Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 54: một nhà chi chủ hôm nay khiến cho ngươi biết cái này gia rốt cuộc ai……



Thật là tốt, khỏi tốn đồng nào mà trong nhà cũng chẳng giữ lại ai.

Văn Minh đưa tay sờ mũi, làm bộ nhìn trời nhìn đất chứ nhất quyết không liếc đám người đang đứng trước mặt. Cậu với Trịnh Huy tới đây làm gì nhỉ? À đúng rồi, tới giúp đưa con chó về. Còn mớ chuyện gia đình rối rắm này thì có liên quan gì tới hai người đâu.

Ở lại thêm chỉ sợ lửa lan tới người mình.

Văn Minh liền kiếm bừa một cái cớ chuồn:
“Ai da, bên tiệm lại giục về, nói không biết đồ để đâu. Tôi bảo rồi, đồ tốt đẹp mà chưa bao giờ biết để ở đâu, ngày nào cũng gọi điện cho tôi. Bộ tôi trông giống cái kho chứa hàng lắm hả?”

Cậu vừa nói vừa vờ bấm điện thoại thật to, rồi theo cầu thang chạy tuột xuống, nhanh đến mức Trịnh Huy đuổi cũng không kịp.

Hai “người ngoài cuộc” đã đi, Tôn Kiến rốt cuộc không giữ nổi vẻ mặt, quay vào trong nhà quát:

“Lý Lị, rốt cuộc em muốn thế nào? Đây không phải nhà của anh sao? Anh không đổ bao nhiêu sức cho cái nhà này chắc? Em dựa vào đâu mà đuổi anh đi!”

Giờ mới nhớ tới đứa con mình bỏ tiền nuôi? Trước đây chẳng phải lúc nào cũng tin rằng cha mẹ mình đối xử rất tốt với mình sao? Thế thì đi mà tìm “cha mẹ tốt nhất thế giới” của hắn xin tiền đi. Chẳng phải họ giữ tiền cho hắn rất kỹ sao?

Cần gì phải ở đây lằng nhằng với “người đàn bà lòng lang dạ sói” này?

Nếu nghe theo lời hắn, nhìn hắn như vậy chắc cha mẹ hắn sẽ “đau lòng” lắm.

Lý Lị chỉ hận mình đến bây giờ mới thấy rõ – thì ra mấy người nhà họ Tôn mới thực sự là “một nhà”, còn cô với Tôn Vĩ chỉ là ngoài ý muốn. Giờ cô sẵn sàng “thành toàn” cho niềm vui đoàn tụ của họ, họ cứ sống với nhau cho sướng, còn mẹ con cô ở đây vẫn sống tốt.

Không có hắn, chẳng lẽ cô không nuôi nổi con mình lớn khôn? Chẳng lẽ hắn coi thường cô đến vậy?

Tôn Kiến bắt đầu mất kiên nhẫn, ở bên ngoài nện cửa rầm rầm:
“Bảo bối, em mở cửa cho anh vào được không? Em nhất định phải làm ầm ĩ cho xấu mặt thế này à? Em nói xem, trên đời này có chuyện con cái nhốt cha mẹ ở ngoài không?”

“Đó là cha mẹ của anh, không phải của tôi.” – Lý Lị lần này quyết tuyệt, mặc kệ Tôn Kiến nói gì cũng không định quay đầu. Lần này họ dám đem Trà Sữa bán cho quán thịt chó, lần sau biết đâu cố tình gây cháy, có khi còn muốn tiễn cả nhà cô đi luôn.

Huống chi, hắn muốn tận hiếu thì tự hắn làm, liên quan gì đến cô. Cô đâu phải con của họ, không việc gì phải nuôi dưỡng, phụng dưỡng họ.

Ba mẹ Tôn Kiến ở bên ngoài vẫn bày ra bộ dạng “người tốt”, nước mắt nước mũi tèm lem, giả vờ an ủi con trai:
“Kiến Kiến, không sao đâu, ba mẹ biết con có hiếu. Ở với anh cả hay với con cũng như nhau. Lily không muốn chúng ta ở thì thôi, chúng ta không tới nữa. Hai đứa cứ sống với nhau cho tốt, đừng cãi nhau.”

Giả bộ “bạch liên hoa” này để cho ai xem? Nói là đừng cãi nhau, chứ không phải chính họ suốt ngày châm ngòi mới khiến quan hệ vợ chồng ra nông nỗi này sao?

“Được, nếu đã thế thì tôi nói thẳng: Tôi với Tôn Kiến khổ cực lắm mới tích cóp được 30 vạn. Thế mà các người không hề hỏi một câu, trực tiếp đưa hết cho anh cả trả nợ. Giờ chúng tôi muốn đổi nhà, các người lấy ngay 30 vạn đó ra đây.”

Lời này cô đã nghẹn rất lâu, giờ mới tìm được cơ hội trút ra.

Ngày thường cô im lặng, chứ chẳng phải là cái tượng Bồ Tát để cả nhà cung phụng mà không hé răng. Không phải bây giờ mới biết phản kháng, mà là trước đây cô bị tẩy não, nghĩ rằng “mọi người đều là một nhà”. Giờ thì cô tỉnh hẳn rồi.

Họ chẳng phải “người một nhà” gì hết, chỉ là gắng gượng sống chung. Sống được thì chắp vá tiếp, không thì cút hết.

May là ngày đó cô không tin lời gã chủ tiệm tào lao kia – cái gì mà “ở nhà chăm con là sự cống hiến lớn nhất của một người phụ nữ với gia đình”. Nếu thật ở nhà làm “nội trợ”, chắc giờ cô đã bị biến thành lao động không công để họ chà đạp đến chết.

Giờ thì Lý Lị đã nhìn rõ: bên kia mới là “một nhà” hạnh phúc. Dù cha mẹ Tôn Kiến coi hắn như cái máy rút tiền, họ vẫn hoàn hảo trong mắt hắn. Còn mẹ con cô thì luôn là kẻ phá hoại gia đình “hoàn mỹ” ấy, đáng bị đóng đinh lên cột nhục. Dám phản kháng thì là “không biết xấu hổ”.

Đầu trọc thì chẳng sợ bị nắm tóc – cô nghĩ, danh tiếng cũng chẳng còn quan trọng nữa.

“Tùy các người kêu, dù cảnh sát tới cũng không quản chuyện nhà này đâu. Các người thích thì cứ ở ngoài đó.” – Lý Lị nói xong còn lập tức xin nghỉ học cho Tôn Vĩ, dặn rõ hai ngày tới không đến trường.

Trương Nguy thấy người nhà họ Tôn đang nghe điện thoại thì làm bộ như không để ý, trực tiếp đáp gọn:

“Được, tôi biết rồi. Cô cứ đưa Tôn Vĩ về nhà giải quyết chuyện trong nhà trước, chuyện đi học không gấp.”

Bốp! —

Từ bên trong vang ra tiếng tát rõ rành rành, ngay sau đó là tiếng Tôn Vĩ khóc òa:

“Mẹ! Con làm gì sai mà mẹ đánh con?”

Giọng Lý Lị vang to qua cả cánh cửa:

“Mẹ sớm đã muốn dạy dỗ mày rồi! Lá gan mày lớn lắm, dám ở bên ngoài uy h**p người khác? Mày muốn đâm thủng trời chắc? Trước đây mẹ còn muốn giữ thể diện cho mày, nhưng bây giờ thì khác rồi—”

Con quỷ con này mà còn chạy thoát được ra ngoài nữa chắc?

“Đồ xui xẻo! Tao thiếu mày ăn hay thiếu mày mặc? Mày là học sinh cấp hai thì mày đi mời ai ăn uống? Mày tưởng mày là ông trời chắc? Mày không biết xấu hổ thì tao còn muốn thay mày biết nữa!”

Tiếp đó là tiếng roi mây vụt lên người, nghe thôi cũng đủ thấy rợn người.

Trương Nguy ngoài miệng vẫn khuyên:

“Mẹ Tôn Vĩ, dạy con không thể chỉ dùng bạo lực, nó lớn rồi, phải nói lý với nó.”

“Chính vì tôi suốt ngày nói lý với nó nên mới thành ra cái thằng vô pháp vô thiên như bây giờ! Nó đáng bị ăn đòn!” – Lý Lị quát lớn, tay càng đánh mạnh hơn – “Còn mày nữa, Trà Sữa! Người ta gọi đi ra ngoài liền đi ra ngoài? Ngày thường khôn như quỷ, đuổi đi cũng không đi, giờ chỉ biết để người ta đem bán! Đồ vô dụng chỉ giỏi ức h**p người nhà!”

Nghe cách mắng, rõ ràng là “chỉ dâu mắng hòe”, nói một người mà ám chỉ thêm một người khác.

Trương Nguy khẽ sờ mũi, nhanh chóng rút lui — tình hình này không dính vào thì hơn, kẻo bị cuốn vào trận cuồng phong này thì rách việc.

Bị mắng kiểu đó, cha mẹ Tôn Kiến cũng thấy mất mặt, đành chủ động lên tiếng:

“Tiểu Kiến, thế này nhé, ba mẹ ở đây làm phiền con rồi. Hay là ba mẹ qua nhà anh con ở vài hôm, đợi Lily nguôi giận thì ba mẹ lại về.”

Tôn Kiến mặt đầy tức giận, lập tức theo ra ngoài:

“Nếu cô ấy không cần tôi, tôi việc gì phải ở lại. Ba mẹ, con đi cùng ba mẹ luôn! Chuyển qua nhà anh cả ở!”

Mẹ hắn theo phản xạ nói:

“Không cần đâu, anh con sẽ chăm sóc ba mẹ. Con ở lại với Lily là được rồi.”

Nhưng lúc này muốn đuổi Tôn Kiến đi thì đã muộn.

Hắn xách luôn vali của ba mẹ, tự nhiên dẫn họ ra cửa:

“Ba mẹ nói gì vậy, khi đó đã nói rõ rồi mà. Con bỏ ra 30 vạn, anh con chia cho con một phòng ở đó. Ba mẹ qua đó ở, con với gia đình ở chung, thế mới gọi là ‘gia đình hòa thuận’ chứ.”

Ba mẹ hắn chưa từng biết đứa con thứ này khỏe đến vậy, gần như lôi xềnh xệch họ tới nhà anh cả.

Vừa tới nơi, Tôn Kiến lập tức đảo mắt đánh giá:

“Ba mẹ, nhà này trang trí đẹp thật. Bảo sao khu căn hộ lớn này đắt đỏ.”

Thấy hàng xóm đi ngang, hắn còn cố ý bắt chuyện:

“Chào các bác, các bác cũng ở đây à? Khu này đúng là không tệ. Khi đó anh tôi nhờ tôi giúp trả trước 30 vạn, nói sẽ cho tôi một phòng. Hồi đó không thấy gì, giờ nhìn mới thấy đáng đồng tiền.”

Ba mẹ hắn định ngăn, nhưng với tốc độ nói của Tôn Kiến, sao mà kịp. Hắn đã kể hết chuyện 30 vạn toẹt toẹt ra, ai cũng nghe rõ mồn một.

Dùng tiền con thứ để mua nhà cho con cả, nghe đã thấy có “mùi dưa”.

Hàng xóm không kìm được dựng tai lên nghe tiếp:

“Vậy anh không ở đây à? Nhà này trang trí tốn khối tiền đấy.”

Nhìn đống đồ — TV laser, gạch men đá cẩm thạch — đúng là tiêu tiền như nước, chẳng phải tiền mình nên mới xài mạnh tay như vậy.

Đứng ở cửa, cả ba người lúng túng, vì Tôn Kiến không biết mật mã cửa. Anh bèn ấn tay mẹ lên khóa vân tay:

“Mẹ, con không tới thường xuyên, không đăng ký vân tay, nhưng chắc mẹ có…”

Tích tích — [xác nhận thất bại]

Tôn Kiến bật cười:

“Mẹ, sao vân tay mẹ cũng không mở được? Lắp khóa hôm đó mẹ không ở à? Đừng lo, để con gõ cửa hỏi anh xem vì sao.”

Bộp bộp bộp! — Anh đập cửa mạnh đến mức tưởng như muốn rung cả tường.

“Tới đây, ai vậy?” — Cửa mở ra, là một bà cô khoảng sáu mươi, mặc đồ ngủ, tóc điểm bạc, vẻ mặt còn chút khó chịu vì bị quấy rầy.

Nhưng vừa thấy người đứng ngoài, nét mặt bà lập tức cứng đờ.

Tôn Kiến chẳng quan tâm, đẩy bà ra mà bước vào:

“Tẩu tử, ba mẹ chị ở đây à? Cũng đúng thôi, hiếu thảo với ba mẹ là phải. Ba mẹ chị cũng đưa 30 vạn chứ gì? Tôi tới xem cái phòng tôi bỏ 30 vạn ra rốt cuộc ở chỗ nào.”

Cả nhà bên trong mặt xanh mét, đứng im như tượng — bởi ở đây làm gì có cái phòng nào của Tôn Kiến.

Nhà này tổng cộng bốn phòng: một phòng ngủ chính, một phòng trẻ em, một phòng cho bố mẹ vợ Tôn Càn ở, còn phòng cuối thì chia đôi, nửa làm thư phòng của con trai Tôn Càn, nửa là phòng tập thể thao.

Không còn chỗ nào trống, ngay cả ba mẹ Tôn Càn vào ở cũng phải chen chúc.

Tôn Kiến thấy buồn cười — đây là cha mẹ hắn, từ tay hắn lấy nhiều tiền như vậy, kết quả là quý tử của họ chẳng chừa cho hắn nổi một phòng.

Vậy mà ông bố vẫn định bày uy trưởng bối, lôi hắn ra ngoài:

“Tôn Kiến, rốt cuộc con muốn gì? Chẳng lẽ phải làm nhà anh con rối tung lên mới vui sao?”

Hắn muốn gì à? Chưa rõ ràng sao — muốn tiền của hắn chứ gì.