Lâu tất sinh biến, Văn Minh luôn có dự cảm không lành. Cậu ngửi thấy đúng cái mùi “phiền toái” đặc trưng trên người Béo thẩm. Nếu thật bị bà tóm được, thì cảnh quay đời thường hôm nay của cậu sẽ phong phú quá mức.
Dây thừng nhỏ đung đưa, Vương thiếu gia bày hẳn dáng ông chủ, ra lệnh thẳng thừng:
[Móc vào móc sắt.]
Với cái dây này, e là kéo cũng phải đứt. Dù không đứt, với cái thân hình 50 kg của nhóc, chẳng lẽ có thể kéo nổi mười mấy cân hàng lên? Không phải chứ, học hành cho tử tế đi? Lớp 2 là đã học đơn vị “kg” với “gram” rồi đó. Học đến thế này thì thế nào cũng phải nhắc nhở sếp Vương, tranh thủ nghỉ hè cho đi học thêm mà “đuổi kịp và vượt” bạn bè.
Không thể để trẻ con thua ngay từ… kỳ nghỉ hè được.
Tin nhắn của Vương thiếu gia gửi lại hơi chậm,ghép vần thì không cần bàn, cuối cùng vẫn phải dùng giọng nói.
[ Không sao, con mở ra một chút rồi đưa lên được. ]
Giọng non nớt đáng yêu khiến người nghe cũng thấy tim mềm, nhưng ngay sau đó là một âm thanh ngoài dự đoán:
[ Kim Bảo, con đang làm gì thế! Sao lại có cái móc? Con mua gì vậy? ]
Haiz, thế là bị phát hiện. Khẩn trương à, hủy đơn hay xả hàng?
Văn Minh còn chưa kịp xuống mấy bậc thang, thì một tin nhắn giọng nói mới lại đến:
[ Đừng đi, đưa lên, đi cửa chính. ]
Bất ngờ được “quang minh chính đại” mời vào, cậu lại thấy hơi không quen. Văn Minh xoa mặt, vỗ nhẹ lưng Trịnh Huy, sải bước đi lên. Chỉ là giao hàng thôi mà, đưa xong là về ngay, có thể xảy ra chuyện gì được chứ?
Cửa chính ngay phía trước, Văn Minh khéo léo né qua mấy thùng giấy chất trước cửa, thoắt cái đã đến nơi, dùng tay nhàn rỗi bấm chuông.
Đinh! chuông không kêu.
Ngẩng lên, cậu mới thấy dây điện chuông cửa không biết từ bao giờ đã bị cắt, tội nghiệp treo lủng lẳng một bên. Thật thảm, một căn biệt thự bề ngoài oai phong mà chuông cửa cũng không có. Khách tới còn phải dùng phương thức nguyên thủy nhất: gào to.
Người ta sống đến mức này thì còn biết nói sao. Văn Minh ngẩng đầu nhìn trần trên, lại liếc cánh cửa lớn đã bong tróc sơn, thế nào cũng thấy phong cách nhà này khác hẳn những nhà khác. Ở trong khu mà so về độ bừa bộn, có khi còn hơn cả sân quê.
Chưa kịp nghĩ thêm, cửa bật mở. Một gương mặt quen thuộc lộ ra. Béo thẩm vừa thấy Văn Minh thì giận đến sôi máu, chỉ muốn xông lên cào cho mặt cậu hai vệt thật sâu ngay tại chỗ.
Tên này, vừa mới ở trong tiệm còn kiêu căng ngạo mạn, bây giờ lại tới tận cửa muốn kiếm tiền nhà bà, lông còn chưa có mà đã đòi.
Béo thẩm chỉ mở hé cửa một khe nhỏ, qua khe hẹp ấy mà liếc Văn Minh, ánh mắt khinh bỉ như muốn tuôn thẳng ra từ cổ họng:
“Ha! ngài cũng chịu tới à. Tôi còn tưởng ngài định coi tôi như không khí, bỏ mặc luôn chứ. Giờ sao lại mò đến? Chẳng phải làm ăn tốt quá không cần đếm xỉa gì đến tôi — một khách hàng như này sao?”
Đương nhiên là không cần đếm xỉa tới bà, nhưng trong nhà này đâu chỉ có mỗi bà sống?
Văn Minh coi như không nghe thấy, đưa tay đẩy cái chướng ngại trước mặt ra:
“Là Vương tiên sinh đặt hàng, xin hỏi ông ấy có ở nhà không? Đây là đơn lớn của ông ấy phải không?”
Cậu lia mắt tìm kiếm, không thấy người cần tìm, liền đứng ở cửa gọi tiếp:
“Vương tiên sinh, hàng ngài đặt đã mang tới, tôi nên để ở đâu đây?”
Cậu nhìn trời, nhìn đất, tuyệt nhiên không liếc sang đối diện, coi Béo thẩm như không tồn tại.
Béo thẩm bị chọc tức, liền túm lấy Văn Minh, ép cậu phải nhìn thẳng vào mình:
“Cậu nhìn cái gì? Con trai tôi không có ở nhà, chỉ là cháu trai tôi ở. Nhà này tôi là người quyết định, mang đồ của cậu đi, không ai cần hết.”
Thật không ai cần sao?
Văn Minh cố tình nói thật to, để bảo bối cháu trai của bà nghe rõ — rằng không phải cậu không giao, mà chính bà nội của nó không chịu nhận. Nhưng đã đến rồi, sao có thể về tay không? Cậu chắn cửa, đứng kề sát như hai bức tường khép lại:
“Là thế này, thưa bà, cửa hàng chúng tôi giao hàng tận nhà tính phí 10 tệ, nhưng chỉ cần đơn mua trên 80 tệ thì miễn phí. Giờ bà bắt chúng tôi chở hàng về, xin phiền bà thanh toán phí vận chuyển.”
Khách khác thì Văn Minh có thể bỏ qua, vì còn muốn làm ăn lâu dài. Nhưng với người trước mặt, cậu sợ đến cái quần cũng bị bà l*t s*ch mất, nên đồng nào cũng không thể thiếu.
“Cậu bán gì cho tôi mà bắt tôi trả tiền? Tôi báo công an!” Béo thẩm tức run tay, ngón tay như muốn chọc thẳng vào mặt Văn Minh.
Nhưng dù bà có tức đến mức muốn búng chết Văn Minh ngay tại chỗ, thì khoản này vẫn phải trả. Giao hàng tới nơi lấy phí là chuyện hiển nhiên, đi đâu cũng thế.
Văn Minh lập tức mở mã QR của mình, đưa sát ngay trước mắt bà:
“Phí ship 10 tệ, quét mã hay trả tiền mặt?”
Mã QR xanh xanh đỏ đỏ cứ xoay trước mặt khiến Béo thẩm hoa mắt, chỉ muốn quay người bỏ chạy ngay lập tức.
Bà bước lùi một bước, như thể không trụ nổi, người lắc lư mấy cái rồi bỗng ngã thẳng ra sau. Ơ, bây giờ người ta giả ngất cũng thẳng thừng thế này sao, không cần diễn màn tiền trống hậu kèn nữa à?
Văn Minh lập tức kéo Trịnh Huy lùi lại hai bước lớn, thoát hẳn khỏi phạm vi nhà Béo thẩm, miệng thì làm ra vẻ quan tâm:
“Ai ô ô, làm sao thế này? Sao đang yên đang lành lại ngã? Không phải thân thể có vấn đề chứ? Có bệnh thì phải tranh thủ thời gian đi khám, đừng trì hoãn. Hay để tôi gọi cho sếp Vương ngay bây giờ?”
Con trai bà này là người khó tính nhất, cực ghét mấy chuyện lung tung rối loạn mà mẹ mình gây ra. Nếu để anh ta biết, về nhà không chừng sẽ có chuyện. Vừa nghe Văn Minh nói thế, Béo thẩm lập tức như có thêm sức lực, không ngã nữa, còn có thể nửa ngồi nửa dựa trên đất mà phát biểu ý kiến:
“Giới trẻ bây giờ nóng nảy thật, thấy người già ngã cũng không biết đỡ dậy một cái.”
“Nhà nghèo không có tiền để làm chuyện này.” Văn Minh buột miệng nói ra, không hề ấp úng.
Chẳng phải là sợ dính chuyện sao. Với tình huống của bà này, lỡ bị Văn Minh đỡ một lần, không chừng bà bám lấy cậu ăn vạ cả đời. Tránh được thì cứ tránh, nên cậu chỉ đứng ở cửa, cầm chiếc camera nhỏ, tiện thể báo lại cho sếp Vương:
“Sếp Vương, tôi thật sự không làm gì được. Đem đồ tới nhà mà không ngờ mẹ ngài lại như thế. Nếu không tôi để hàng ở chỗ bảo vệ nhé?”
Nghe vậy, Vương Dũng tức nghẹn. Dù gì anh ta cũng là một ông chủ, vậy mà ngày nào cũng bị chính mẹ mình níu chân, chỉ vì mấy đồng lặt vặt mà không chịu trả. Nói ra ngoài, người ta sẽ nghĩ anh làm ăn không biết xấu hổ. Nhưng biết làm sao, mẹ mình thì chỉ có thể nhẫn nhịn.
Anh hít sâu, cố nén bực:
“Không sao, cậu cứ để đó hoặc đưa cho con trai tôi cũng được, nó ở nhà.”
Vương Dương tuy còn nhỏ tuổi nhưng trong nhà việc gì cũng biết lo. Có người lớn trong nhà không hiểu chuyện, người trẻ phải gánh vác nhiều hơn. Dù vậy, đúng là tuổi này đang lúc sĩ diện, có bà nội như vậy, cậu bé cũng không dám ngẩng đầu với ai.
Những lúc vui vẻ chia sẻ đồ ăn vặt với bạn bè, bà lại xông ra giật đồ. Khi mời bạn về nhà, bà ngồi kè kè canh chừng như sợ bị cướp.
Nhóc biết đó không phải là điều tốt, và trên đời này không có chuyện nhà mình cứ chiếm lợi mãi. Nhưng bà cứ thế, nhóc làm sao sống bình thường với bạn bè? Nhóc chỉ muốn được như bao nam sinh khác, sống đơn giản, bình thường.
Giống như hôm nay, chỉ là muốn uống Coca. Đang chơi game giữa chừng, trong nhà lại không có, nên nhóc đặt mua kèm đồ ăn. Người ta còn tử tế không lấy phí giao, vậy mà trong mắt bà nội, chuyện này lại “không thể chấp nhận”.
Vương Dương kiên quyết mở cửa, chắn ngay trước mặt bà:
“Bà nội, Coca này là con muốn uống, đồ này con đặt, còn lại là của ba. Chúng con tự trả tiền, cũng không muốn trả hàng.”
Bọn họ chỉ là người bình thường, muốn ăn uống như bình thường thì có gì sai? Nhà ở biệt thự, nhưng nhóc không hề hoang phí, dù mỗi ngày gọi cơm hộp cũng chẳng có tật xấu gì.
Thực ra, Vương Dương cảm thấy trong nhà ba người lớn ai cũng có vấn đề: một người khư khư muốn làm “đại ca” trong nhà, một người thì bực chuyện gia đình mà không muốn về nhà, sẵn sàng ở ngoài làm việc, còn một người thì bất chấp tất cả để đi chơi. Gộp lại, chỉ còn mỗi nhóc là xui xẻo phải ở chung với bà nội.
Nhóc cũng là người trẻ, muốn mỗi tuần được đi chơi với bạn, mời bạn về nhà. Nhưng bây giờ rõ ràng nhóc chẳng kém ai, mà vẫn thấy một cảm giác tự ti.
Nếu Văn Minh biết nhóc nghĩ thế, chắc chắn sẽ giải thích: đây không phải tự ti, mà là tự tôn cơ bản, biết đúng sai. Vì vậy, những gì Béo thẩm làm đều đang thách thức nhận thức và nền giáo dục mà nhóc tiếp thu.
Giờ đã có người trong nhà ra mặt, Văn Minh liền nhanh chóng đặt hàng xuống:
“Được, sếp nhỏ kiểm tra hàng nhé. Tiền tôi sẽ tìm sếp Vương lấy. Sau này có gì cần cứ gọi cho tôi, thứ gì cũng giao tận nơi.”
Không biết câu nói đó chạm vào dây thần kinh nhạy cảm nào của Béo thẩm, bà lại nổi cơn.
Người bà bỗng ngồi phịch xuống đất, nước mắt chảy ròng ròng, như thể bị họ bắt nạt:
“Ai ô ô, tôi số khổ thế này sao. Trong nhà chẳng có đứa nào hiếu thảo, cả ngày chỉ biết chọc giận tôi. Con trai, con dâu chẳng buồn về nhà, cực khổ nuôi cháu mà nó cũng chẳng thèm nghe tôi nói. Tôi sống còn ý nghĩa gì, hay là chết cho xong.”
Hai người đứng đó chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ xem bà diễn. Ừ thì, kỹ thuật diễn dạo này chẳng cải tiến gì, vẫn là mấy chiêu cũ mèm như trước, nên cũng hơi mất hứng.