Lúc trước hai người vẫn còn chỉnh tề, nhưng hiện tại đã hoàn toàn biến dạng, cả hai đều nhếch nhác, tóc tai rối bù, trên mặt đất thậm chí còn vương từng mảng tóc lớn – nhìn mà thấy rùng mình.
Văn Minh lặng lẽ bước lên một bước, đưa tay quét tóc rụng trên mặt đất sang một bên. Nhỡ đâu hai người họ quay đầu lại nhìn thấy đống tóc này, e rằng lại bốc hỏa ngay. Lại thêm một trận nữa thì cậu không kéo nổi. Chủ yếu là do thân phận không thích hợp, cửa ra vào toàn là đàn ông, ai biết rõ thì hiểu bọn cậu chỉ đến can ngăn, còn không rõ thì lại tưởng bọn cậu vây quanh bắt nạt người ta.
Ngực Tiền Tân Tân phập phồng dữ dội hai lần, xem như miễn cưỡng bình tĩnh lại, cô ấy cao hơn Hạ Uyển Uyển một chút, cúi đầu xuống là có thể thấy da đầu trơ trọi một mảng, nổi lên một cục đỏ tấy như quả trứng chim, trong lòng cơn tức cũng tiêu tan đi ít nhiều. May mà bản thân không bị xé rách đến mức thương tổn.
Ánh mắt cô ấy lúc này trắng dã đến đáng sợ, khiến Hạ Uyển Uyển nổi da gà, theo bản năng lắc đầu vài cái. Tóc rụng vốn thấy rõ, giờ đã được mấy lọn tóc xõa xuống che khuất, cuối cùng cũng không nhìn ra nữa. Bà ấy nhìn thấy quần áo của Tiền Tân Tân bị mình xé rách, hối hận dâng lên, bản thân cũng có chút chùn bước – nếu thật sự bị kéo tới đồn cảnh sát, bà ấy ra tay trước thì chẳng được lợi thế gì, nói không chừng còn phải xin lỗi người ta, như vậy thật không đáng chút nào.
Nhưng giờ hối hận cũng muộn, hai người bọn họ chỉ có thể đi đến cùng, tiếp tục đứng chờ trước cổng trường, đợi ai đó tới hòa giải cho cả hai một bậc thang xuống.
Chịu thua là chuyện không thể xảy ra, nếu bây giờ mà bắt tay giảng hòa thì chẳng phải là uổng phí trận xé rách ở cổng trường vừa rồi sao? Hai người họ còn có thể tiếp tục giằng co, nhưng nhà trường thật sự không thể chịu nổi cảnh tượng này nữa, cuối cùng phó hiệu trưởng cũng phải chạy tới, mời cả hai vị “đại thần” vào bên trong.
Cuộc náo loạn sáng nay xem như kết thúc.
Văn Minh nhanh chóng chụp một tấm hình đống tóc rụng trên mặt đất gửi cho Trịnh Huy:
“Huy ca, sáng nay đúng là náo nhiệt, anh không ở đây thật đáng tiếc.”
Ăn dưa (xem drama) một mình thì hơi cô đơn, hai người cùng xem mới gọi là náo nhiệt, ba hay năm người cùng bàn tán mới thật sự là sôi nổi.
Còn một mình… Những tin tức nóng hổi này, cậu biết tìm ai để chia sẻ cho đã tay đây.
Đương nhiên, kiểu thái độ làm việc này rõ ràng là không có chút tôn trọng nào với đương sự, cũng không phải hành vi đáng khuyến khích. Nếu ăn dưa là tội, thì cứ để địa phủ thẩm phán cậu đi! Mấy chuyện riêng tư ngầm này để sau tính, còn hiện tại phải chớp lấy niềm vui ngay trước mắt, nếu không thì cuộc sống chẳng phải quá tẻ nhạt sao?
Trịnh Huy như đang rảnh rỗi, cố tình dừng xe bên đường nhắn lại:
“Cậu nói Hạ gia đại phu nhân à, áp lực tích tụ đến mức này thì phát tiết ra cũng là chuyện bình thường thôi.”
Chỉ là, bà ta phát điên nhưng lại chọn sai địa điểm – ngay cổng trường, nơi người qua kẻ lại đông như hội.
So với cảm thông, mọi người càng thích hóng chuyện hơn.
Nhưng bọn họ đâu ngờ rằng, Hạ Uyển Uyển lần này phát điên thực ra đã có tính toán từ trước, là một hành động có chủ đích. Không ai biết sáng hôm đó, Hạ Uyển Uyển và Tiền Tân Tân đã nói gì trong phòng hiệu trưởng. Lúc hai người bước ra vẫn cười nói vui vẻ, không khí hòa nhã, như thể đã biến chiến tranh thành tơ lụa.
Không ngờ rằng chỉ sau một ngày, Hạ Uyển Uyển lại đứng ngay cổng trường chất vấn giáo dục của nhà trường, và đoạn video ấy lập tức leo lên top đầu mục video ngắn. Lượt xem đẹp đến mức khiến người ta phải ngạc nhiên.
Một thiếu phụ trang điểm tinh xảo đứng ngay đó, nhìn vào trong khuôn viên trường, vừa than thở vừa khóc lóc lên án:
“Tôi thật sự không hiểu giáo dục hiện nay rốt cuộc là thế nào, chẳng lẽ chỉ có thành tích mới chứng minh được một đứa trẻ là đứa trẻ ngoan sao? Ở nhà, nó nhớ sinh nhật của tôi, biết chủ động giúp tôi làm việc nhà, nó chỉ là thành tích kém một chút thôi, điều đó có nghĩa là nó không phải đứa trẻ ngoan sao? Chẳng lẽ trong lớp học không thể có chỗ cho những đứa trẻ yếu kém tồn tại sao?”
Khoát tay, chuyện này đúng là không thể bỏ qua.
Gần đây không hiểu sao việc mắng chửi trường học lại trở thành xu hướng, chỉ cần ai đó lên tiếng chỉ trích nhà trường, chắc chắn sẽ thu hút được không ít sự chú ý. Lần này cũng không ngoại lệ, chẳng mấy chốc đã có rất nhiều phụ huynh cảm thấy mình gặp tình cảnh tương tự mà xếp hàng bình luận dưới video.
[ Nhà tôi chẳng qua là khai giảng không tặng quà cho giáo viên, kết quả giáo viên liền luôn đối xử với con nhà tôi bằng ánh mắt khó chịu, nói lời khó nghe. Tôi muốn hỏi một chút, đạo đức của giáo viên bây giờ đi đâu rồi? ]
[ Nhà tôi cũng vậy thôi! Ở nhà con ngoan ngoãn, vừa đến trường thì suốt ngày bị phê bình, thành ra bộ dạng như vậy đấy! ]
[ Con tôi bị xếp ngồi cuối lớp hơn một năm trời, trong lớp nhiều chỗ trống như vậy, chẳng lẽ không chứa nổi một đứa như con tôi sao? Chẳng lẽ học sinh yếu kém là không có quyền tồn tại trong lớp sao? ]
Nhìn những bình luận này, ai cũng kể khổ đủ điều. Văn Minh chẳng đồng tình với bất kỳ ai. Hôm nay cậu gọi một phần cơm đậu tằm, cùng Trịnh Huy ngồi trong quán nhỏ ăn. Sau giờ tan học, con phố liền trở nên yên tĩnh, hai người chiếm một chiếc bàn ngồi ở cửa tiệm, có chút cảm giác “náo trung lấy tĩnh”.
Mùa này đúng là lúc ăn dương xỉ, Văn Minh gắp một miếng, nhưng vẫn cảm thấy khí huyết trong người sôi trào:
“Anh nói xem mấy người này sao rảnh đến vậy, bảy tám giờ tối còn vào video mắng giáo viên bình luận rôm rả như thế?”
Ai nấy đều làm như mình là đại gia giáo dục, nhưng không nghĩ xem đây là mấy giờ – buổi tối bảy tám giờ, chẳng phải là lúc bọn trẻ phải làm bài tập sao?
Nhà người ta, phụ huynh thì đưa con đi học thêm các kiểu, cùng con làm bài tập, cùng con đọc sách, còn ngươi —— lúc con đang làm bài tập thì lại ngồi lướt video ngắn. Miệng chỉ lải nhải vài câu đã nghĩ mình là phụ huynh hoàn hảo, con cái thành tài nếu dễ như vậy thì những phụ huynh toàn tâm toàn ý hy sinh kia chẳng phải là coi tiền như cỏ rác rồi sao?
Gieo nhân nào gặt quả đó, chưa từng bỏ ra công sức mà lại đòi hái quả ngọt, chẳng phải là người si nói mộng sao? Cuối cùng lại đổ hết trách nhiệm cho giáo viên và nhà trường, con mình học không tốt đều là lỗi của trường, bản thân thì núp kỹ như không liên quan. Có lúc Văn Minh thật sự nghĩ, rốt cuộc đây là con của ai?
“Anb thử nghĩ xem, trước đây đi học đâu cần phụ huynh lo lắng nhiều như vậy, nhìn lại bản thân đi, thi đậu 985 chưa? Tốt nghiệp đại học chưa? Có cầm được bằng nghiên cứu sinh chưa? Chính mình thi còn không nổi, vậy mà lại đổ mọi kỳ vọng lên con.”
Trịnh Huy im lặng cười khẽ, chỉ cảm thấy người bên cạnh đang lải nhải kia thật đáng yêu, vui vẻ trò chuyện với Văn Minh thêm vài câu:
“Bây giờ trong giới phụ huynh có cái lệ mới, chẳng quan tâm con có bao nhiêu sở trường đặc biệt, chỉ xem đứa nào điểm cao hơn. Có lẽ bọn họ thấy con mình không giỏi giang nên mới cảm thấy bức xúc mà phát ngôn như vậy thôi.”
“Em mỗi lần xem mấy diễn đàn của trường là lại bực mình. Bình thường bài tập mỗi ngày chẳng làm ra hồn, đến cuối kỳ lại không biết xấu hổ đi hỏi giáo viên tại sao con mình thành tích kém. Chẳng lẽ chính họ không rõ nguyên nhân sao? Lúc người khác thắp đèn đêm đọc sách, nhà các người chẳng phải đang bận lướt video sao, ngày nào cũng oán cái này cái kia, sao không chịu học cùng con, giúp con sửa bài tập đi. Nếu phụ huynh giỏi như vậy thì sao không tự đi học lại lần nữa xem sao?”
Nhìn phần bình luận dưới video đúng là buồn cười, thậm chí còn có phụ huynh trong lớp của Tiền Tân Tân nhảy vào gây chuyện, nói rằng Tiền Tân Tân thường ngày đối xử với bọn họ quá hà khắc.
[ Đúng rồi, chính là cái trường này. Ba ngày hai bữa lại thu tiền, hôm nay thì bảo mua sách tham khảo, ngày mai lại diễn xuất cần trang phục, còn phải mua nhạc cụ, ta thấy đống tiền đó đều chui vào túi giáo viên hết rồi. ]
[ Còn bắt phụ huynh chúng tôi mỗi tối phải kiểm tra bài tập, trường học nhà các người từ khi nào biến thành kiểu này vậy. Nếu cái gì cũng bắt phụ huynh làm, thế giáo viên còn làm gì? ]
À đúng đúng đúng, sao ngươi không trực tiếp làm thầy cô luôn đi, chuyện này đến giờ vẫn chưa loạn đủ chắc?
Văn Minh thật sự không hiểu:
“Sao bọn họ không chịu ra ngoài tìm hiểu xem những phụ huynh nuôi dạy con giỏi thì họ làm thế nào, cứ nhắm mắt nhắm mũi tự cho mình là phụ huynh tốt nhất thế giới, bắt con cái phải mang ơn đội nghĩa với bọn họ?”
“Thực tế là, mỗi người đều sống trong cái kén thông tin riêng của mình.” Trịnh Huy buông tay, định đưa tay sờ vào mái tóc rối của người trước mặt, nhưng lại kìm nén thu tay về, “Bọn họ chỉ nhìn thấy những tin tức khiến họ hài lòng, cho dù chúng ta đặt sự thật ngay trước mặt, cũng chẳng thay đổi được gì, vì trong lòng họ đã mặc định ‘sự thật’ của riêng mình. Cũng giống như khi gặp phải lái xe kém, mọi người liền mặc định cho rằng đó là nữ tài xế.”
Loảng xoảng —— chiếc xe ba bánh màu đen nặng nề đâm thẳng vào cột đèn trước cổng trường, sau đó vội vã lùi lại rồi tăng ga bỏ chạy.
Dù bị va đập mạnh như vậy, chiếc đèn cổng trường vẫn sáng rực rỡ, sáng đến mức Văn Minh có thể nhìn rõ người lái xe bên trong —— cậu dụi mắt mấy lần, không dám tin vào mắt mình, rồi cẩn thận nhìn lại lần nữa, không sai, với kinh nghiệm nhiều năm buôn bán quà vặt trước cổng trường của cậu —— tài xế đó là một… học sinh tiểu học!
Tuy rằng nhìn vóc dáng nó đã cao hơn 1m5, trong xe cũng miễn cưỡng vừa vặn, nhưng nhìn gương mặt tròn xoe, non nớt, nở nụ cười trẻ con kia, thật sự khó tin rằng đứa bé này lớn hơn mười hai tuổi.
Kẽo kẹt —— tiếng thắng xe dồn dập cũng khiến Trịnh Huy chú ý.
Thường thì xe phát ra loại tiếng động này, tài xế hoặc là “quỷ hỏa thiếu niên” (trẻ trâu đam mê tốc độ) hoặc là dân đua xe, Trịnh Huy lập tức căng thẳng, vội vàng nhìn ra ngoài cửa.
Khuôn mặt non nớt kia gào thét vụt qua.
Nó nghiến răng, đạp mạnh chân ga, xe tăng tốc phóng đi. Va chạm ở cổng trường dường như kích phát tiềm năng đua xe trong nó, chiếc xe vốn chạy xiêu vẹo giờ lại trở nên thông thuận, quẫy đuôi một cái rồi biến mất ở khúc quanh đường.
Giờ làm sao? Giả vờ như không thấy, hay là…?
Hai người liếc nhau, không hẹn mà cùng đưa ra quyết định: Đi!
Chiếc xe tải nhỏ của Trịnh Huy đỗ ngay trước cửa quán, hai người vội vàng nhảy lên xe, đạp chân ga, phóng thẳng đi.
Hành động của bọn họ đủ nhanh, vừa kịp bắt được cái đuôi xe cách đó không xa. Trời đã tối khuya, màu xe nhìn không rõ lắm, nhưng biển số màu xanh kia lại hiện ra rõ ràng.
Văn Minh vững vàng giơ điện thoại, phóng to, rắc, chụp lại rồi gửi đi:
“Có ai biết chiếc xe này của phụ huynh nào không? Hình như là con họ lái xe nhà chạy ra ngoài.”
Trẻ con lái xe? Sao có thể, chắc chắn là đùa.
Ban đầu Đinh Lỗi còn tưởng Văn Minh đang đùa cợt, cố ý nhắn riêng:
“Tiểu Minh à, bình thường cậu đùa chút còn được. Nhưng đây là nhóm chính, đăng kiểu tin này có phải không thích hợp không?”
Trịnh Huy vẫn tiếp tục rượt theo, chiếc xe kia do thằng nhóc lái, cửa sổ mở toang, gió đêm thổi tung mái tóc ngắn của nó. Văn Minh lặng lẽ giơ điện thoại quay video.
Có lẽ ánh nhìn quá nóng rực, thu hút sự chú ý của cậu nhóc, nó bất ngờ quay đầu, mắt nhìn thẳng vào ống kính của Văn Minh.
Bốn mắt chạm nhau —— ngượng ngùng ——
Trong khoảnh khắc căng như dây đàn ấy, Văn Minh nhanh chóng giơ tay vẫy, gõ vào cửa xe, miệng cười:
“Hey, que cay bán sỉ, mua không?”