Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 83: Kỳ nghỉ ngạch trống không đủ thời điểm, tổng muốn khêu đèn đánh đêm.……



Trịnh Huy vừa liếc mắt một cái liền thấy, “Em xóa cái gì vậy, có tin tức gì mà không thể để anh xem sao?”

“Là số liên lạc của người đang đuổi theo sau xe thôi.” Văn Minh xua tay, dáng vẻ rất thản nhiên, “Em nghĩ sau này chúng ta chắc cũng không cần liên hệ nữa.” Dù sau này có việc cần bảo dưỡng thì cũng là ông chủ Vương liên hệ bên họ, chứ với người kia thì coi như không còn dính dáng gì.

Ra ngoài làm ăn, đương nhiên phải nhận rõ ai mới thật sự là ông chủ, nếu không thì đôi khi sẽ lúng túng.

Bóng đêm vô tận dần dần mở rộng phía sau lưng, vô số câu chuyện cũ bị bỏ lại đằng sau, chỉ còn lại lúc này Văn Minh và Trịnh Huy, trong bóng tối cùng nhau đi về phía trước, chẳng thấy đường lui. Nhưng Văn Minh vốn dĩ chưa từng nghĩ sẽ quay đầu.

Giống như chỉ cần nắm chặt đôi tay người bên cạnh là có thể có được tất cả của riêng mình. Văn Minh bỗng thấy có chút niềm tin vào con đường phía trước, cậu thử dò hỏi, muốn trao cho Trịnh Huy thêm chút tin tưởng: “Anh Huy, nếu bây giờ hai chúng ta rời khỏi đây, đi chỗ khác lang bạt, anh có chịu không?”

Không cần quan tâm gì, chỉ cần xuất phát ngay bây giờ là được.

Trịnh Huy nhìn qua tuyến đường, nghiêm túc lên kế hoạch: “Có thể thì có thể, nhưng mà có lẽ xe du lịch này không đủ xăng, nhiều nhất chúng ta chỉ chạy thêm được một trăm cây số là phải tìm trạm xăng để đổ. Lúc đó chắc cũng không kiếm được nhà nghỉ nào tử tế, nên phải cẩn thận tính toán lại lộ trình.”

Vài câu thôi mà Trịnh Huy gần như đã phác thảo xong một tuyến đường nhỏ cho chuyến đi. Theo góc nhìn của anh, bây giờ chỉ cần dọn dẹp chút là có thể khởi hành luôn. Hành động lúc nào cũng nhanh gọn, đúng là anh Huy.

Thấy Văn Minh không phản đối, Trịnh Huy lại lo thêm mấy chuyện: “Tiểu Minh, em xem, nếu đi tuyến này thì phía trước mình đi quá nhiều lần rồi. Nếu đã ra ngoài thì phải chọn chỗ mới lạ một chút. Nhưng bên này thì thời gian đi trên cao tốc hơi nhiều, chắc cũng chẳng ngắm được bao nhiêu cảnh. Em thấy sao?”

Cậu cảm thấy cũng ổn cả.

Chỉ là vừa rồi cậu đột nhiên nảy ra ý tưởng, còn để bây giờ mà thực sự xuất phát thì Văn Minh lại thấy… “Hay là nghĩ lại đã, đêm hôm khuya khoắt thế này, chi bằng về ngủ trước?”

Lúc lên kế hoạch thì thấy mình tràn đầy sức sống, nhưng khi thực sự chuẩn bị bước lên sân khấu lại cảm thấy không thoải mái, chỉ muốn nằm ấm áp trên giường mà “du lịch”. Đêm hôm thế này tự tìm mệt mỏi làm gì, ở nhà nằm cho sướng không tốt hơn sao?

Văn Minh lập tức đổi ý: “Không không, em thấy giờ đi ra ngoài cũng đột ngột quá, thôi cứ ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi cho tốt. Chuyện gì để mai ngủ dậy rồi tính?” Ngủ dậy rồi kéo dài thêm một chút, là có thể khiến chuyện này trôi qua.

Vốn chỉ là hứng lên nhất thời, cần gì nghiêm túc đến thế. Tán gẫu thôi mà, đâu phải ý nghĩ nào cũng phải thực hiện. Niềm vui của cuộc sống chính là ở chỗ nó có nhiều thay đổi bất ngờ.

Nhưng… Văn Minh lén liếc Trịnh Huy một cái, người ta đã nghiêm túc lập kế hoạch như vậy, giờ cậu đột ngột nói không đi có phải hơi vô tâm quá không? Trông cậu như kiểu người tùy hứng, muốn gì là đòi bằng được.

Trịnh Huy đã hoàn toàn đoán được tâm tư của Văn Minh. Thấy cậu im lặng mãi không nói, anh cũng đã hiểu bảy tám phần, liền thuận thế đổi đề tài: “Vậy thì sau này mình nghĩ tiếp. Tối nay về có muốn ăn khuya không? Đi ăn chút tôm hùm đất nhé?”

“Không được không được, dạo này em phải kiềm chế ăn uống một chút. Ăn khuya mỗi ngày là quá đáng lắm rồi, tuổi này cũng nên quản lý dáng người cho tốt.” Văn Minh nói nhẹ nhàng vậy thôi, chứ về đến nhà chắc lại là một cảnh khác.

Nhưng Trịnh Huy cũng không dội gáo nước lạnh, nghe theo sắp xếp của cậu. Nếu thật sự muốn ăn, dù anh không muốn ra ngoài thì một người nào đó cũng sẽ đúng giờ lôi anh đi cho bằng được.

Ở nhà thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt đã đến cuối kỳ nghỉ hè. Văn Minh còn đang ngủ say, ngoài cửa hàng đã có tiếng động không nhỏ, tiếng “phành phạch phành phạch” quen thuộc, chắc chắn là của ai đó thân quen.

Không đúng, giờ vẫn chưa khai giảng, mấy học sinh này đến đây làm gì?

Nhưng ai nấy đều rất tự nhiên, không nghe thấy động tĩnh bên Văn Minh thì cũng chẳng khách sáo, tự mở cửa đi vào, thậm chí bật cả TV và điều hòa.

Ơ này, định dựng trại đóng quân ở đây à?

Dù có muốn ngủ tiếp thì lúc này Văn Minh cũng phải bò dậy tiếp khách. Không thể để đám kia ồn ào làm loạn trong tiệm được. Dù không biết bọn họ định làm gì, nhưng nếu để họ tự tung tự tác thì cậu ngủ cũng như hai con mắt phải thay nhau canh chừng.

Họ sẽ không cố ý làm gì xấu, chỉ sợ lỡ tay làm quá trớn, phá hỏng luôn cái tiệm nhỏ này. Cửa hàng của cậu vốn nhỏ, ai cũng nhìn thấy rõ, thật sự chịu không nổi bất kỳ biến cố gì, chỉ mong mấy vị “đại thần” nương tay cho.

Nhưng khi vào trong tiệm nhìn kỹ thì tình hình lại tốt hơn cậu nghĩ. Họ tự mang ghế nhỏ, ngồi yên lặng, còn chủ động dời hai cái bàn từ ngoài vào trong. Trong tiệm yên tĩnh như tờ, chỉ có tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy.

Làm gì vậy trời?

Bỗng nhiên yên tĩnh thế này khiến cậu không quen. Trẻ con mà im ắng thì hoặc là đang làm điều xấu, hoặc là đang chép bài tập. Văn Minh tò mò nhìn qua, quả nhiên chẳng có gì bất ngờ — từng cuốn vở bài tập được xếp ngay ngắn, ai nấy đều cắm cúi múa bút, hoàn toàn quên mất mọi thứ xung quanh, trong mắt chỉ còn tờ giấy trước mặt.

Nếu biết trước bọn chúng tới đây để làm việc này thì cậu đã tắt điều hòa trong tiệm rồi.

Văn Minh cố tình trêu chọc: “Này, còn mấy ngày nữa, sao không thong thả? Để thêm hai ngày nữa rồi làm tiếp. Giờ bắt đầu sớm quá. Hay là mình nghỉ ngơi chút, chơi một lát?” Nói xong, cậu còn định tiện thể gửi một “báo cáo nhỏ” cho các thầy cô, tố luôn cả đám.

Bao nhiêu năm rồi, lần đầu tiên cậu thấy cảnh ở quán quà vặt trước cổng trường lại có “nhóm trưởng” dẫn đầu làm bài tập hè. Đúng là sáng tạo thật, chắc là sợ người khác không tìm ra tụi nó? Chẳng lẽ bọn chúng đã nắm vững kỹ năng cơ bản, chơi thành thục đến mức có thể “ẩn thân” dưới ánh đèn sáng?

Nhưng mà…

Văn Minh nhìn trái nhìn phải, vẫn chẳng thấy trên mặt mấy đứa này có chút thông minh nào. Người ta nói ba anh thợ giày còn hơn một Gia Cát Lượng, nhưng với chỉ số thông minh của bọn này, dù có gom lại một chỗ cũng chẳng thấy ra cái “khôn” ở đâu.

Ngu cộng ngu chỉ thành ngu “plus”, chứ không thể biến thành thông minh được.

Văn Minh nhìn qua rồi nhìn lại, cuối cùng không nhịn được: “Mấy đứa có mang đầu óc không đấy? Sao mà tính chu vi lại thành diện tích, tỉnh táo chút đi.” Công thức cơ bản có thuộc lòng không? Chỉ cần có chút đầu óc thì cũng không đến mức làm sai thê thảm như vậy. Ngay cả ghép vần viết từ cũng sai lung tung, chữ thì xấu như gà bới. Chúng chỉ biết cắm đầu làm cho nhanh, cố nhét đầy mấy chỗ trống cho xong.

Nhìn mà cậu cảm thấy khó thở. Không lẽ đầu óc bọn chúng có vấn đề? Rõ ràng đều ngồi học cùng một lớp, tại sao lại không hiểu nổi mấy thứ này?

Quả nhiên con người không thể đồng cảm hết được,lúc này Văn Minh đúng là không thể nào thông cảm nổi cho đám này. Cậu đè mấy đường gân xanh đang nổi lên, thật sự nhịn không nổi mà thở dài: “Hay là mấy đứa đi học thêm đi? Làm mà tỷ lệ đúng thấp thế này, bản thân không thấy lo à?”

Nhìn thêm một đống đáp án viết loạn, Văn Minh chỉ muốn nhắm mắt: “Hay thế này đi, mấy đứa góp tiền, anh làm cơm cho ăn. Chứ lát nữa bên này cũng chưa xong đâu.”

Bảo chúng ra ngoài mua ăn cũng không thực tế, trời nóng như vậy, lỡ bị cảm nắng thì phiền toái to. Thà cậu chịu cực một chút, tạm thời mở “quán cơm mini” còn hơn.

Đám cúi đầu làm việc kia hoàn toàn chẳng để tâm sẽ ăn gì, thuận miệng đáp: “Được được.” Rồi lại lập tức cúi đầu tiếp tục “sự nghiệp vĩ đại” của mình.

Trước khi hoàn thành bài tập, chẳng ai buồn nói chuyện, như thể không nghe thấy gì. Cũng đúng thôi, ở gần trường học, cảm giác “hơi thở” của trường thúc đẩy tiến độ nhanh hẳn, tay viết đến mức chỉ còn thấy bóng mờ.

Vài phút là xong một tờ.

Nhưng chữ thì xấu y như gà bới, thật sự khó coi. Văn Minh cố nhịn, nhưng rồi vẫn không chịu được, nhắc thêm: “Mấy đứa viết chữ thế này, không sợ nộp lên bị chủ nhiệm lớp bắt chép lại à?”

“Sợ gì chứ.” Cả bọn giống như mấy con lợn chết không sợ nước sôi, “Lão bản, anh phải biết là nhiều bài tập hè như vậy, thầy cô cũng không rảnh xem kỹ đâu. Chỉ cần tổ trưởng kiểm tra sơ là xong, miễn sao qua mặt được là được. Đến lúc đó mấy cuốn này cũng bị bán ve chai thôi.”

Cái quy trình này thì Văn Minh quá quen thuộc rồi.

Thằng nhóc cầm đầu còn có chút thất vọng: “Năm ngoái tao đều mua trước được mấy quyển bài tập hè đã bị bán lại, ai ngờ năm nay trường đổi sang phiên bản mới.” Thế là toàn bộ kế hoạch từ trước của nó coi như phá sản.

Vốn dĩ nó cũng có thể ra hiệu sách mua bản mới tinh có kèm đáp án, đúng không? Nhưng vấn đề là, người thông minh như nó thật sự quá nhiều, kết quả là trước thời hạn mấy ngày thì mấy quyển đó đã bị mua sạch.

Đáng ghét!

Chẳng phải thế là trông nó kém thông minh đi à? Trên đời này người khôn lanh nhiều như vậy, thế mà nó lại không theo kịp. Nhưng không sao, nó vẫn rất hiểu thầy cô mình, biết bọn họ chẳng có thời gian mà kiểm từng cuốn tỉ mỉ, vậy chẳng phải là nó lập tức tìm được kẽ hở rồi sao.

“Chỉ cần tụi mình chuẩn bị mấy trang đầu cho đàng hoàng để còn xem điểm, mấy trang sau thì tùy tiện làm. Đến lúc đó bài tập bán đi, thế là qua mặt được.” Nói rồi, nó còn truyền thụ cho bạn cùng lớp bí quyết làm bài nhanh: “Mày xem tao chép nè, kẹp hai cây bút là viết được hai hàng cùng lúc, mấy ô vuông thì cứ điền thế này…”

Không chỉ nói suông, nó còn đích thân ra tay, kèm một kèm một như gia sư chuyên nghiệp, nhất định phải để đối phương học ngay kỹ năng mới này.

Văn Minh đứng bên cạnh mà tim đập thình thịch, dựa vào kinh nghiệm của cậu thì kiểu gì lát nữa cũng xảy ra chuyện: “Hay là mấy đứa tìm ch* k*n hơn để làm bài đi? Ở ngay trước cổng trường mà to gan thế này, tim anh chịu không nổi.”

Cảm giác giống như chính cậu cũng quay lại thời học sinh, sắp bị thầy bắt quả tang tới nơi.

“Không sao đâu.” Thằng nhóc xua tay, giọng điệu lại như ông cụ non, “Chiêu này gọi là ‘dưới đèn thì tối’…”

“Nha, người quen cũ đây rồi—” Một giọng quen thuộc vang lên ngay trên đầu, khiến cả đám giật mình thon thót.