Không phải chứ, bọn họ mới chỉ buột miệng nhắc có mấy câu, sao lại đúng ngay cái sợ nhất mà gặp phải vậy? Chủ nhiệm lớp bọn họ rảnh rỗi tới mức này sao? Nghỉ hè mà cũng chịu khó mò đến trường à? Không đúng, không đúng.
Dù trong lòng một vạn lần không tin, bọn họ vẫn cứng đờ người, chậm rãi quay đầu lại — nhìn gương mặt quen thuộc, dáng người quen thuộc, giọng nói quen thuộc — ngoài chủ nhiệm lớp của bọn họ thì còn ai vào đây nữa.
Cái bộ dạng này, có hóa thành tro bọn họ cũng nhận ra.
Quá quen thuộc, quen đến mức nửa đêm nằm mơ cũng muốn lén xông tới tẩn cho mấy cú. Không vì gì khác, chỉ vì cái oán hận tích tụ do những lần bị hắn “tra tấn” ngày trước. Ai mà chưa từng lén mắng chủ nhiệm lớp của mình sau lưng chứ.
Nhưng mà — dù có lùi cả vạn bước, khi đã rơi vào tay người ta, ai dám mở miệng thêm câu nào? Bọn họ không có gan đó. Cho dù sau này tốt nghiệp rồi, lỡ gặp lại chủ nhiệm lớp, e rằng bắp chân vẫn còn run.
Không phải vì sợ hãi mất mặt, mà là vì trong lòng vẫn còn chút kính trọng.
Hà Phong cúi đầu nhìn mấy đứa này, có đứa là học sinh của hắn, có đứa thì không quen. Điểm chung duy nhất là tất cả đều ngoan ngoãn cúi đầu, cố gắng thu mình nhỏ lại, nhỏ thêm chút nữa.
Bề ngoài thì trông như rất nghiêm túc, nhưng bên trong thế nào thì chẳng ai rõ.
Khai giảng chưa tới mà tụ tập trong quán, chắc chắn chẳng phải chuyện tốt. Hà Phong cũng không quát tháo, chỉ chìa tay ra: “Không phải làm bài tập sao? Đưa đây.” Giọng đều đều, không thêm câu thứ hai.
Nhưng ai cũng cảm nhận được trong đó ẩn chứa uy h**p và áp lực.
Rõ ràng sắp có giông bão kéo tới. Văn Minh lập tức rụt người, lùi hẳn một bước, rồi chui vào khe giữa kệ hàng. Nói thật, cậu chỉ cung cấp địa điểm tụ tập, bọn chúng ngồi đây chép bài tập thì đâu liên quan gì đến cậu, chắc sẽ không lôi cậu ra mắng chứ?
Cậu vô tội mà.
Cậu — Văn Minh — chỉ là một ông chủ quán quà vặt bình thường, ngày ngày đón khách tứ xứ, làm sao biết được mấy người này sẽ bày trò gì quá đáng. Lỡ chuyện bại lộ, bọn chúng bị mắng thì cứ để mắng, cậu sẽ nói mình vừa đi nấu cơm, chẳng hay biết gì.
Nhưng Văn Minh vẫn không yên tâm, thân thì núp, đầu thì ghé ra sau kệ, lén quan sát tình hình bên kia.
Tiền Thụy run như cầy sấy, lắp bắp mãi mà chẳng nói được câu nào trọn vẹn. Rõ ràng nhiệt độ trong tiệm không hề thấp, vậy mà trán nhóc lại lấm tấm mồ hôi.
Chắc nhóc đang khẩn trương tìm cớ thoát thân, nhưng tiếc là vô vọng.
Văn Minh ở bên xem kịch, chỉ tiếc trên tay không có nhúm hạt dưa để nhấm nháp, thấy cũng hơi phí. Mau mau, bóc mẽ cái vẻ giả vờ của bọn chúng đi, cho bọn chúng mất chỗ trốn. Cái cảnh “vả mặt” nhanh gọn này, ai mà không muốn xem, nhất là khi thầy chủ nhiệm phong thái ung dung mà chỉnh học sinh.
Hà Phong chẳng lẽ không biết bọn này đang làm gì sao? Gần khai giảng, tụ tập, mở sách bài tập… Không phải rõ rành rành là chép bài tập thì là gì? Mấy năm làm chủ nhiệm đâu phải để trưng.
Nhưng nếu bóc trần ngay tại chỗ, chưa chắc bọn chúng đã chịu ngoan ngoãn, biết đâu lại liều mạng chống trả. Thầy giỏi thì phải biết “điểm đến thì dừng”, bóc nhẹ thôi mới thú vị.
Hà Phong giả vờ không thấy bọn chúng đang giấu vở, bước lên một bước, vỗ vai Tiền Thụy: “Khá lắm, biết rủ các bạn cùng ra học tập, tiến bộ nhiều đấy. Ngoài bài tập viết, thực hành cũng đừng quên. Khai giảng thầy sẽ xem kỹ bài của các em.”
Giống như chỉ đến để nói câu đó, cổ vũ vài câu, mua chai nước là đi ngay, chẳng thèm quan tâm bài tập bọn chúng sẽ thành ra thế nào.
Nhìn Hà Phong rời đi, Tiền Thụy lập tức rũ xuống, nằm bẹp ra ghế. Sự thay đổi này nhanh quá khiến nhóc không chịu nổi: “Không hiểu sao Hà lão sư lại qua đây, giờ vẫn chưa khai giảng mà.”
Văn Minh không biết từ góc nào ló ra: “Thì về sớm làm việc thôi. Mỗi học kỳ đều có mấy thầy cô muốn đi làm trước, nghỉ hè cũng có người trực ban.” Người ít, nhưng gặp thì vẫn là bình thường.
Ai cũng biết chuyện này, chỉ trừ mấy cái đầu đất kia là cứ theo bản năng bỏ qua, đúng là “xuất sắc”, thật sự “xuất sắc”.
Mỗi lần đều bị cái kiểu ngây thơ này làm cạn lời. Trong đầu bọn chúng dường như không có khái niệm suy xét, chỉ cần nghĩ “không phải giờ học” là chắc chắn sẽ không gặp thầy cô. Cái “quy tắc” này không biết ai đảm bảo với chúng.
Học sinh nhỏ mà cứ muốn giả bộ làm “người lớn” thì đến lúc này là lộ nguyên hình, chỉ còn lại một chút tâm tư non nớt còn cuộn trào. Người trẻ đúng là chẳng kiên nhẫn chút nào, đi ra ngoài kiểu này chỉ rước họa vào thân.
Vài “nạn nhân” vừa bị dọa cho một trận, giờ ngồi ngây ra như mất hồn, hệt như bị móc sạch linh hồn và ý nghĩ, chỉ còn lại cái xác vất vưởng giữa nhân gian. Chậc chậc, nhìn mà thấy đúng là vừa ăn phải cú đòn nặng.
Đã đến nước này thì Văn Minh đương nhiên phải ra mặt chọc thêm: “Sao thế, mới vậy mà đã mất tinh thần rồi à? Mấy đứa này có muốn làm lại bài tập không?” Dù gì thì một đứa hai đứa trong bọn cũng nằm trong “danh sách quan tâm đặc biệt” của chủ nhiệm lớp, người khác có thể không bị soi, nhưng bọn này chắc chắn sẽ bị xét kỹ.
Tiền Thụy như vừa bừng tỉnh khỏi mộng, gần như bắn thẳng dậy từ dưới ghế: “Cục tẩy, mau, đưa cục tẩy đây!” Lập tức định xóa hết mấy đáp án vừa viết loạn, nếu không để cho “kẻ điên” kia phát hiện thì chắc chắn là chết rất thảm.
Giờ phút này, mọi cảm giác khó chịu trên người đều trở nên nhỏ bé không đáng kể, chỉ muốn thúc mình nhanh tay làm lại. Bình thường thấy tay mình lanh lắm, mà sao đến lúc quan trọng lại chẳng có tí sức lực nào. Chỉ biết sốt ruột âm thầm trong lòng.
Tiền Thụy còn nghĩ đến chuyện đổi địa điểm, nhưng chỉ vừa tưởng tượng thôi cũng đã thấy không ổn , đã dính “tầm ngắm” thì nhóc còn không rõ mình đang ở đâu chắc? Nếu lỡ kéo Hà Phong đến tận cửa nhà, nhóc biết giải thích với ba mẹ thế nào chuyện thầy đến nhà? Trò này đúng là hai mặt đều bị ép, chẳng biết dựa vào ai.
Giờ nhóc chỉ thấy mình như miếng thịt đặt trên thớt, chờ lúc nào Hà Phong quay lại là sẽ bị “n*n b*p” thành bánh dẹt. Đáng sợ nhất là nhóc còn chẳng biết khi nào thầy sẽ quay lại.
“Tiểu Thụy nè…” — bóng dáng quen thuộc lại ló đầu vào cửa, bất ngờ quay lại như thể chẳng có gì, giọng nói vang lên nhẹ nhàng như ăn cơm uống nước: “Thầy đã nói với ba mẹ em rồi, là em đang nghiêm túc làm bài tập ở tiệm này. Thầy còn hứa nếu em làm tốt, sẽ để bài tập của em triển lãm trong lớp. Thầy rất kỳ vọng ở em đó, cố lên nha!”
Cố lên… để bài tập đi triển lãm?
Thế là muốn làm nhóc mất mặt trước cả lớp còn gì? Không được, tuyệt đối không được. Tiền Thụy vung cục tẩy trong tay, hận không thể quay ngược thời gian, đánh chết cái kẻ đã rủ mình tới đây làm bài tập. Chơi gì mà “dưới đèn thì tối”, giờ thì tự hại mình quá đáng rồi.
Nỗi khổ này Tiền Thụy ngàn vạn lời cũng chẳng thốt ra nổi, chỉ còn nghẹn lại trong lòng. Cái cảm giác nước mắt chảy ngược vào tim đúng là khiến người nghe cũng xót xa, kẻ thấy cũng rơi lệ. Nhưng nỗi buồn này lại chẳng thể kể với ai, chỉ biết lặng lẽ nuốt xuống, muốn nghẹn đến biến thành một quả dưa hấu đỏ au.
Nhìn cái cách trên mặt nhóc diễn hết nội tâm, thật sự rất có “giá trị thưởng thức”, tất cả cảm xúc và suy nghĩ đều viết rõ rành rành, khiến người ta nhìn mà chỉ muốn chọc ghẹo thêm.
Có lẽ vì cú sốc khi chủ nhiệm lớp bất ngờ xuất hiện quá lớn, nên lần gặp này kết thúc rất nhanh. Chưa đến nửa buổi chiều, cả đám đã vội vàng tản đi. Văn Minh đoán chắc bọn chúng sẽ tìm cách giải quyết khác.
Cách “hèn” nhất chính là về nhờ anh chị em họ hàng giúp làm bài tập.
Trịnh Huy vẫn không hiểu: “Bây giờ bọn nhỏ làm bài tập khó đến vậy sao? Hồi đó tụi mình có nhiều vấn đề thế này à?” Ký ức tuổi thơ như dần xa anh, chỉ còn lại vài mảnh vụn, nhớ mình khi đó mỗi ngày đều nỗ lực làm việc, muốn tạo ra tương lai tốt đẹp hơn. Thời gian rảnh rỗi hình như chẳng còn dấu vết.
“Khác chứ, hồi đó tụi mình da dày thịt béo. Bài tập mà không làm thì ở trường bị đánh một trận, về nhà lại ăn thêm trận nữa, hỗn hợp đòn kép.” Văn Minh trợn trắng mắt, “Giờ khác rồi, đi học là như ‘tiến cung làm hoàng đế’, ai cũng phải nâng niu. Chỉ cần phê bình thêm hai câu là lại bảo thầy cô xúc phạm lòng tự trọng mong manh của học sinh.”
Quý giá thật.
Nếu đã quý như vậy thì ở nhà cho yên, tới trường chịu khổ làm gì. Học hành vốn dĩ là một cuộc cạnh tranh khắc nghiệt, để loại bỏ những kẻ trí tuệ và nghị lực không đủ. Sao lại có thể vừa thoải mái vừa vui vẻ mà vẫn mong kết quả tốt đẹp được.
Anh thử nhìn mấy “gia đình ưu tú” mà xem, phía sau thành tích là cả núi công sức. Cha mẹ người ta thắp đèn cho con học đến khuya, mỗi ngày kèm học online, sửa bài, uốn nắn từng chút. Bao nhiêu nỗ lực đó, ra khỏi miệng họ có khi chỉ còn một câu nhẹ bẫng: “Con nhà họ thông minh hơn, con mình thì không được như vậy.”
Văn Minh đến giờ vẫn không hiểu: “Sao bây giờ lại có phụ huynh nghĩ con không cần chịu phạt? Nghĩ lại cái thời của mình, mỗi ngày bị ăn đòn đúng là không oan. Nếu mà chỉ cần giảng đạo lý là răn được con người, thì đâu đến mức phải ba ngày hai bữa lôi ra giảng nữa.”
Nhắc đến nghịch ngợm, ký ức của Trịnh Huy cũng kéo về: “Tiểu Minh, hồi trước em gan to thật, dám trèo lên giàn nho để đuổi mèo.” Kết quả là dọa con mèo vô tội đến mức sợ chết khiếp, còn mình thì suýt ngã từ trên xuống.
Từ lần đó, cậu bị nhốt trong phòng nửa tháng.
Chuyện cũ không nên nhắc, sao cứ lôi ra mãi được. Văn Minh ưỡn lưng, lập tức tìm lý do cho mình: “Đó là do em tò mò, muốn tiếp xúc thân mật với động vật nhỏ thôi. Ít nhất em chỉ chơi với chúng, chứ chưa từng nghĩ sẽ bị chúng ‘gánh tội thay’.”
Ví dụ như… nhét vở bài tập rồi vất vào ổ của chúng để chúng xé nát.
Tiền Thụy cung kính bưng mấy cuốn vở bài tập bỏ vào ổ của con chó lông vàng nhà mình, thậm chí còn ấn bàn chân to của nó lên vở: “Ngoan nào, Tiền Đồng, nghe lời, hai cái chân này… xé nát quyển vở này đi.”