Chỉ trong chưa đầy một giờ, Trà Sữa đã chạy một mạch hơn chục cây số rồi tự đưa mình vào quán thịt chó. Dù nó là một con chó như “kim cương cẩu” thì chuyện này cũng cũng khó xảy ra.
Tôn Vĩ mặt đầy bi phẫn, giọng run run không thể che giấu:
“Ông nội nói với con là khi giữ chó, Trà Sữa đột nhiên bỏ chạy. Nhưng nếu bỏ chạy thì tại sao lại xuất hiện trong quán thịt chó? Chẳng lẽ có kẻ trộm chó mà lại trộm ngay trong khu này sao?”
Khu chung cư của bọn họ, mỗi cổng đều có bảo vệ và camera, ai cũng biết mặt Trà Sữa, nếu thấy nó đi ra ngoài sao có thể không biết? Thế nhưng nhóc đã hỏi rồi, hỏi hết…
“Con đã hỏi từng chú bảo vệ, ai cũng nói không thấy Trà Sữa ra ngoài.” Tôn Vĩ lau nước mắt, cố gắng giữ bình tĩnh. Tôn Vĩ, mày không thể gục ngã. Bây giờ Trà Sữa chỉ còn có mày. Nếu mày không thể lên tiếng vì nó, bọn họ sẽ không coi trọng mạng sống của nó đâu. “Tôn Kiến, con hỏi ba, nếu Trà Sữa không tự ra khỏi cổng khu, vậy nó đi bằng cách nào?”
Cậu thiếu niên bướng bỉnh đứng trước cổng, đối mặt với chính cha ruột mình. Không cần nói gì nhiều, nhưng Tôn Kiến vẫn thấy rõ trong mắt con là nỗi thất vọng, thất vọng đến mức không gì sánh nổi. Như thể từ giây phút này, quan hệ cha con đã bước vào tình trạng không thể cứu vãn.
Hắn nuốt nước bọt, cảm thấy ngay cả mở miệng cũng khó khăn. Bao nhiêu câu muốn nói bỗng trở nên nặng nề. Hắn không biết phải bắt đầu thế nào với chính đứa con ruột của mình.
Thật châm chọc, con ruột của mình mà lại chẳng thân thiết nổi.
Tôn Kiến muốn tự biện hộ vài câu, nhưng không biết mở lời ra sao:
“Tiểu Vĩ, ba thật sự không biết… Không biết con ra ngoài tìm chó. Chỉ là…” – Ông nội con nói con bỏ nhà đi, nên ba mới sốt ruột, nổi nóng.
Hắn chưa từng nghĩ cha ruột của mình lại có thể vu oan cho con ruột. Giờ đây hắn không biết nên tin ai. Đây không còn là chuyện lý lẽ, mà là chuyện gia đình. Người nhà sao lại nghi kỵ nhau? Sao lại thành ra thế này? Hắn thật sự không hiểu nổi.
Có lẽ trong lòng hắn, đôi khi chuyện đúng sai không quan trọng, chỉ cân nhắc hai bên trên cán cân, mà bên nào cũng như nhau. Nhưng Tôn Vĩ đã chịu đủ cái thái độ ấy:
“Vì sao không tin con? Vì sao ông bà nói gì cũng đúng?!”
Tôn Vĩ gào lên như muốn trút hết mọi phẫn uất trong lòng:
“Ông bà đâu có thích con! Ông bà chỉ thích anh họ, ông bà với anh họ mới là người một nhà! Vì sao ông bà phải ở chung với chúng ta, còn muốn vứt con và Trà Sữa ra ngoài?!”
Cho dù xét theo thứ tự trước sau, Trà Sữa cũng đã vào nhà này trước khi anh họ đến! Dựa vào cái gì chứ!
“Bốp!” – một cái tát giáng mạnh, khiến mặt Tôn Vĩ sưng vù. Lúc này, Tôn Kiến vẫn còn bày ra dáng trưởng bối, ép con phải xin lỗi:
“Tiểu Vĩ, ông bà là bề trên, không được nói chuyện như vậy với họ.”
Trương Nguy đến mức phải bật cười vì tức giận.
Cái gì thế này, di truyền gia tộc à? Ngày xưa Tôn Kiến còn nhỏ, thường oán trách cha mẹ bất công. Giờ lớn rồi, những oán hận đó biến mất, chỉ còn lại sự hiếu thảo mù quáng. Nực cười thật. Cha mẹ hắn mà để tâm tới hắn thì đã không liên tục lấy tiền trợ cấp của hắn để nuôi cậu con cả.
Tiền thì đưa cho đứa con khác, đến lúc dưỡng già, ma chay lại dựa vào đứa con không được coi trọng này – đúng là tính toán giỏi!
Nhưng nếu anh muốn làm tròn chữ hiếu thì tự anh đi mà làm, sao lại ép con mình phải theo? Chẳng lẽ Tôn Vĩ sống được là nhờ ông nội nuôi hay sao? Tôn Vĩ đã hoàn toàn sụp đổ, không biết phải diễn đạt nhu cầu của mình thế nào nữa. Có lẽ trước đây cậu đã nói ra rất nhiều lần, nhưng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt và làm ngơ. Thế nên bây giờ, cậu chẳng còn mong đợi thứ niềm tin hão huyền mờ mịt ấy, chỉ muốn dùng cách trực diện nhất để đạt được mục đích.
Hai chân cậu đạp loạn xạ, vừa khóc vừa gào hết sức mình những gì chất chứa trong lòng:
“Con ghét ông bà nội! Ghét các người! Ghét cái nhà này!”
Tôn Kiến giơ tay định tát thêm một cái, nhưng lần này không kịp. Cánh tay vừa giơ lên đã bị Trương Nguy giữ chặt, không nhích thêm được chút nào.
“Tôn Kiến, trước kia tôi dạy anh như vậy sao? Chuyện này mà cũng là lỗi của con anh à?”
Trương Nguy thực ra không cao, học trò còn lén đặt cho hắn biệt danh “Người Hobbit”, nhưng lúc này, thân hình thấp bé ấy chắn trước mặt cậu thiếu niên lại trông vững vàng như một bức tường, gần như chặn đứng hết thảy những ký ức tồi tệ phía sau.
Khoảnh khắc đó, từ tận đáy lòng, Tôn Vĩ thật sự kính trọng Trương Nguy, khẽ gọi:
“Thầy Trương…”
Cậu không ngờ, cha mình không đứng về phía mình, nhưng Trương Nguy lại kiên định bảo vệ cậu. Văn Minh và Trịnh Huy cũng bước lên chặn Tôn Kiến, nhân cơ hội đó, mẹ Tôn Vĩ ôm chặt con trai vào lòng.
“Tôn Kiến, trước nay tôi không so đo với anh vì dù sao họ cũng là cha mẹ anh, tôi còn muốn giữ cho anh chút thể diện. Nhưng nếu họ đã đối xử với con tôi như thế này, tôi nói cho anh biết, cái nhà này, có họ thì không có chúng tôi, hoặc là anh lập tức đưa cha mẹ anh cút khỏi đây!”
Chỉ trong chớp mắt, hắn bỗng trở thành kẻ bị cả nhà cô lập.
Rõ ràng hắn chỉ muốn gia đình yên ấm, vậy mà yêu cầu đó cũng thành sai? Ý nghĩ của hắn có gì sai sao? Dù thế nào thì cha mẹ cũng đã nuôi hắn khôn lớn, hắn muốn con mình cùng mình hiếu thuận họ thì sai à?
Dù trong tình thế này, ánh mắt thất vọng của hắn vẫn hướng về vợ con, mong khuyên họ quay lại:
“Vợ à, Tiểu Vĩ, nếu Trà Sữa đã tìm về rồi, chúng ta coi như chuyện này chưa từng xảy ra được không? Cần gì phải làm ầm lên?”
Ô hô, hắn thật hào phóng quá! Với Trà Sữa mà nói, đây chẳng phải là mưu sát không thành sao? Vậy mà chỉ bằng vài câu, hắn định xóa sạch mọi chuyện? Thế thì coi bọn họ là gì? Chẳng phải là mấy kẻ xui xẻo sao?
Lý Lị chưa từng nghĩ mình và Tôn Kiến lại đi đến bước này. Trước đây nhìn Tôn Kiến còn thấy bình thường, nhưng cứ gặp cha mẹ hắn là đầu óc liền rối tung.
Hồi mới quen, ngày nào hắn cũng kể cha mẹ không tốt với mình, hắn là kẻ đáng thương. Giờ khó khăn lắm mới có cuộc sống yên ổn, hắn lại muốn bù đắp cho họ? Không phải ngày xưa hắn từng than phiền rằng cha mẹ chưa bao giờ cho hắn tiền học thêm, suýt nữa hắn bỏ dở cấp ba, trong khi lại bỏ ra ba vạn một năm cho anh trai học trường tư đấy sao? Giờ tất cả những chuyện đó đều biến thành “cha mẹ rèn luyện cho hắn” à?
Đây đâu phải chuyện con chó! Cái gốc của vấn đề là cha mẹ hắn chẳng coi Tôn Vĩ – con hắn – ra gì.
Giọng Lý Lị lạnh xuống:
“Tôn Kiến, anh quên rồi sao? Nhà anh cả cũng nuôi thú cưng, nuôi hẳn hai con mèo. Ba mẹ anh hận không thể hầu hạ hai con mèo đó như hoàng đế, mỗi lần đến còn mua đồ chơi cho mèo. Thế mà đến lượt nhà mình thì khác hẳn?”
Mấy chục đồng mà phải bán chó đi?
Tôn Kiến muốn giải thích cho cha mẹ, cứ như chỉ cần giải thích ổn thỏa là có thể chứng minh họ không tệ với mình như vậy. Thực ra hắn không phải không tin cha mẹ sẽ làm chuyện này, mà là không muốn tin cha mẹ vốn chẳng yêu thương gì mình – họ chỉ yêu thương anh cả.
“Ông bà chẳng phải đã nói sao, là khi dắt chó ra ngoài không cẩn thận để lạc mất. Tiểu Vĩ, ba xin con, đừng làm ầm lên nữa, mọi người là người một nhà, có gì mà không qua được?”
“Đúng vậy, chính là một đôi vợ chồng già đem con chó bán cho tôi, cũng không lấy nhiều, chỉ 50 đồng. Tôi còn cố ý hỏi lại, con chó nhỏ này chẳng đáng bao nhiêu, nhất định phải bán à?” – Giọng một người lạ từ ống nghe truyền ra, lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Văn Minh hơi ngượng ngùng, đưa tay sờ mũi, vô tình lại ấn nhầm nút chuyển giọng, “Lúc giữa trưa, họ bán con chó này cho tôi, bảo tôi vào khu này lấy. Tôi nói loại khu thế này tôi không vào được, họ còn cố tình ra mở cổng cho tôi.”
Chẳng phải đây chính là khu mà nhà Tôn Vĩ ở sao?
Chẳng lẽ trong khu này còn có một cặp vợ chồng già chuyên làm đạo chích, chuyên trộm chó của người ta? Mặt ông bà nội Tôn Vĩ thoắt cái xanh tím lốm đốm, nhìn vô cùng khó coi. Quả là người già kinh nghiệm đầy mình, lập tức phản ứng, “Đúng vậy, tôi bán con chó này đó. Chẳng phải các người muốn sinh đứa thứ hai sao? Sinh đứa thứ hai thì trong nhà không tiện nuôi chó.”
“Sinh đứa thứ hai? Một đứa còn chưa đủ à? Ai nói muốn sinh thêm?” Lý Lị thật sự chịu hết nổi hai ông bà già này, mắng thẳng: “Chưa từng nghe mang bầu là phải đem thú cưng trong nhà đi chết. Không sợ loại chuyện này bị trời đánh sao? Các người nên may mắn là Trà Sữa không sao, bằng không tội nghiệt này, cả hai vợ chồng già phải để quý tử và cháu đích tôn gánh cùng!”
Nghe vậy, hai ông bà già lập tức không chịu nổi, chỉ tay vào mặt Lý Lị, run run mắng: “Mày… mày… Dám nguyền rủa cháu tao, cái đồ sao chổi! Biết vậy đã không để mày vào cửa!”
“Thế sao không đem con trai quý hóa của hai người đi thiến luôn đi? Ở cái tuổi này rồi còn kiếm được vợ à?” Lý Lị chẳng hề kiêng nể, “Không sao, để tôi giết hai con mèo bảo bối của con trai cả nhà hai người, hầm lên cho hai người ăn!”
“Cô…” Hai ông bà tức đến mức suýt ngã, chỉ tay vào Lý Lị mà không thốt nổi câu nào, tay chân run lẩy bẩy.
Lý Lị thì cảm thấy cuối cùng cũng trút được cục tức trong lòng. Cô lấy Tôn Kiến vốn vì quen biết, vì tình cảm, nhưng nếu hắn nhu nhược, chỉ biết bỏ vợ theo cha mẹ thì thôi.
Không, lẽ ra cô phải làm vậy từ lâu.
Cô xoay người vác chổi, đuổi thẳng hai ông bà ra ngoài: “Hai người không phải thích con trai cả sao? Thì để nó nuôi dưỡng tuổi già cho hai người, đừng ăn bám vào con trai út. Căn nhà này là tiền tôi bỏ ra mua, là tài sản trước hôn nhân của tôi, cút!”
Cây chổi trong tay cô vung kín không kẽ hở, y như nữ chiến sĩ thắng trận: “Tôn Kiến, anh đứng về phía ai? Nếu anh không nghĩ cho con, thì anh cũng biến đi. Một mình tôi nuôi con vẫn tốt, chắc chắn sẽ không để nó chịu thiệt.”
Tôn Kiến kẹt giữa, đầu như muốn nổ tung: “Lily, xin em, em không thể rộng lượng hơn chút sao? Họ là cha mẹ đã sinh ra và nuôi anh mà.”
“Họ không nuôi tôi, anh cùng họ sống vui vẻ đi, đừng tới quấy rầy mẹ con tôi.”
Lý Lị trực tiếp đẩy Tôn Kiến ra, buộc hắn bước ra ngoài. Trương Nguy và Văn Minh liếc nhau, ăn ý né sang bên, cùng nhau đẩy Tôn Kiến đi.
“Mẹ Tôn Vĩ, đừng kích động nữa. Chúng ta đi thôi. Đừng quên mai đưa Tôn Vĩ tới trường đúng giờ.” Trương Nguy vừa nói vừa mạnh tay đẩy Tôn Kiến một cái.
Hắn loạng choạng, ngã nhào vào cha mẹ mình, kéo luôn cả hai người ra ngoài.
Văn Minh theo sát, tiện tay kéo Trịnh Huy về phía cửa, dồn tất cả những người đứng chắn ở đó ra ngoài.
Phanh! — Cánh cửa lớn đóng sầm sau lưng.
Mọi người đều đứng cả ở ngoài, không để ai được ở lại.