“Cái gì?” Tiền Thụy sững sờ, chỉ cảm thấy mấy lời anh trai quen thuộc này vừa nói ra toàn là thứ nhóc nghe không hiểu.
Cái gì mà mẹ nhóc quay video rồi nổi tiếng?
“Mẹ em bình thường chẳng thích quay video ngắn, cũng không rành chỉnh sửa. Thậm chí thường xuyên lôi em – cái đứa ‘tráng đinh’ này – ra làm nhân vật cho mấy clip của bả, sao bây giờ lại có video hot? Chẳng lẽ mẹ em lén học nâng cao mà em không biết?”
Không thể nào. Hai mẹ con vốn thân thiết nhất trên đời, sao mẹ lại có bí mật riêng? Tiền Thụy như bị sét đánh, loạng choạng lùi mấy bước, mắt đầy vẻ không thể tin:
“Mẹ em… lén làm sau lưng em?”
Rõ ràng đã nói sẽ cùng nhau tiến bộ, vậy mà mẹ lại lén tiến bộ một mình? Không đúng, chuyện này không đúng chút nào.
Văn Minh cũng khó giải thích, dứt khoát lôi video ra cho nhóc xem:
“Nói sao nhỉ, tự em xem là hiểu nội dung thôi.”
Chẳng lẽ bắt cậu phải thuật lại nội dung video? Nghĩ thôi cũng thấy xấu hổ.
Văn Minh đưa điện thoại cho nhân vật chính, Trịnh Huy tiện tay ấn nút phát. Cả hai liền quay sang xem kệ hàng, làm như bận bàn chuyện khác.
“Anh xem mấy gói đồ ăn vặt này xếp hơi cao, học sinh vào lấy bất tiện.”
“Phía dưới để mấy que cay rẻ tiền, bọn nhỏ tự tìm, trong mắt nhà trường thì cũng không chướng mắt lắm.”
Trong video, vang lên rõ ràng tiếng hống hách ban đầu của Tiền Thụy, rồi đến cảnh nhóc lúng túng cầu xin. Sự tương phản trước sau như đang kể câu chuyện một cậu nhóc bị dồn vào đường cùng, từ khí thế ngút trời rơi xuống khẩn khoản năn nỉ, hoàn toàn mất điểm mấu chốt.
Quả thực rất… sinh động.
Nhà nào chẳng có một hai đứa trẻ biết giở trò vặt. Chúng luôn nghĩ rằng mình giấu tâm tư rất giỏi, nhưng thật ra ý đồ ấy đã sớm viết rõ rành rành lên mặt, chẳng giấu được ai.
Nhìn cảnh trước sau mâu thuẫn, cuống cuồng tìm cách lấp l**m — đúng là thú vị.
Nếu vạch trần ngay thì chẳng còn gì vui. Phải để chúng tưởng rằng mình vẫn còn cơ hội, giống như con dê núi tự bước vào bẫy. Rồi khi chúng tin là mình sắp thoát, liền một nhát phá tan toàn bộ hy vọng. Cảm giác sảng khoái ấy… khó gì sánh được.
Mỗi lần xem những video thế này, người lớn luôn dễ dàng nhập vai phụ huynh. Trong video, họ như vị thần, từ trên cao nhìn xuống đứa trẻ bị ép vào đường cùng.
Nếu nuôi con mà toàn là những màn “dễ chơi” như vậy, thì sinh con ra để chơi đùa cũng không tệ.
Không chỉ mang lại niềm vui, mà còn mang lại tiền. Chỉ một video bùng nổ thôi cũng đem về lượng tương tác và độ nổi tiếng đủ để kiếm không ít tiền cho gia đình. Nghiêm túc học hành sao kiếm nhanh bằng việc này được.
Bảo sao bây giờ nhiều đứa trẻ mở miệng ra là nói ước mơ của mình là làm “võng hồng” — nghề này đúng là kiếm tiền nhanh, thoải mái hơn học hành khổ cực nhiều.
Nhưng mà…
Tiền Thụy ngẩng đầu nhìn mấy gương mặt vừa quen vừa lạ trước mắt, trong lòng lại dâng lên một cảm giác hụt hẫng. Chuyện mình bỗng dưng nổi tiếng, nói thật thì cũng có chút vui, nhưng nổi lại là nhờ “ lịch sử đen” của bản thân, hơn nữa ai ai cũng hiểu rõ rành rành cái đoạn đó… Sau này nhóc còn biết giấu mặt vào đâu?
Chẳng lẽ mỗi lần gặp bạn bè, câu chào đầu tiên của họ sẽ là — “Hello, Anh trai Lạnh Lùng?”
Nghĩ thôi đã muốn moi ngón chân xuống đất mà trốn. nhóc chẳng qua chỉ bày một lần trò con nít, sao phải đối xử với nhóc thế chứ? Lúc này đáng lẽ phải “không hỏi – không nói – không biết”, coi như không thấy, ai ngờ lại lôi ra cho thiên hạ xem.
Nhóc trốn, người ta đuổi, vài lần qua lại là lừa được chuyện, thế là xong.
Vậy mà tại sao lại thành ra thế này?
Tiền Thụy lại liếc sang hai ông chủ, thấy bọn họ từ thì thầm nhỏ to chuyển thành cười đầy thần bí.
Chắc chắn hai người này đang trộm cười nhóc. Không chạy được rồi.
Không hiểu cơn gió nào nổi lên trong đầu, Tiền Thụy chống nạnh, bắt đầu một màn ứng khẩu:
“Hai vị ông chủ, xin hãy chuyên tâm nghe khách hàng nói chuyện. Hành vi thế này là không được đâu nhé, ở ngoài là bị điểm danh phê bình đó.”
Nhóc giơ tay nhéo nhéo hai ngón giữa không khí, giả bộ cầm “gậy giáo huấn” vô hình chỉ trỏ vào Văn Minh và Trịnh Huy:
“Các anh xem, như vậy là nonono, phải dán mắt vào bảng đen. You know?”
Tiếng nửa nạc nửa mỡ, nửa tiếng Trung nửa tiếng Anh, pha một mùi vị kỳ quặc, lại vừa khớp với ấn tượng Văn Minh đã khắc về cái đứa nghịch ngợm này — lúc nào cũng nghĩ ra trò, chẳng nơi nào không thành “sân khấu” của nó.
Một đứa như vậy, video ngắn hot là chuyện tất nhiên. Bản thân nhóc mỗi ngày đã đủ “nội dung” để quay rồi. Gặp chuyện gì cũng có thể ứng biến bằng cách của mình.
Nói theo kiểu người lớn, chính là… mặt dày như tường thành.
Bất kể người khác nghĩ gì, Tiền Thụy thì thật lòng đã tính sẵn trong đầu, thậm chí bắt đầu hoạch định “sự nghiệp”:
“Em cảm thấy mẹ em khai phá tiềm năng choem vẫn chưa đủ toàn diện. Nếu hồi trước bả cho em học thêm vài tài nghệ, em còn có thể đem đến cho người nhà, bạn bè nhiều màn hay hơn nữa. Giờ thì rõ ràng là đang giới hạn tiềm năng của em.”
Nhóc vung tay, trịnh trọng tuyên bố chí hướng:
“Từ giờ trở đi, mục tiêu của em là trở thành một võng hồng, cho mọi người biết thế nào là sức mạnh của tuổi trẻ!”
Giới hạn? Nghe nhóc nói cứ như cho thêm cơ hội nữa là muốn bay lên mặt trời vai kề vai vậy. Người trẻ, ngoài mấy khoản khác ra, thì sức tưởng tượng đúng là phong phú.
Văn Minh chỉ mỉm cười, không nói gì.
Cậu biết khuyên bảo gì cũng khó lay chuyển được cái sự tự tin này, nên chỉ dùng giọng người lớn để nhắc nhở:
“Bạn học nhỏ, có thể em thấy anh lắm lời, nhưng có thể em chưa rõ… vị thành niên không đăng ký được tài khoản, phải có sự đồng ý của phụ huynh.”
Nói trắng ra là, không có mẹ nhóc đứng sau thì một video cũng chẳng đăng nổi.
Chuyện này với Tiền Thụy chỉ là trò cỏn con. Các ứng dụng bây giờ đúng là có “chế độ chống nghiện” cho trẻ vị thành niên, quá giờ là khóa ngay, nhưng trên có chính sách, dưới có đối sách.
Không dùng tài khoản của mình thì mượn chứng minh thư của… người về hưu. Bà ngoại nhóc 88 tuổi vẫn mê mấy trò game. Đấy gọi là “càng già càng dẻo dai”, không bị tuổi tác trói buộc, lòng có bao lớn thì mơ ước có bấy nhiêu.
Tiền Thụy không chỉ nghĩ thế, mà còn khoe ra như chuyện đắc ý:
Ông chủ, các anh không hiểu đâu. Tài khoản chỉ cần gắn bằng chứng minh của người khác là được, còn lại thì không hạn chế được nữa.”
Nhóc đúng là có kinh nghiệm: một game thì dùng của ông, một game dùng của bà, bên nào cũng không lỡ. Ai nói tài khoản video ngắn không thể làm vậy?
Có thể chứ.
Văn Minh định nói nhưng lại thôi, nuốt xuống lời nhắc quan trọng… vấn đề nằm ở chỗ rút tiền. Tài khoản phải khớp thông tin ngân hàng thì mới rút được, nếu không nó chỉ là mấy con số vô nghĩa trên màn hình.
Tiền Thụy có thể lén mượn chứng minh của bà ngoại để đăng ký, nhưng còn bắt bà đi cùng mở tài khoản ngân hàng mới thì… e là khó.
Chưa kể, nhóc không biết mật khẩu của bà, nhưng bố mẹ nhóc thì chưa chắc không biết.
Bất quá cái hố này thì phải để chính nhóc tự mình nhảy thử một lần.
Nghĩ vậy, Văn Minh chỉ hơi cong khóe môi, chúc một câu:
“Quả nhiên là người trẻ tuổi, cái gì cũng thích thử. Thử đi, dù sao còn nhỏ, có thất bại thì emcũng chỉ là một học sinh tiểu học mà thôi.”
Không giống như cậu, một lần thất bại là sổ nợ đội lên đầu.
Cậu hiểu rõ, muốn làm gì thì cứ làm, cùng lắm mỗi ngày ra ngoài làm việc vặt, cũng chẳng mệt mỏi đến đâu. Nhưng gây dựng sự nghiệp thì lại khác, chỉ một lần là có thể khiến mình tán gia bại sản.
Văn Minh cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình khá ổn. Mỗi ngày tính toán rõ ràng, tiền bạc trong túi nắm chắc, không phải ngày ngày dằn vặt trong lo âu.
Như vậy là rất tốt rồi.
Tiền Thụy thật ra cũng không phải hỏi ý kiến Văn Minh, mở miệng chẳng qua là để tìm kiếm sự đồng tình từ người lớn. Dù cả thế giới có ngăn cản thì cũng không thể dập tắt được cái tinh thần “thẳng tiến không lùi” của nhóc.
Nói là làm, nhóc lôi tờ giấy nháp trong nhà ra, còn tự cho mình một phần mở đầu hai giọng, buột miệng đọc đoạn giới thiệu:
“Chào mọi người, con là Thụy Thụy, chữ Thụy trong ‘điềm lành’. Con cảm thấy con chính là điềm lành của nhà mình. Không tin à? Nghe con kể đây. Từ khi con về nhà, nhà con sửa sang lại, đổi thành phong cách hiện đại tối giản, cha mẹ cũng biết tiết kiệm, không còn tiêu xài phung phí… Tất cả những tiến bộ này đều là con mang tới, mắt thường có thể thấy được…”
Vừa nhắc tới cha mẹ là nhóc thao thao bất tuyệt, hận không thể tuôn hết mọi “nỗi khổ” trên con đường trưởng thành để người ta nghe cho bằng sạch.
Nhóc nhìn màn hình, thấy mình nói trôi chảy, gần như chẳng cần sửa gì — tiểu học mà đã nói ra được mấy câu đầy “triết lý” như thế, nhóc tự thấy mình quả là thiên tài.
Tiền Thụy dùng kỹ thuật cắt ghép mới học, chỉnh video gọn lại một chút, rồi lập tức đăng lên tài khoản của mình. Trong đầu nhóc nghĩ thật đẹp: nếu video này hot, thì mấy đề tài tương tự nhóc còn nghĩ ra vô số, thậm chí có thể làm hẳn thành series.
Tiền bạc chẳng phải sẽ cuồn cuộn đổ về sao.
Nhưng thực tế lại khác xa tưởng tượng. Video vừa đăng lên liền chìm nghỉm, không tạo nổi chút gợn sóng.
Kỳ lạ thật—
Tiền Thụy bắt đầu phân tích lại. Người là cùng một người, đề tài cũng tương tự, tại sao video của mẹ thì bùng nổ, còn video của nhóc lại chẳng ai đoái hoài? Chẳng lẽ linh hồn thú vị của nhóc bị mây đen che khuất tạm thời? Không hợp lý chút nào.
Hay là do chọn chủ đề chưa đúng? Gần đây mấy video nói về “thời học sinh” đang hot, hay là nhóc cũng thử làm một clip “phun tào” thầy cô? Chắc chắn sẽ khiến mọi người đồng cảm.
Người trẻ đâu dễ chấp nhận thất bại, nhóc tiếp tục thử. Thậm chí tính chơi “đánh phủ đầu bằng số lượng” — mỗi video một thầy cô, tạo hẳn dàn “đại minh tinh”, tất cả đều lên sóng, không bỏ sót ai.
Có lẽ nhờ đăng liền mấy clip, số liệu dù vẫn thảm nhưng rõ ràng đã khá hơn trước, dưới video cũng bắt đầu có vài bình luận thật.
“Nghe em nói thế, hình như em rất bất mãn với thầy cô ở trường?” Văn Minh vừa đùa vừa hỏi.
“Chẳng lẽ trên đời này còn học sinh nào thích thầy cô sao?” Tiền Thụy đáp ngay theo phản xạ.