Giọng non nớt đáng yêu đầy tuyệt vọng, kết hợp với cảnh quay trong video, giờ chỉ còn lại sự buồn cười.
Đúng vậy, anh trai lạnh lùng gặp phải một đám người lạnh nhạt, chẳng phải là một kiểu “trời sinh một cặp” hoàn hảo sao? Hôm nay gặp phải bọn người chỉ thích hóng hớt, không sợ lớn chuyện , nhóc chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo.
Nhìn màn xấu hổ của trẻ con mà bỏ đi thì còn gì nghĩa khí của người lớn nữa, phải không? Đây chẳng phải đang giúp nó lưu lại khoảnh khắc quý giá hay sao. Trẻ con lớn nhanh lắm, đâu có bao nhiêu thời gian để làm những trò lăn lộn cùng người nhà như vậy.
Nếu sinh con ra mà không phải để chơi cùng, vậy cuộc sống này có phải sẽ quá nhàm chán không? Không chỉ tự mình xem, họ còn hăng hái chia sẻ video cho tất cả bạn bè người quen.
Nếu bình thường lướt mạng gặp mấy clip của người nổi tiếng thì mọi người coi như xem cho vui, xem xong bỏ qua. Nhưng Tiền Thụy thì ai cũng biết, thật khó lắm mới có “người nổi tiếng” xuất hiện ngay bên cạnh, thì đương nhiên phải soi cho kỹ.
Phải nói, nhìn người quen gặp chuyện vui quả thực có một cảm giác đặc biệt thú vị. Không chỉ được xem mà còn có thể phản hồi ngay lập tức.
Tiền Thụy như thường lệ, ra ngoài tìm đám bạn để cùng nhau làm nốt phần bài tập, nhưng thật lạ, bình thường chơi chung náo nhiệt thế, nay hẹn lại chẳng ai muốn đi cùng.
Bất đắc dĩ, nhóc phải dùng “biện pháp mạnh” ép hỏi:
“Nói, rốt cuộc tại sao không thèm để ý đến tao? Chúng ta chẳng phải đã nói sẽ làm anh em cả đời sao? Chẳng lẽ tình cảm của chúng ta yếu ớt đến vậy?”
Chỉ cần một làn gió nhẹ là tan?
Nếu vậy thì nhóc cũng phải trả đũa, cho bọn kia biết thế nào là lợi hại. Nhưng phản ứng của tên cầm đầu nhóm lại nằm ngoài dự đoán, giống như… cố tình né tránh.
“Không phải đâu anh, giờ anh nổi tiếng rồi anh Thụy. Chúng em toàn mấy đứa ít va chạm xã hội, thật sự chịu không nổi chuyện này. Em thừa nhận bọn em nhát, xin hãy để bọn em yên tĩnh trốn ở góc phòng, được không?”
Người khác cũng nói tương tự:
“Anh Thụy, bọn em còn quá trẻ, chưa đủ sức đi con đường thành danh này.”
Thật ra là vì mất mặt. Lên cơn điên túm chó nhà mình gánh tội thay, định che giấu chứng cứ phạm tội, bị bắt quả tang ngay tại chỗ, toàn bộ quá trình còn bị quay lại. Trong tình huống ấy, anh Thụy vẫn giữ mặt mày như thường để sống tiếp, bọn họ không thể không phục, đúng là bản lĩnh.
Nhưng bọn họ lại sợ Hà Phong.
Nếu thầy Hà đánh đồng bọn họ với Tiền Thụy thành đồng phạm, thì giải thích thế nào? Chẳng lẽ nói rằng tất cả là do bị cám dỗ trong đêm tối, rằng họ chỉ phạm phải lỗi mà học sinh nào cũng từng mắc, xin thầy cho một cơ hội nữa?
Ờ, đúng, thầy Hà chắc chắn sẽ cho cơ hội. Nhưng có khi là… làm lại nguyên tập bài tập hè.
Nghĩ tới đây, bọn họ lập tức mất hết can đảm, chỉ muốn trốn cho yên thân, để lại đường lui cho mình:
“Anh Thụy, anh cứ yên tâm mà vùng vẫy phía trước, mấy tiểu đệ bọn em xin rút lui trước. Có gì thì khai giảng gặp lại.”
Muốn chém muốn xẻo gì thì chỉ nhắm vào mình cậu ta thôi, bọn họ thật sự chịu không nổi nữa. Nếu bảo là họ nhát, thì họ cũng nhận luôn. Người khôn thì biết rõ bản thân có bao nhiêu cân lượng, và bọn họ thì rất rõ.
Những lời này càng nghe càng quá đáng, Tiền Thụy thật sự chẳng hiểu ra sao, mang theo một bụng nghi vấn mà đẩy cửa quán quà vặt quen thuộc.
Hôm nay nhóc đến là để “đốt” khoản lớn mười lăm đồng, mở miệng là đặt bữa trưa cho mình:
“Ông chủ, cho em ăn trưa ở đây, một bát hoành thánh, một chai Coca, còn lại đồ ăn vặt thì tùy anh chọn.”
Nhóc hất ống tay áo, chiếc áo khoác mỏng khẽ bay lên sau lưng, vẽ một đường cong đẹp mắt, giống hệt như sự tự tin phô trương của nhóc lúc này. Tiền Thụy hơi ngửa đầu, trong đầu đã sớm tính sẵn kế hoạch.
Nếu Hà Phong hay lui tới quanh trường, mà nhóc cũng thường xuyên có mặt ở đây, vậy thì chỉ cần để Hà Phong vô tình “bắt gặp” vài lần cảnh mình đang chăm chú học tập, ấn tượng xấu trước kia chẳng phải sẽ nhanh chóng biến mất sao? Chỉ còn lại những lời khen ngợi dành cho nhóc thôi.
Nhóc tự nhủ mình quá xuất sắc, ở cái nơi này thì tìm đâu ra đối thủ? Ai có thể so được với nhóc? Nếu không phải thấy chỗ này hơi lỗi thời, Tiền Thụy thật muốn tự vỗ tay khen ngợi ý tưởng thiên tài này của mình.
Nghĩ đến đó, nhóc còn muốn chọn cho mình một chỗ ngồi sát cửa sổ — ngồi bên trong thì cũng được, nhưng chẳng nổi bật, lập tức bị chìm vào mớ hàng hóa mênh mông trong tiệm.
Chỉ có chỗ sát cửa sổ mới là bối cảnh hoàn hảo nhất để nhóc “làm bài tập”.
Thử tưởng tượng mà xem, ánh hoàng hôn xuyên qua tấm kính chiếu xuống người nhóc, đầu hạ yên tĩnh, còn nhóc thì ngồi bên bàn cửa sổ, múa bút thành văn. Cảnh tượng như vậy, ai mà chẳng động lòng?
Người ta sẽ cảm thấy thật xúc động khi có một học sinh ưu tú như vậy ngồi ngay bên cạnh.
Đương nhiên, bài tập này nhóc nhất định sẽ làm tử tế. Nhưng trong phạm vi hợp lý, thêm chút “trang trí” cho bản thân cũng là chuyện thường tình, chẳng ai trách được.
Nhóc chỉ muốn trở thành cậu con trai bình thường nhưng để lại ấn tượng tốt trong lòng thầy chủ nhiệm mà thôi.
Thấy Văn Minh đang bận rộn trong tiệm, Tiền Thụy cũng chẳng cần ai tiếp đón, tự giác dọn bàn ra sát cửa sổ. Nhóc còn cố tình dịch giá hàng phía sau đi một chút để vừa khéo lộ ra nửa khuôn mặt mình — mục tiêu chính là kiểu “vô tình” nhưng lại dễ thu hút ánh nhìn.
Nửa che nửa lộ còn hấp dẫn hơn hẳn là phô ra toàn bộ.
Tỉ mỉ chỉnh xong “góc trưng bày” cho mình, Tiền Thụy gần như không chờ nổi, lập tức trải tập bài ra, cầm bút nghiêm túc bắt đầu viết …
Nhưng… không ổn lắm.
Nhóc xoa xoa ngón tay, nghịch chiếc hộp bút một lúc, chỉnh cho nó nằm thẳng theo mép bàn rồi mới viết tiếp… má… chữ này viết thế nào nhỉ? Hình như thầy có nói qua cách dùng chữ này, mình viết vậy đúng chưa?
Tiền Thụy không chắc.
Thôi, nếu môn Ngữ văn mở đầu không thuận, thì đổi sang môn khác. Nhóc nhanh chóng lật sang phần Toán. Mấy bài tính toán còn đơn giản, nhóc viết liền mấy bài lớn, nhưng ngay sau đó lại gặp bài toán ứng dụng.
Đã bảo đây là đề toán, sao trên đề lại nhiều chữ thế? Chữ nhiều làm nhóc hoa mắt chóng mặt, trong người cũng thấy khó chịu. Rõ ràng là mấy chữ này đang “làm loạn” trong đề.
Nhưng nhóc là người yêu học tập như thế, sao lại để mình bị đánh bại bởi chút rắc rối nhỏ này? Chắc chắn chỉ là hiểu lầm.
Có điều, cảm giác trên người như đang bò đầy rận, ngồi thế nào cũng không yên, các khớp xương như có gì ngọ nguậy. Nhóc bắt đầu muốn tìm việc khác để làm.
Văn Minh thấy buồn cười quá, vỗ vai Trịnh Huy, ra hiệu anh nhìn về phía sau:
“Anh xem, thằng nhóc này thú vị không?”
Rõ ràng chẳng làm được mấy phần bài tập, vậy mà cứ phải tự ép mình ngồi ở vị trí như thế này, đúng là minh chứng rõ nhất cho kiểu “vò đầu bứt tai”.
Trẻ như thế mà đã ham thể diện, thế này thì không ổn, dễ bị người ta bắt thóp. Sớm muộn cũng sẽ “vỡ trận” thôi.
Nhưng rảnh rỗi thì cũng rảnh rỗi, Văn Minh bỗng nghĩ ra một ý tưởng khá ác:
“Anh nói xem, nếu bây giờ em chủ động qua dạy nó, liệu nó có đồng ý không?”
Người ham thể diện chắc chắn sẽ không chịu. Nhưng Tiền Thụy thì chưa chắc đã hiểu ra điều đó.
Trịnh Huy vốn đã quá quen với kiểu cá cược này, liền móc ngay từ túi quần ra một tờ tiền đỏ mới cứng, đặt vào tay Văn Minh:
“Anh cá một trăm là nó sẽ đồng ý để dạy.”
“Em cá là không.” Văn Minh chớp mắt, vẻ mặt đầy hứng khởi:
“Người trẻ tuổi mà, luôn xem thể diện còn nặng hơn cả trời. Tiền này, em thắng chắc.”
Xách theo cái rổ, Văn Minh làm bộ như đang đi lấy hàng, tiện thể vòng qua chỗ Tiền Thụy, giả vờ chỉ liếc nhìn thoáng qua rồi thuận miệng nói:
“Nha, giờ bài tập hè còn khác cả hồi bọn anh học, đúng là khó hơn. Muốn anh dạy kèm cho không?”
Cậu không vòng vo, nói thẳng ý định.
Tiền Thụy chẳng cần suy nghĩ đã từ chối:
“Không cần. Thầy đã dạy chúng em là học phải dựa vào chính mình. Nếu dựa vào người khác mà có được tri thức thì sẽ không bền lâu.”
Hả? Lật mặt nhanh vậy?
Hôm qua còn ngồi tụ tập chép bài, hôm nay lại xoay mình thành “chiến sĩ danh dự của Đội đạo đức”? Khuôn mặt nhỏ này thay đổi khiến Văn Minh thoáng thấy xa lạ.
Nhưng đây đúng là câu trả lời cậu mong đợi. Văn Minh quay đầu chớp mắt với Trịnh Huy, tay ra hiệu rõ ràng — anh thua rồi.
Tiền dễ thương, mời anh nhận lại.
Bề ngoài kiên quyết từ chối là thế, nhưng khổ sở trong lòng thì chỉ mình Tiền Thụy biết. Trẻ con thì chỉ có cái miệng là cứng, nghe ông chủ nói muốn dạy, nhóc cũng động lòng chứ. Nhưng lại sợ nếu ông chủ dạy mấy cái cao siêu, nhảy thẳng lên phần phương trình, thì biết giải thích sao với chính mình.
Trước đây anh họ nhóc về dạy một lần là nhảy thẳng vào phương trình, kết quả nhóc ăn ngay một trận mắng nhớ đời.
Sau khi từ chối sự giúp đỡ, nhóc ngồi ngay cửa sổ mà ngẩn người, tay thì không yên, cứ nghịch mép trang, cuốn từng góc giấy lên.
Khi tâm trí đã bay xa, hắn tự nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ và chạm mắt với ai đó bên ngoài.
Người kia rõ ràng bị bất ngờ, vội dời mắt đi, thậm chí còn hơi né tránh.
Kỳ lạ thật, nhóc đâu quen người này, sao phản ứng lại giống như vừa bị nhóc bắt quả tang làm chuyện xấu vậy?
Tiền Thụy thấy lạ, mắt chẳng buồn nhìn vào sách nữa, trong đầu toàn là nghi vấn. Lúc này, nhóc lại nhìn ra ngoài lần nữa — thì thấy người vừa đi ngang qua đang cầm điện thoại chụp ảnh… chụp nhóc!
Gì đây? Chẳng lẽ tên đó đặc biệt thích… bé trai?!
Tiền Thụy bật dậy, vung tay múa chân, cố tỏ vẻ uy phong, nhưng mấy động tác này chỉ khiến nhóc trông càng như đang hư trương thanh thế.
Người kia chẳng những không sợ, còn gọi thêm người khác lại cùng chụp nhóc, chỉ trỏ bàn tán gì đó.
Bọn họ đang bàn về mình sao?
Dũng khí trong người Tiền Thụy lập tức bay biến, nhóc lao như chớp trở lại trong tiệm, muốn nhờ ông chủ “áp trận”:
“Ông chủ, ông chủ, hai người kia lạ lắm, cứ nhìn chằm chằm vào em.”
“Chẳng lẽ họ là fan của Anh trai Lạnh Lùng?” Văn Minh buột miệng, rồi thấy ánh mắt mơ hồ của Tiền Thụy thì lập tức nhận ra — nhóc chắc chắn là chưa biết chuyện này. Nhưng đã lỡ nói hớ, giờ chỉ còn cách giải thích rõ:
“Em còn chưa biết à? Mẹ em quay một cái video, giờ đang hot đó.”