ, mà chỉ là ông chủ quầy bán đồ vặt ở cổng trường.
Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng nó đã bắt đầu có chút ý thức xã giao như người lớn, thậm chí còn biết đáp lại cho phải phép:
“Ông chủ, anh để mắt tới em, chuyện này em ghi lòng. Về sau có gì cần là em tới tiệm anh mua.”
Không khí rất tốt.
Văn Minh nửa đùa nửa thật:
“Được rồi, anh tính giá rẻ cho em luôn. Nhưng mà tiền em mang hôm nay thật sự khiến anh… hơi run đó. Giờ mà có ai đưa một trăm tệ tới, là anh lại nghĩ đến cái bóng ma lần trước. Hôm nọ có đứa mang một trăm tệ đến mua đồ, hóa ra là trộm tiền mừng tuổi của mình. Mua xong chưa qua hết ngày đã bị phát hiện. Phụ huynh đến tận cửa làm ầm lên. Tuy cuối cùng không bắt anh trả lại tiền, nhưng ang cũng hãi hùng cả buổi. Em nói thử xem, chỉ vì chút tiền mà gây chuyện đến thế, đáng không?”
Đồng Tuấn bĩu môi, biểu cảm trên mặt đầy khinh thường:
“Trộm tiền ba mẹ là hạng người… thấp kém nhất!”
Nó chìa ngón cái ra rồi hạ xuống một đốt, khinh bỉ rõ ràng, căn bản không thèm kết bạn với loại đó:
“Lên tiểu học rồi, còn không tự biết giữ lại chút tiền tiêu vặt cho mình sao?”
“Vậy tiền tiêu vặt của em là tự em dành dụm hả?” – Văn Minh truy hỏi thêm, còn cố tình dúi vào tay nó một bịch que cay:
“Rồi rồi, bạn học, nói cho anh nghe chút đi, dạo này tụi em thịnh cái gì, để anh còn biết đường nhập hàng.”
“Chẳng phải chuyện gì to tát đâu.”
Đồng Tuấn đúng là thoải mái ngồi phệt xuống ghế, bộ dạng rõ ràng là chuẩn bị dạy Văn Minh một bài học. Tuy giờ đã tan học, nhưng nó vẫn cảnh giác như thể sợ có người lạ đột ngột xuất hiện, cố ý hạ thấp giọng, rồi mở một cái ngăn nhỏ xíu trên cặp sách:
“Anh xem nè, đây là bí kíp kiếm tiền của em, bình thường em không kể cho ai đâu nha. Chỉ mấy món đồ chơi nhỏ này thôi, chỉ cần xếp cho khéo, một cái giá một đồng dễ như chơi, năm sáu đồng cũng bán được nếu dám hét giá. Không bao giờ sợ ế hàng, mới là buôn bán thật sự không cần vốn.”
Dưới ánh đèn trong tiệm, Văn Minh cuối cùng cũng nhìn rõ trong cặp rốt cuộc là gì — những miếng bìa cứng được cắt xếp thành hình chữ nhật, kích cỡ gần như giống nhau — là… thẻ yên tạp.(là thẻ bài nhái)
Thế hệ học sinh tiểu học đời nào rồi mà vẫn còn mê mấy trò như vậy?
Có đồ đàng hoàng thì không chơi, cứ phải đâm đầu theo cái thứ đang thịnh hành là yên tạp. Cậu nói chứ, bỏ tiền ra mua mấy tấm card đóng gói đẹp, giá cao cũng được đi — ít ra còn có cảm giác hiếm gặp, được in màu mè loè loẹt cho bắt mắt.
Chứ mấy cái yên tạp này thì là gì? Đổi địa điểm là rác luôn chứ gì nữa. Nếu vậy thì đi bán cho chỗ thu mua ve chai có phải còn mau giàu hơn không?
Hiểu ra rồi, sắc mặt Văn Minh thay đổi thấy rõ.
Đồng Tuấn nhanh như chớp kéo khoá cặp lại cái “xoẹt”, còn cố ý hạ giọng cảnh báo:
“Ông chủ, là vì tin tưởng anh nên em mới kể chuyện này. Anh đừng có trở mặt làm tiểu nhân đó nha.”
“Sao có chuyện đó được, anh nhất định là đứng cùng phe với tụi em mà.” – Văn Minh vỗ ngực cam đoan.
Giờ mới vừa tìm được một nguồn bán sỉ, lại còn phát hiện ra nhiều mối giao dịch online và offline vẫn chưa bị lộ ra ngoài, lúc này mà đi bán đứng người ta thì đúng là chẳng phân biệt nổi đầu đuôi trái phải nữa rồi.
Để tăng thêm độ tin cậy cho lời mình nói, Văn Minh thậm chí còn chủ động tiết lộ một căn cứ bí mật:
“Nhìn mấy đứa chơi cái này, anh nhớ hồi trước tụi anh cũng chơi yên tạp, còn từng chụp ảnh phóng to thu nhỏ, in ra để ‘tạp’ thắng hết mấy đứa khác. Hồi đó thầy cô hay bắt nên tụi anh toàn trốn ra hoa viên cạnh khu dân cư mà chơi. Ở đó dễ trốn lắm, trong vườn còn có sẵn bàn ghế nữa. Lại kín đáo.”
Kín thì kín thật, nhưng thực ra thầy cô trong trường đều biết — dù họ không kiểm tra khu đó, thì bên trong chỗ nào cũng có ‘tai mắt’ của họ cả. Mấy đứa cứ ung dung mà đi chơi ở đó là y như rằng bị tóm. Cùng thầy cô chơi trò ‘ẩn nấp dưới ánh đèn’ thì vẫn còn non lắm.
Bỗng nhiên Văn Minh lòi ra một địa điểm mới, Đồng Tuấn theo bản năng liếc cậu một cái đầy nghi ngờ. Dù ngày nào cũng gặp lão bản ở cổng trường, nhưng lão bản lại nhiệt tình đến mức tự chia sẻ mấy thông tin thế này, có kỳ quá không? Nhưng nghĩ kỹ lại thì, ông chủ này chỉ bán đồ vặt, có cần gì phải thông đồng với mấy thầy cô giáo trong trường đâu. Hơn nữa lỡ đâu bị tụi học sinh ghét, mất danh tiếng thì bán cho ai?
Nghĩ tới đây, Đồng Tuấn thật ra đã hơi động lòng, nhưng vẫn còn giữ một chút đề phòng, cố ý kéo câu chuyện quay về chủ đề yên tạp:
“Ông chủ, anh không phải định nhảy vào giành mối làm ăn yên tạp với tụi em đó chứ? Cái này đâu phải ai muốn vào là vào được đâu nha.”
Nhưng mà, nếu ông chủ thật lòng, thì cho anh một cơ hội cũng không phải không thể. Tụi nó cũng đang cần tìm một chỗ phân phối chính thức mà.
Thằng nhóc này người thì nhỏ, mà trong lòng thì lại toan tính không ít. Văn Minh chỉ biết lắc đầu liên tục:
“Anb thèm làm mấy chuyện đó chắc? Nhưng mà, nếu mấy em có muốn gì, cứ nói với anh, chỉ cần có hình là được, cơ bản đều có thể nhập về. Mấy bữa nữa anh tính làm thêm cái sạp lẩu Oden ở đây, lúc đó tới nếm thử hương vị nha.”
Những lời này thật ra đã gần như hoàn toàn làm tụi nhỏ hạ cảnh giác.
Chỉ cần ông chủ còn muốn kiếm tiền từ bọn nó, thì sẽ không đời nào đắc tội nặng tới mức khiến chúng nó ghét cay ghét đắng. Sau chuyện này, tụi nó coi như cũng xác định rõ thái độ của Văn Minh — đối với mấy món như yên tạp và trò chơi con nít, anh hoàn toàn giữ khoảng cách, không can thiệp — tức là có thể lén giao dịch ngay trong tiệm anh cũng không sao.
Đồng Tuấn chắc là cũng thuộc loại có quan hệ không tệ trong trường, ăn nói lại dễ nghe. Văn Minh nhanh chóng phát hiện ra trong tiệm mình, số học sinh đến đổi yên tạp rõ ràng đông lên trông thấy. Tuy rằng bọn chúng cũng biết tránh camera, giấu trong góc khuất trên kệ hàng để giao dịch vụng trộm, nhưng qua camera, Văn Minh vẫn ghi lại được không ít bằng chứng.
Giờ tan học đến lúc về nhà chỉ tầm nửa tiếng, mà ngay trong khoảng thời gian ngắn đó, kệ hàng khu vực đồ dùng học sinh đặt sâu bên trong đã bị lục lọi thiếu trước hụt sau — đám nhóc kia lập tức bám theo mà tìm được chỗ tụ lại.
Thử đoán xem?
Trong lớp của Đinh Lỗi đúng là có mấy đứa “trẻ mãi không già”, ba bốn đứa lận. Nhìn cái cặp nặng trịch kia, không biết bên trong rốt cuộc nhét bao nhiêu thứ rồi nữa.
Đúng là cái gọi là “bắt trộm phải có tang chứng”, chỉ cần tóm được vài đứa tại trận, thì vì cuộc sống hạnh phúc sau này, tụi nó sẽ tự động khai sạch mọi thứ. Hành động lần này phải vừa như sấm sét giáng xuống, lại vừa đáp xuống nhẹ nhàng — có vậy mới tạo được hiệu ứng “gõ núi dọa hổ” trong đám học sinh.
Bên phía trường học, các thầy cô cũng đang tích cực hành động, có vài học sinh ý chí không vững đã bị “đột phá”, nhanh chóng bị khai thác ra được một vài danh sách liên quan.
Trong toàn bộ chuyện này, Đồng Tuấn cùng lắm chỉ được coi là người “phân phối số lượng lớn”, vấn đề nghiêm trọng nhất vẫn là phải quy trách nhiệm cho cơn gió yên tạp này thổi từ bên ngoài trường vào. Chỉ cần bóp nghẹt được việc mua bán yên tạp ngay trong nội bộ nhà trường, thì trào lưu này sẽ nhanh chóng qua đi. Dù sao mấy đứa nhỏ cũng rất dễ thay đổi, hôm nay thích cái này, ngày mai có thể đã bị cái khác thu hút. Thứ hôm trước còn yêu thích không rời, hôm sau có khi đã vứt đi như giày rách rồi.
Giờ chỉ cần cho tụi nó một trận “gặp mặt chấn động lòng người” là đủ.
Tan học hôm đó vốn là một buổi chiều vô cùng bình thường, ai cũng nghĩ ngày này chẳng khác gì mấy ngày trước. Khác biệt duy nhất chắc là… Đinh Lỗi đột nhiên xuất hiện ở cái quầy bán đồ vặt này.
Anh bước vào không chút do dự, đi thẳng về dãy kệ cuối cùng trong tiệm. Anh đi nhanh đến mức khiến đám học sinh đang mua đồ còn không kịp lên tiếng cảnh báo —
“Chào thầy Đinh ạ!” – Một tiếng chào vang lên.
Hai học sinh đang mải mê giao dịch liền ngẩng đầu lên — đối mặt với một khuôn mặt cười như không cười…
A! Đinh Lỗi!
Tà ác chihuahua! Hắn sao lại có mặt ở đây chứ?!
Giọng nói của Đinh Lỗi vang lên như ma quỷ thì thầm:
“Hai bảo bối nhỏ của ta, có thể giải thích một chút cho thầy được không, các em đang cầm cái gì trên tay vậy?”
Cái gì cơ? Không có gì hết ạ. Tụi em đâu có cầm gì đâu, ai mà lại cầm gì trong tay chứ…
Dù có bị thầy bắt gặp trực tiếp, hai đứa kia mặt cũng đỏ bừng như mông khỉ, miệng thì vẫn cố tỏ ra cứng rắn:
“Không có ạ, tụi em đâu có đổi gì đâu…”
“Chỉ là ngồi xổm đây chơi một chút thôi…”
Nhưng trước mặt thầy, cuối cùng chúng nó vẫn không có gan bịa chuyện cho ra hồn. Dù ngoài miệng còn chối, nhưng thực chất thì cứ thế ngoan ngoãn bị giữ chặt trong góc. Nhìn hai đứa co rụt rụt như cút non bị bắt nạt, không biết còn tưởng là bị Đinh Lỗi ngược đãi nữa cơ.
Nhìn qua là biết, không cho tụi nó một cú đòn “chấn động tinh thần” thì đừng hòng moi ra được sự thật. Gặp tình huống như vậy thì phải dùng đến chiêu “câu cá chấp pháp”.
“Dưới chân tụi em đang đạp cái gì thế hả?” – Đinh Lỗi đột nhiên chỉ vào chân một đứa, không đợi nó kịp phản ứng, liền cúi xuống, thò tay rút ra một món đồ từ dưới chân —
“Yên tạp? Sao thứ này lại ở đây? Không lẽ các em tính nói là tình cờ rơi ở đó à… Đừng có gạt thầy…”
Đinh Lỗi không tiếp tục tra hỏi, chỉ im lặng đưa tay ra trước mặt hai đứa nhỏ.
Khí thế vừa nãy còn cố gắng cứng cỏi lập tức bay sạch. Hai chú chim cút rụt cổ, lo lắng rút từ trong cặp ra một đống đồ — tiền tiêu vặt lén mang theo, đồ ăn vặt giấu kỹ, và cả… yên tạp — nào là đủ loại, phong phú, đầy tràn.
“Ồ, còn khá có tiền đó chứ. Thầy nghe nói mấy cái đồ chơi này hiếm lắm, có cái còn bị đẩy giá lên mười mấy tệ một tấm. Hai em cũng có ‘thực lực’ đấy.”
Đinh Lỗi nửa cười nửa không, thần sắc càng khiến người ta hoảng sợ.
Không cần phải ép hỏi gay gắt. Ở một nơi chật chội thế này, bên ngoài còn là tiếng ồn ào của đám bạn cùng lớp, chỉ có hai đứa tụi nó bị “nhốt” trong đây, không ai giúp đỡ. Ngay cả ông chủ quán như Văn Minh cũng bị bầu không khí căng thẳng này dọa sợ, vội vã tránh ra ngoài.
Chưa kịp để Đinh Lỗi hỏi kỹ hơn, hai đứa đã chủ động “đầu hàng” trước
“Cũng… cũng đâu tới mười mấy đồng đâu ạ, chắc… chắc khoảng năm sáu đồng thôi?”
Nói câu này mà mặt cứ tái đi, giọng thì lí nhí chẳng dám nói lớn.
“Vậy thì các em đúng là có lỗi rồi. Người ta bán số lượng lớn ra ngoài, một tấm cũng chỉ có một đồng thôi, lạm phát thế này đều là do mấy em thổi giá lên cả đấy.”
Đinh Lỗi vừa nói, vừa vòng tay ôm vai một học sinh trong lớp, giọng như đùa:
“Nào nào nào, có muốn đi tìm nhà bán sỉ đàm phán thử không? Thầy có thể mua đắt, nhưng không thể mua đắt một cách vô lý, đúng không?”
Hai đứa học sinh sợ đến nỗi không dám thở mạnh, líu lưỡi ấp úng khai ra manh mối:
“Là… là Đồng Tuấn bán đó ạ, mấy người nói là do Đồng Tuấn bán… lớp 4 (6), nghe nói dạo này tụi nó hay gặp nhau trong khu hoa viên bên cạnh…”
Một khi đã bắt đầu thú nhận, phần còn lại liền như nước lũ tuôn ra:
“Chúng em còn mua từ Dương nữa, tay hắn cũng có nhiều lắm. Em thì không mua trong lớp mình, là có bạn lớp 5… em không biết bạn đó lớp mấy, nhưng em nhận ra mặt, nhà cũng ở gần trường luôn…”
Nhìn cảnh này, Đinh Lỗi chỉ thở dài — sớm thành thật thế này có phải đỡ bao nhiêu việc không.
Thầy chậm rãi rút điện thoại ra, gọi thẳng cho đồng nghiệp:
“Lão Chu à, tới lúc thu lưới rồi đó. Hôm nay tiện thể đi thăm vài gia đình luôn không?”
Cúp máy xong, thầy quay lại nhìn mấy học sinh lớp mình, nụ cười dịu dàng như chưa có chuyện gì:
“Các em cũng đừng vội về nhà, ở lại giúp thầy một tay được không?”
Vì nếu thả cho mấy học sinh kia chạy trước, tụi nó chắc chắn sẽ bỏ trốn ngay. Giờ cần có vài đứa “phản đồ” đứng sẵn bên trong làm nội ứng, như vậy mới không để sót tên nào.
Cùng lúc đó, Đồng Tuấn tối qua chỉ ngủ được có bốn tiếng, cả đêm cứ ngồi dán yên tạp đến choáng váng đầu óc. Giờ phải giao dịch với đám “đồng lõa” khiến hắn càng bực bội, chẳng còn chút kiên nhẫn:
“Bộ tụi mày tưởng tao ngu hả? Tao bán một đồng, tụi mày lấy đi quay đầu bán năm đồng — tụi mày lời đậm,nghĩ tao là thằng coi tiền như rác có phải hay không?”
Một học sinh khác đứng khoanh tay sau lưng, mái tóc được vuốt tỉ mỉ đâu ra đó. Nghe thấy Đồng Tuấn nói chuyện không khách khí, cậu ta cũng không hề tỏ vẻ khó chịu, chỉ kiên nhẫn giải thích:
“Đồng Tuấn, cậu biết trong làm ăn thì cái gì là quan trọng nhất không? Là đường tiêu thụ. Không có đường của tôi, cậu đến một đồng cũng không bán ra được. Nếu cậu không muốn hợp tác nữa, tôi đổi người khác cũng chỉ mất vài câu nói thôi.”
Cậu ta bước lại gần Đồng Tuấn, ánh mắt vốn nên trong sáng ngây thơ, giờ chỉ còn lại sự toan tính:
“Đồng Tuấn, là cậu cần tôi, chứ không phải tôi cần cậu. Tôi mong cậu có thể hiểu rõ điều này.”
Cậu ta cúi đầu, chăm chú quan sát vẻ mặt hoang mang của Đồng Tuấn, như đang thưởng thức. So với bất kỳ ai khác, cậu ta càng hiểu rõ hơn — bản thân mình không giống những học sinh tiểu học bình thường kia. Trong lòng cậu có một kế hoạch vĩ đại, và ngôi trường này chỉ là bước đầu tiên trong bản thiết kế to lớn ấy mà thôi.
“Lương Trác, lời vừa rồi cậu có muốn nhắc lại trước toàn trường vào giờ chào cờ ngày mai không?”
Có một giọng nói vang lên, lạnh lùng xen vào giữa lúc cậu đang đắm chìm trong lời tự sự — ai lại vô duyên vô cớ chen ngang vào giữa đoạn cao trào thế này? Không biết như vậy là quá bất lịch sự sao?
Lương Trác bĩu môi, quay đầu muốn chỉnh đốn cái người “không biết điều” kia một trận — “Đinh… Đinh lão sư?”
Họ Đinh… sao lại ở đây chứ? Chết tiệt thật.
Nhưng chỉ mất đúng 0,01 giây, Lương Trác đã nhanh chóng điều chỉnh lại sắc mặt, lập tức nghĩ ra một cái cớ trông có vẻ rất hợp lý:
“Đinh lão sư, em với bạn ấy đang luyện tập diễn kịch ạ, kỹ thuật diễn của em thế nào? Mọi người nói muốn phát triển tốt hơn về sau, thì ngay từ bây giờ phải biết nắm bắt cơ hội…”
Đinh Lỗi cùng giáo viên chủ nhiệm của Lương Trác đang đứng cạnh đó. Hai người không nói gì, chỉ lặng lẽ… đồng loạt giơ tay về phía cậu ta.
“Ngày mai trước giờ đọc sáng, tất cả các loại hàng lặt vặt trên tay các em — phải nộp hết lên bục giảng. Đây là cơ hội cuối cùng.”
Nói chuyện với người thông minh có chỗ hay là không cần phải giải thích quá rõ ràng. Nói đến mức đó là đủ hiểu rồi.
“Cậu không biết lúc đó sắc mặt của Lương Trác trông y như nuốt phải con ruồi vậy.” Đinh Lỗi vừa há miệng lớn ăn lẩu Oden mà Văn Minh làm, vừa kể lại: “A, sướng quá đi! Bình thường lúc nào nó cũng coi giáo viên như đồ ngốc mà qua mặt. Cậu thật sự nên có mặt tại chỗ mà xem cảnh nó bị bắt tại trận, nháy mắt như bị dìm thấp xuống ba phần vậy đó.”
Chỉ cần bắt được đầu mối là Lương Trác — cái tên đầu trò làm đại lý buôn bán lặt vặt — thì đám đàn em phía sau vốn cũng chẳng làm nên trò trống gì.
Miệng vẫn ăn liên tục, nhưng Đinh Lỗi không ngừng đưa ra góp ý với Văn Minh:
“Ông chủ à, món ớt cậu làm này cay chưa đã, về sau còn có nhiều chỗ để cải thiện lắm nha.”
Tên này đúng là vẫn lắm miệng như xưa. Văn Minh lập tức bóp mạnh lấy mạch máu ở cổ tay hắn:
“Ui chao, dữ quá nha, Đinh đại lão sư, lần sau nhớ đừng để quên giáo án hay bài tập ở nhà nữa đấy.”
Là học sinh thì sẽ biết — đối mặt với người như này, phải né đường nào mà đi.