Văn Minh thậm chí còn móc từ trong túi ra một cái máy chụp mới tinh, đưa vào tay Vương Dương: “Sếp nhỏ, có muốn thử cái máy cầm tay này không, quay video rất tiện. Hiện tại anh cho nhóc giá tốt, hai ngàn là được, cần thì anh tìm sếp Vương ghi nợ. Khi nào muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể ghi lại sinh hoạt.”
Nói xong, cậu trực tiếp bấm nút quay, màn hình nhỏ liền thu được khuôn mặt Béo thẩm đầy nước mắt nước mũi — nhìn hơi khó coi.
Vốn dĩ là người trong nhà được hưởng sự kính trọng của tuổi tác, vậy mà cứ biến mọi chuyện thành ra như bây giờ. Chẳng lẽ thấy đời mình quá thuận buồm xuôi gió nên phải tự làm vài màn kịch khóc lóc mới thể hiện được là mình “không quên sơ tâm”?
Trước đây nhìn qua thì không để ý, giờ nhìn kỹ, Văn Minh mới nhận ra nhiều chỗ bất thường. Người ta đau lòng đến tột cùng thì kêu than vài câu cũng là bình thường, nhưng nhìn dáng vẻ Béo thẩm lúc này, giống như bị sét đánh mà chẳng thấy mưa đâu.
Nước mũi thì có, nhưng nhìn kỹ lại hơi khô, như thể quên châm thêm nước vậy. Đây là diễn xuất bất chợt, không kịp chuẩn bị đạo cụ à?
Ai u, đều tại bọn họ sai. Không biết đưa sân khấu biểu diễn vào bên trong, mà bên trong lại có ao thật, chỉ cần chấm nhẹ một ngón tay là có thể khóc ngất tại chỗ. Thêm vài giọt nước mắt thôi, hai người bọn họ đã bị mang tiếng tội to rồi.
Thấy hai người đang mải nghiên cứu cái máy, không ai chú ý tới, Béo thẩm thế mà ngừng khóc. Vở kịch này quả thật khó diễn, đến chính bà cũng không biết phải tiếp tục thế nào.
Văn Minh rất biết ý, tất nhiên phải giúp bà tiếp tục diễn cho trọn vai. Cậu chủ động gợi chuyện: “Béo thẩm, tiếp tục đi. Lúc nãy đang nói tới người nhà không có lương tâm, nên lấy ví dụ để cho thấy họ rốt cuộc không lương tâm đến mức nào. Lần trước bà nói cái gì ấy nhỉ… đúng rồi, là bà nằm ở nhà bị thương ở đầu mà chẳng ai chăm sóc.”
Việc này, Vương Dương biết rõ là không đúng, bèn nói thẳng: “Đâu phải ba con không chăm sóc bà ấy. Là bà nội cứ khăng khăng tự mình khiêng 25kg phân hóa học, không khiêng nổi thì trẹo lưng. Ba con định thuê người chăm, bà nhất quyết không chịu, còn mắng người ta chạy mất.”
Cuối cùng lại nằm trên giường càm ràm rằng người nhà không tốt với mình. Chẳng phải tự chuốc khổ vào thân sao?
Trước kia Vương Dương không hiểu, cứ nghĩ trên đời này chẳng có người xấu, huống hồ bà nội làm sao nỡ hại cháu ruột? Nhưng bây giờ, càng ở chung càng thấy bà nội này không ổn. Dù mỗi ngày ba nhóc vẫn nói bà nội nuôi nhóc khôn lớn là không dễ dàng, nhất định phải hiếu thuận, nhưng trong đầu nhóc vẫn luôn vang lên một ý nghĩ:
Không đúng. Nếu là quan hệ gia đình bình thường thì tuyệt đối không thế này. Nhà người khác, bà nội sẽ không làm khó khiến người trong nhà khó xử, cũng sẽ không nhẫn tâm ngăn cản người khác nói chuyện với mình. Tất cả những điều này đều khác lạ.
Cho tới lúc này, Vương Dương bỗng khẳng định ý nghĩ của mình về bà nội, cái gọi là “yêu thương” chẳng qua là treo tấm biển khống chế bằng tình cảm. Ở đây, bà chỉ yêu chính bản thân bà mà thôi.
Yêu thương thật sự là phải nhường nhịn lẫn nhau, không thể vĩnh viễn chỉ một bên lùi bước. Mà nhóc đã lùi đủ nhiều lần rồi. Nhóc muốn sống cho bản thân một lần. Nhóc đã học lớp 5, sắp tốt nghiệp tiểu học, chờ lên cấp 2 là có thể tự gánh vác cuộc đời mình. Nhóc không muốn cả đời bị người ta nói là “chó săn của bà nội” nữa.
Nghĩ vậy, Vương Dương ưỡn ngực, đứng trước mặt Béo thẩm: “Bà nội, không thể như vậy được. Chúng con chỉ muốn mua chút đồ thôi. Chúng ta có tiền, có thể mua thứ mình muốn. Chuyện này là lẽ đương nhiên, không có gì là sai cả.”
Làm sao chứ, nhóc chỉ muốn uống một lon Coca thôi mà, vậy cũng không được sao? Nếu thật sự không cho, nhóc sẽ ra ngoài tự tìm chỗ mà mua!
Từ hôm nay trở đi, nhóc cũng có thể là chủ nhân của căn nhà này. Nếu nhất định phải làm một linh hồn tự do nhưng lại bị khống chế, thì từ giờ nhóc có thể lựa chọn thay đổi, dám nói “không” với tất cả những yêu cầu vô lý.
Vương Dương đứng vô cùng kiên định trước mặt người mà mình quen thuộc nhất —bà nội, nói ra câu ấy:
“Con chỉ mua chút đồ ăn vặt với đồ uống thôi thì sao? Bà nội nhà bên còn mua cho cháu mình một chiếc xe. Nếu bà không vui, con sẽ bảo ba đưa bà về quê!”
Vừa nói xong, Vương Dương liền thấy hơi hối hận, cảm giác nói vậy với bà nội ruột của mình có phần không phải. Nhưng vừa nhìn quanh sân trước rối tung rối mù — toàn bộ đất đã được quy hoạch thành vườn rau, mấy con gà đang thong thả đi lại, cái hố cát ngày xưa nhóc chơi giờ thành chuồng nuôi gà, cá vàng thì phải bơi lội chung với vịt, ký ức ở trường học lại ào ạt ùa về.
Những lời trêu chọc, chế nhạo của đám bạn như còn vang bên tai:
[ Vương Dương, mày ở biệt thự thì đã sao, nhà mày hôi chết đi được, ba mẹ tao còn bảo tránh xa mày ra. ]
[ Vương Dương, sao bà nội mày suốt ngày đi nhặt rác vậy, nhà mày thiếu tiền lắm à? Có phải phá sản rồi không? ]
[ Mẹ tao không cho tao chơi với mày, nói lần trước bà nội mày thấy em gái tao đứng cạnh xe đẩy, liền đẩy một phát ngã xuống đất, còn mắng là đồ sao chổi. ]
Bây giờ nhà ai mà không coi con cháu như vàng ngọc, nâng niu trong lòng bàn tay. Nhóc lại có một người bà nội chính là nhân tố bất ổn lớn nhất. Không dám chọc thì thôi, còn tránh không nổi, chắc chắn là ai cũng tìm cách cách xa.
Nhưng thái độ của nhóc lúc này rõ ràng làm Béo thẩm bất mãn. Bà lại diễn lại trò cũ, đưa tay che ngực rồi chậm rãi ngã xuống:
“Tiểu Dương, chẳng lẽ con chê bà nội sao? Con quên bà nội đã chăm sóc con thế nào à? Tiểu Dương, con như vậy thật sự muốn làm bà nội đau thấu tim sao…”
Nước mắt đục ngầu chảy ra từ khóe mắt, vẻ đáng thương ấy thực sự có thể gợi lên vô số hồi ức.
Nghe sao mà quen tai quá.
Văn Minh mơ hồ nhớ lại, trước kia xem mấy bộ phim gia đình cẩu huyết cũng từng thấy cảnh tương tự không biết bao nhiêu lần. Bà mẹ nuốt đắng nuốt cay nuôi con khôn lớn, cuối cùng lại bị chính đứa con ấy chê bai, mất mặt. Trước khi bỏ về quê, trên cơ bản đều nói mấy câu như thế này.
Theo đúng trình tự kịch bản, bước tiếp theo sẽ là bà mẹ già băng giá rời nhà, đói khát rét mướt rồi chết trên đường; còn đứa con bất hiếu thì “biết vậy đã chẳng làm”, khóc mấy giọt nước mắt cá sấu, nói vài câu hối hận, cuối cùng cố gắng ghép lại một kết thúc đoàn viên.
Nhưng Vương Dương lúc này hất mạnh tay Béo thẩm ra, trên mặt không che giấu nổi sự chán ghét:
“Con ghét bà! Nếu không có bà, con sẽ có rất nhiều bạn! Mẹ con nói, bệnh của bà toàn là giả, chỉ để ba con thương hại bà thôi, đồ lão thái bà độc ác! Nếu bà không đến, mẹ con vẫn sẽ ở nhà sống hạnh phúc cùng chúng con, tất cả là lỗi của bà!”
Những lời này bật ra khỏi miệng, nhóc còn hung hăng đẩy Béo thẩm một cái. Lực đẩy mười phần mười, Béo thẩm không phòng bị liền bị xô ngã, phát ra tiếng “bịch” nặng nề khi ngã xuống đất.
Ai ô ô, nghe âm thanh này thì đúng là dùng hết sức thật, quả nhiên vẫn là người trẻ tuổi có sức, đẩy người cái nào cũng mạnh. Nếu là ngày thường, Văn Minh chắc chắn sẽ đứng ra đóng vai “đội quân danh dự đạo đức”, giúp nói vài câu công bằng.
Nhưng lúc này cậu lại như hai chân đóng đinh xuống đất, không nói một lời, thậm chí còn hơi có chút vui khi thấy người gặp họa.
Đáng đời, phải để người trong nhà của bà trị bà mới đúng.
Bao nhiêu tuổi rồi, trên mặt chỉ còn lại mấy nếp nhăn như da quất, khóc lóc chẳng đẹp chút nào, thậm chí còn khiến người ta bực bội.
Vương Dương bặm môi, vung tay, mở miệng liền chọc thẳng vào tim:
“Bà nói ba con vì sao luôn không về nhà, chẳng phải vì có bà – quỷ xui xẻo này sao! Nếu không phải vì bà, công việc làm ăn trong nhà đã không thành ra thế này, đối tác làm ăn cũng đều bị bà đắc tội hết rồi!”
Nghe đứa cháu đích tôn của mình nói ra những lời ấy, Béo thẩm lập tức ngã phịch xuống sân, cả người úp mặt xuống đất, trông ảm đạm xám xịt, như thể sinh mệnh cũng tối sầm lại.
Không phải tự dưng mà gọi là dân lao động, bà nằm lăn xuống đất tiếp xúc với bùn cát liền thấy thoải mái, dù trời nóng gần 40 độ vẫn có thể nằm phè ra mà không sao. Nếu đổi lại là nền xi măng ngoài cửa hàng, chắc bà còn có thể bật dậy tung một cú nhảy.
Béo thẩm đưa tay che ngực, khóc lóc:
“Đây là muốn bức chết tôi! Cháu đích tôn mà tôi tự tay nuôi lớn lại muốn bức chết tôi! Không bằng để tôi chết ngay bây giờ cho xong…”
“Muốn chết thì chết xa xa ra! Ở đây dọa ai chứ!” Vương Dương cũng không chịu để bà vòng vo dồn mình, còn né sang bên, sợ quần áo mình bị bẩn.
Cảnh tượng lúc này đúng là một mớ hỗn loạn.
Chỉ là, với tình hình này, Vương Dương chắc chắn tự mình không xử lý được.
Văn Minh liền lùi lại một bước, trực tiếp gọi điện cho Vương Dũng. Cậu ho nhẹ một tiếng, nét mặt lập tức đổi thành vẻ sốt ruột tự nhiên:
“Sếp Vương, làm sao bây giờ, mẫu thân ngài té ngã ở nhà, còn ôm ngực nói thở không nổi…”
Cậu cũng không dám đưa bà đi, lỡ bị vu vạ thì biết làm thế nào.
Ở đầu dây bên kia, Vương Dũng thở dài một hơi thật dài. Anh ta cũng chẳng biết phải làm gì với bà mẹ này, đành cầm đồ đạc rồi ra cửa:
“Cậu đợi chút, tôi về ngay. Tôi biết trong nhà chắc chín phần mười không có chuyện gì nghiêm trọng, thật sự có thì đã gọi xe cấp cứu rồi.”
Vương Dương thấy cậu gọi cho ba mình, liền nhanh chóng tìm một chỗ sạch sẽ nằm xuống. La lối, khóc lóc, lăn lộn thì ai chẳng làm được.Nhóc cũng bắt chước, lăn lộn theo:
“Ba ơi, nếu như vậy thì lúc đó đừng sinh con ra, đời con khổ quá…”
Hai người một câu to hơn một câu, giờ phút này như thể biến thành một màn song tấu kỳ lạ. Thật sự khiến Văn Minh khó xử quá mức, chỉ có thể lặng lẽ giữ chặt cửa lớn, ít nhất cũng không thể để Vương lão bản mất hết mặt mũi.
Vương Dũng về rất nhanh, chỉ vài phút đã đến cửa. Nhưng ngay khoảnh khắc mở cửa, mọi thứ đã vượt ngoài sức tưởng tượng của anh, cả người già lẫn trẻ đều đang lăn lộn dưới đất, thấy anh liền đồng loạt kêu khóc to hơn.
Béo thẩm mở màn trước, giả bộ muốn lấy đầu đâm vào tường:
“Dũng à, sớm biết vậy mẹ đã không liên lụy con, nếu lúc đó mẹ chết đi thì đời con đã tốt đẹp rồi. Giờ mẹ đi đây…”
Vương Dương lại càng hăng hái:
“Ba ơi, con sống chẳng vui gì hết! Ba với mẹ con sinh cho con thêm em nữa đi! Giờ con sẽ theo bà nội cùng đi luôn!”
Nói rồi, nhóc còn ôm eo Béo thẩm, hai người loạng choạng ngay mép ao, như thể sắp ngã xuống.
Vương Dũng đưa tay day mạnh huyệt Thái Dương đang giật thình thịch, cuối cùng bùng nổ:
“Câm miệng! Nói thêm câu nữa thì tất cả cút hết!”