Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 9: Thiếu gia nhà họ Trương, mau xuống dưới



Cậu nhóc trước mặt chỉ nhìn Văn Minh bằng ánh mắt vô cảm, rồi nhẹ nhếch khóe miệng, cười khẽ đầy thờ ơ, vừa hay tạo thành bộ dạng của một người lớn. “Hai người các anh đều là người trưởng thành rồi, có thể đừng trẻ con như vậy được không? Mượn cớ kiểu đó anh nghĩ tôi sẽ tin chắc?”

Nó quá tự tin, kính râm cỡ lớn treo lỏng lẻo trên mắt, để lộ ra vẻ hời hợt đầy kiểu cách — đúng chuẩn kiểu “làm màu”.

Chỉ một cái liếc mắt như thế thôi, đã để lộ rõ cả khuôn mặt của nó.

Văn Minh ngượng ngùng cười cười, cố gắng đáp lại nó bằng giọng điệu kiên trì, “Chỗ tụi anh bán đồ ăn vặt rất đầy đủ, hay là suy nghĩ thử xem, trên xe có số điện thoại liên hệ đó.” Cậu thấy cái lý do này cũng khá ổn — chuyện này để người chuyên nghiệp làm thì vẫn hơn. Trịnh Huy làm nghề bán buôn bao nhiêu năm rồi, danh tiếng vang xa. Giữa đường vô tình gặp khách hàng tiềm năng, chủ động bắt chuyện một chút cũng là chuyện rất bình thường mà.

Chỉ có tranh thủ mọi cơ hội, thì mới có thể khiến tài nguyên đổ về không ngừng.

Cậu nhóc ngẩng đầu kiêu ngạo, giơ ngón giữa với hai người, “Ông chủ à, ngày nào anh cũng đứng lượn lờ ở quầy bán quà vặt trong trường, nghĩ tôi không nhận ra anh chắc? Lăn càng xa càng tốt đi, hai người các anh không bắt được tôi đâu!”

Nó đạp ga một cái, xe lại tăng tốc, chỉ để lại cho hai người họ một cái đuôi xe đẹp trai ngầu lòi.

“Xem video chưa, tôi không nói dối đúng không, thằng nhóc này là học sinh trường mình mà, tôi nhìn nó thấy quen lắm.” Văn Minh tuy không nhớ được hết tên từng học sinh, nhưng học sinh trong trường thì vẫn nhận ra được. Mỗi ngày đi tới đi lui trên con đường đó, ít nhiều gì cũng quen mặt vài đứa.

Các giáo viên trong nhóm chat im lặng vài giây, như thể giờ này ai cũng đã nghỉ ngơi rồi, chỉ còn mỗi mình Văn Minh đang độc diễn. Kỳ lạ thật, chẳng lẽ mọi người đều ngủ rồi sao, mà đâu có vẻ là giờ ngủ sớm đến thế?

Văn Minh thậm chí bắt đầu nghi ngờ điện thoại của mình bị lỗi — tin nhắn cậu gửi đi rồi, sao chẳng thấy ai trả lời?

Dù gì đây cũng là nhóm chat của hơn trăm người, không lẽ không một con cú đêm nào còn thức? Tỉ lệ này thấy không ổn chút nào. Nhưng nếu cậu cứ gửi tin liên tục trong nhóm thì lại giống như cậu đang quá nôn nóng, hoàn toàn không còn dáng vẻ điềm tĩnh nữa.

Thậm chí khi đã ngồi trên xe rồi, cậu vẫn không biết cảm giác im lặng nghẹt thở này còn kéo dài bao lâu nữa.

Giây tiếp theo, điện thoại cậu đổ chuông, hiện lên một dãy số lạ không có lưu tên, nhưng cậu đại khái cũng đoán ra được gọi đến vào lúc này chắc chắn là ai. Điện thoại vừa kết nối, giọng người bên kia vô cùng sốt ruột: “Lão bản, anh cứ đi theo thằng nhóc đó trước, bên tôi sẽ liên hệ với phụ huynh nó để báo nguy, nhất định phải bám theo, đừng để nó cắt đuôi tụi anh!”

“Được, bọn anh đang theo sát đây.” Văn Minh dứt khoát móc ra một cái giá đỡ điện thoại khác, đặt thẳng lên giá gắn ở ghế phụ —— giá chuyên dụng để ghi hình, dành cho những “kỵ sĩ tự do” muốn lưu lại từng khoảnh khắc huy hoàng.

Chẳng lẽ thấy chính mình tự tay lái xe đi theo người ta, lại không ghi hình lại dáng vẻ oai phong hôm nay từ đầu đến cuối, để sau này đến lúc cưới còn có thể dùng làm video tiệc cưới, phát lên màn hình lớn trình chiếu để tận dụng triệt để à?

Trịnh Huy đạp chân ga, vừa chạy vừa theo sát theo hướng rẽ của đối phương, luôn giữ một khoảng cách vừa phải — giống như đang thả diều vậy, nếu thấy xa thì anh kéo chặt dây lại, gần thì thả lỏng chút, cái đó gọi là căng giãn đúng mức.

Giữ một khoảng cách phù hợp như vậy có thể khiến mối quan hệ giữa bọn họ trở nên hòa thuận và thân thiện hơn.

Tin nhắn xác nhận nhanh chóng được gửi đến điện thoại, có lẽ là bên phụ huynh và giáo viên chủ nhiệm vừa thêm thông tin liên hệ cá nhân của cậu. Văn Minh lập tức kéo tất cả mọi người vào một nhóm chat mới, tiện thể chia sẻ luôn vị trí của cậu ở trong đó.

Như vậy sẽ không cần liên tục gọi hỏi cậu đang ở đâu nữa — từng bước đi của công tử quý phủ đều được đánh dấu rõ ràng trên bản đồ.

Trước tiên là chấm vị trí của Văn Minh sáng lên, rồi đến cái thứ hai, cái thứ ba… Mọi người đều đang trên đường, và theo tốc độ nhất định, lần lượt tiến về phía Văn Minh. Tốc độ còn khá nhanh nữa. Chỉ là dù tất cả đều đang di chuyển, không ai trong số họ lên tiếng.

Bầu không khí này cứ cảm thấy là lạ, cuối cùng vẫn là Văn Minh mở lời trước để phá vỡ cục diện im lặng.

“Cho nên, bây giờ tôi cần phải làm gì đó đúng không? Kiểu như làm ông anh hiểu chuyện, nửa đêm tâm sự với tiểu soái ca một cuộc đối thoại giữa những người đàn ông?” Tuy rằng chính cậu cũng cảm thấy tình huống này có phần lố bịch, nhưng đã gọi là “người tình nguyện ưu tú” của trường rồi thì ít nhất nói vài câu cũng không đến mức quá lạc quẻ.

Tào Phỉ sững người một chút, bộ não phản ứng chậm của cô cuối cùng cũng bắt đầu hoạt động trở lại. Khi vừa nhận được tin nhắn ban nãy, lý trí của cô bị cú bất ngờ này làm cho đứt đoạn, phản ứng đầu tiên là lập tức thông báo cho phụ huynh của đối phương. Giờ nghe Văn Minh nói với giọng điệu nhẹ nhàng như vậy,cô không tránh được cũng thấy thoải mái hơn chút, “Nghe lời lão bản đi, anh cứ nói với nó là, bây giờ dừng xe lại là được, chỉ cần nó chịu về nhà thì đều ổn cả.”

Câu này nghe thế nào cũng thấy có chút kỳ lạ.

Những kẻ tự nguyện lao vào nguy hiểm hình như cũng rất hay được nghe những kiểu câu như thế — “về nhà là được”. Nghe cứ như nhà là nơi có phép màu vậy, chỉ cần quay về, mọi vấn đề gặp phải đều có thể biến mất không còn dấu vết?

Trịnh Huy như thể đoán được Văn Minh đang nghĩ gì, đột nhiên tăng tốc, bám sát chiếc xe của cậu nhóc đang bỏ chạy phía trước. Nhưng lần này lại hơi khác. Anh không chỉ chạy song song, mà còn cố tình ép xe hơi sang bên phải — bên phải là đường dẫn ra vùng nông thôn, còn nếu cứ đi thẳng là vào trung tâm thành phố. Nếu cậu nhóc thật sự không biết mình nên đi đâu, vậy để người lớn giúp chọn giùm một lần.

Chiếc xe tải nhỏ vốn dĩ đã cao, nay lại dán sát vào bên cạnh xe của cậu nhóc, tạo hiệu ứng như che cả bầu trời. Dù trong lòng cậu ta có bực bội, nhưng tay vẫn theo bản năng xoay vô lăng rẽ phải theo.

Nhưng việc tự mình muốn rẽ phải là một chuyện, bị người ta ép rẽ lại là chuyện khác.

Cậu nhóc tức giận hạ kính xe xuống mắng ầm lên: “Hai người các anh phát rồ giữa đêm nửa hôm à? Cứ bám theo tôi làm cái gì?”

“Khụ khụ, test, test…” Văn Minh điều chỉnh vị trí ngồi, rút cái loa nhỏ ra, rồi cũng thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, nói lớn: “Bởi vì tớ thích cậu mà. Mỗi ngày đều muốn được đến gần cậu một chút ~~ yêu cậu nha ~ ( づ ̄3 ̄ ) づ╭❤️~”

Nói xong còn phóng sang cậu ta một cái nháy mắt đưa tình.

“Nôn!” Cậu nhóc suýt thì ói tại chỗ, mắng om lên: “Hai tên g·ay chết tiệt các anh có thể cút xa ra một chút không, nửa đêm nửa hôm ra đường làm người ta hết hồn!” Có vẻ bị cảnh tượng này làm cho choáng váng hoàn toàn, tốc độ xe của nhóc bắt đầu giảm dần, ban đầu từ 30-40 km/h xuống còn khoảng 10km/h, gần như đang bò trên đường.

Đúng rồi. Khi con người đang phân tâm vì thứ khác, sẽ theo bản năng buông chân ga. Còn nhỏ tuổi mà học đòi người lớn nhấn ga chạy liều, an toàn điều khiển vẫn là quan trọng nhất.

Thấy cậu nhóc thật sự nổi giận, Văn Minh quyết định đổi cách tiếp cận để làm cậu ta bình tĩnh lại, “Tớ biết cậu ghét tớ, nhưng tụi mình chơi một trò chơi được không? Chỉ cần cậu đoán đúng tớ đang giấu viên sôcôla ở tay nào, tớ sẽ rời đi ngay lập tức, được chưa?”

Viên sôcôla bọc giấy hồng nhạt vẫn thấy rõ ràng trong bóng đêm. Văn Minh giơ tay, rồi lặng lẽ nhét viên kẹo vào tay trái.

Không phải chứ, anh ta tưởng mình là đứa ba tuổi chắc? Ngay cả cái trò trẻ con như này mà cũng không nhìn ra được à?

Có lẽ là thật sự bị trúng tà rồi, cậu nhóc hoàn toàn bị dòng suy nghĩ của Văn Minh kéo theo, tỏ rõ sự thiếu kiên nhẫn: “Được rồi, nếu tôi đoán trúng thì anh phải để tôi đi ngay lập tức. Nếu không, ngày mai tôi sẽ đến Cục Giáo dục tố cáo anh.”

Thấy chưa, vẫn là một đứa trẻ quen sống trong môi trường học đường. Nếu không thì đã nghĩ đến việc đi báo lên Cục Quản lý thị trường rồi. Tuổi còn trẻ, trải đời vẫn còn ít lắm.

Văn Minh nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt, hai nắm tay chắp lên bệ cửa sổ xe: “Tới nào, bây giờ mời tuyển thủ trẻ tuổi đẹp trai của chúng ta đoán thử xem — sôcôla ở tay nào đây?”

Cậu nhóc hờ hững chỉ một cái: “Tay trái.” Dù sao người lớn cũng như nhau cả thôi, chỉ giỏi tìm cớ để lừa gạt nhóc. Cứ làm theo ý bọn họ một lần, đợi đến lúc họ tưởng nhóc đã từ bỏ phản kháng mà xuống xe đến gần, nhóc sẽ lập tức đạp ga chạy mất, vậy là có thể dằn mặt được hai tên người lớn kiêu ngạo này một trận.

Cho nên, kết quả trò chơi này ngay từ đầu vốn dĩ chẳng có chút quan trọng nào.

“Tay trái à?” Trên mặt Văn Minh thoáng hiện vẻ chột dạ, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, cố gắng lung lay lựa chọn của cậu nhóc, “Chắc tay trái không? Có muốn suy nghĩ lại không?”

Cậu nhóc càng thấy Văn Minh hoảng hốt thì lại càng tin chắc, “Chính là tay trái, mở ra ngay đi.”

Keng keng keng —— Văn Minh mở nhanh nắm tay ra, bên trong hoàn toàn trống rỗng, chẳng có gì cả. Trong lòng bàn tay trống không đó, cậu đưa ngón trỏ và ngón cái chà xát nhau tạo thành hình trái tim, “Nhưng mà, không phải không có gì đâu nha, bên trong là đầy ắp tình yêu của tớ. Còn sôcôla thật, chỉ có thể để cho anh đầu bếp đẹp trai nhất của chúng ta — sư phụ Trịnh thưởng thức thôi.”

Văn Minh búng tay một cái bên tai Trịnh Huy, rồi từ sau tai anh rút ra viên sôcôla quen thuộc với bao gói màu vàng đồng, ba giây sau đã xé ra, nhét thẳng vào miệng Trịnh Huy, “Hạt dẻ nhân sữa, ngọt lắm đấy.”

Quả nhiên! Hai người bọn họ đúng là cái loại chết tiệt có quan hệ mờ ám! Nửa đêm nửa hôm còn cố tình đến đây chọc nhóc chơi trò đùa ác?

Cậu nhóc vì xấu hổ mà hóa tức giận, đạp phanh cái két rồi dừng xe ngay ven đường:
“Hai người các anh bị làm sao vậy, nửa đêm nửa hôm còn uy sôcôla? Yêu nhau thì về nhà mà yêu! Không phải hai người nên tận tình khuyên nhủ một đứa trẻ bỏ nhà đi như tôi trở về nhà sao? Hai người đang làm cái gì thế này vậy?!”

Cái kịch bản này thật có vấn đề rồi.

“Người đâu? Viện binh hai anh gọi đâu cả rồi? Có phải đang đuổi đến đây không? Nói cho hai anh biết, cho dù bây giờ tôi có nhảy xuống từ đây, tôi cũng tuyệt đối không quay về cái nhà lạnh lẽo vô tình đó!” — Cậu ta vừa gào lên vừa đứng bên vệ đường như phát cuồng.

Nhưng càng phản ứng kịch liệt, thì trong mắt người khác, hình ảnh cậu ta lại càng hiện rõ — chỉ là một đứa trẻ nóng nảy và chưa trưởng thành.

Cậu nhóc đã như vậy rồi, thế mà cái tên bán đồ ăn vặt chết tiệt ở trường kia vẫn còn lấy ra một viên sôcôla khác, giơ lên hỏi:
“Vừa rồi là viên cuối cùng vị hạt dẻ, giờ có nho khô, cậu có ăn không?”

Bốp — Cậu nhóc giận dữ vung tay đánh bay viên sôcôla khỏi tay Văn Minh, vừa nhảy dựng lên bên vệ đường vừa gào:
“Tôi phải nói với anh bao nhiêu lần nữa hả?! Tôi không ăn sôcôla! Không ăn! Không ăn! Không ăn!!!”

Giọng gào the thé của cậu ta thậm chí mang theo một chút uất ức như muốn bật khóc. Văn Minh theo bản năng rụt người lại, miệng lẩm bẩm mấy câu:
“Không ăn thì thôi chứ, nói đàng hoàng không được à…”

Bốp! — Tiếng vung tay thứ hai vang lên, âm thanh còn lớn hơn ban nãy.

Ngay sau đó là tiếng ba mẹ cậu ta gào lên đến muốn trào máu:
“Mày cứng đầu đúng không! Dám bỏ nhà đi! Mày còn muốn từ tầng cao nhảy xuống phải không hả?!”

“Nhảy thì nhảy! Bây giờ con nhảy luôn từ tầng 22 cho mà xem!” — Cậu nhóc ôm mặt gào khóc, điên cuồng đạp loạn xạ, “Mỗi ngày các người đều PUA con! Con muốn làm chính con! Con chỉ muốn một chút tự do thôi, vậy cũng không được sao!!”