Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 89: Nguyên sinh gia đình, vết thương này theo cả đời ẩm ướt



Nghe thầy kể lại tình huống lúc đó, mẹ Tiền Thụy hận không thể đánh cho thằng nhóc này một trận, nhét lại vào bụng để nặn ra lần nữa cho tử tế.

Thật sự là mất hết mặt mũi cả nhà.

Chơi trò rồi thua thì không sao, nhưng ai dạy cho nó thua liền đi kéo váy con gái nhà người ta? Chuyện này mà truyền ra thì mặt mũi bà biết giấu vào đâu. Mọi người sẽ chỉ nói bà làm mẹ mà không biết dạy con.

Mà oan uổng gì chứ.

Trước sau có tới hai camera quay rõ ràng, toàn bộ cái hành vi hẹp hòi đó bị ghi lại từ đầu đến cuối. Chủ nhiệm lớp lại đúng lúc đang ngồi ở phòng giám sát, tận mắt xem hết mọi chuyện.

Người ta còn lập tức gửi cả đoạn quay cho bà, đâu có cái chuyện vừa gặp đã chẳng phân biệt trắng đen mà bắt nhận lỗi.

Mẹ Tiền Thụy lúc này mới hiểu ra, chẳng trách mỗi lần bị mắng thằng nhóc đều tỏ vẻ không phục, thì ra chính nó cũng chưa hiểu rõ chuyện mình gây ra là cái gì.

Nếu trí nhớ của nó không tốt, bà không ngại nhắc cho nhớ:
“Đúng, chính là con làm cái trò rác rưởi đó, không chỉ c** đ* của mình mà còn kéo váy của bạn gái xuống. Tuy bên trong người ta có mặc quần legging, nhưng mà…”

Thật sự là mất hết mặt mũi.

Bà còn nhớ lúc vào phòng làm việc, phụ huynh của cô bé kia còn không làm khó, ngược lại còn giúp giải thích: con trai tuổi này đúng là chưa hiểu chuyện, chỉ là ham chơi thôi.

Người ta càng thông cảm thì bà càng thấy khó ngẩng đầu. Người ta đã đưa cho bậc thang, chẳng lẽ lại không biết leo xuống mà còn cãi cùn? Ấy thế mà đúng lúc đó thằng nhóc lại bắt đầu cứng cổ cãi rằng mình không sai, là bạn gái kia đánh nó mạnh.

Không phải chứ, nhóc kéo váy người ta xuống, người ta có đánh cho mấy cái cũng là hợp tình hợp lý.

Tuổi nhỏ là được quyền không biết xấu hổ sao? Chưa từng thấy đứa nào ương bướng ngang ngược như thế.

Mẹ Tiền Thụy không nghĩ nhiều, thẳng tay tặng cho nhóc mấy cái tát. Căn phòng lập tức yên ắng. Mọi người xung quanh còn phải lên tiếng khuyên:
“Không sao đâu, mẹ Tiền Thụy. Trẻ con không nghe lời thì nói vài câu là được, ai cũng hiểu mà…”
“Con trai tuổi này đều thế, phân biệt chưa rõ nặng nhẹ, về nhà dạy thêm là được.”

Chỉ cần bàn tay hạ xuống nhanh thì cơn bão mạng nào cũng không kịp đuổi theo.

Nhưng giờ nhớ lại cảnh tượng hôm đó, cái cảm giác xấu hổ vẫn cứ lởn vởn không tan được. Bà không hiểu sao mình lại xui xẻo, nuôi phải một đứa con trai như thế này.

Nhìn con gái nhà người ta, giữa trưa nắng chang chang còn ngoan ngoãn ở trong phòng điều hòa cùng mẹ kết nối gia đình, mà bà thì ngày ngày làm gì? Giữa trưa nóng hầm hập, phải theo cái “cẩu đồ vật” nhà mình bò lên bò xuống ngoài sân.

Con chó và “cẩu nhi tử” của nhà bà vui vẻ chạy nhảy dưới nắng gắt, còn người mẹ thì phơi nắng đến cảm nắng, mệt lả cả người.

Nếu bà sai thì cứ tống thẳng bà vào ngục, đừng để bà ngày nào cũng phải chịu khổ trong cái địa ngục vô tận này, bà chịu không nổi nữa rồi, thật sự là không chịu nổi. Nếu không phải vì bất đắc dĩ, bà hận không thể nhét thằng nhóc chết tiệt này trở lại bụng mình.

Nhưng mà không được.

Dù mẹ đã nói rõ rành rành mọi chuyện, phản ứng đầu tiên trong đầu Tiền Thụy vẫn là không tin, thậm chí còn công khai đấu khẩu với mẹ mình ngay trên mục bình luận.

[ Không, không, không, đây không phải thật. Chẳng lẽ những ủy khuất của con đều là giả sao? ]
Nó khẳng định là có gì đó mờ ám, có phải mẹ vì muốn dựng hình tượng “người mẹ tốt” nên đã lén làm gì đó? Nhất định là như vậy.

Mẹ Tiền Thụy chán chẳng buồn đôi co với cái thằng chết tiệt này, đáp gọn một câu chặn luôn đường cãi:
[ Con còn gì mà không cam lòng? Video lúc đó mẹ vẫn giữ trong điện thoại, có muốn mẹ lấy ra cho con xem không? ]

Xem đi, xem sớm thì hết hy vọng sớm, khỏi phải suốt ngày lảm nhảm bị “ngược đãi”. Sao không kể chuyện nhóc “ngược đãi” lại bọn họ? Vì cái đứa con trai này mà bà tổn thọ biết bao nhiêu năm. Nỗi khổ này, ai sẽ thay bà nói một lời?

Hai mẹ con chẳng ai chịu nhường ai, một qua một lại cãi kịch liệt, khiến những người khác xem náo nhiệt thì sướng như trẩy hội, hận không thể giơ cờ hò reo, mong bọn họ càng bày thêm trò cho vui.

[ Tới tới tới, điều tra kỹ một chút, mẹ ơi, tôi nghi ngờ bảo bối nhà cô chắc chắn có bí mật giấu. Nhất định phải lôi ra. ]
[ Báo cáo! Đêm hôm qua khoảng hai giờ sáng, tôi thấy tài khoản này online. Nhóc nửa đêm không ngủ, lén chơi ipad! ]
[ Kiến nghị tra ngay tài khoản game. Trước đây nhóc còn bình luận bảo mình chơi liền bốn tiếng liền, hoa cả mắt, rồi hỏi chúng tôi là mắt khó chịu như vậy có mù không. ]
[ Phá án: tuyệt đối không dùng thông tin thật để đăng ký. Nghiêm tra! Nhất định phải nghiêm tra! ]

Nhìn mầm biết cây, chắc chắn đây không phải lần đầu nhóc lén chơi lâu như thế.

Đám cư dân mạng này đúng kiểu xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, lập tức đào bới hết mọi việc ra. Tiền Thụy thì nghĩ mình cùng cư dân mạng là “một phe”, nên chẳng ngại phơi bày hết suy nghĩ trong lòng. Ai dè, mấy người kia lại quay sang đẩy nhóc xuống hố, đúng là quá đáng.

Nhóc chưa từng nghĩ chuyện như vậy lại rơi vào người mình, tức đến mức tay run bần bật.

Trong miệng thì lẩm bẩm mãi:
“Vì sao bọn họ nói mấy cái này với mẹ tôi? Không nghĩa khí chút nào!”

Bình luận bên dưới quả thật có người nhắc tới chuyện nghĩa khí:
[ Nhóc con, cho con biết, thứ nghĩa khí này không đáng nửa xu. Tỉnh lại đi. ]
[ Chúng ta không phải không có nghĩa khí, mà là vì muốn tốt cho con. Chỉ cần bỏ mấy thứ ngoài thân, chăm học hành, con mới có tương lai tốt hơn. ]

Mấy lời này dù mục đích ra sao thì cũng khiến những bí mật mà Tiền Thụy cực khổ giấu bị phơi bày sạch sẽ.

Ai nói người trẻ tuổi dễ hạ hỏa? Chỉ cần châm cho một câu là nhóc bốc lên ngút trời. Văn Minh đứng bên cạnh nhìn thằng nhóc run rẩy, chỉ cảm thấy nếu giờ tiếp thêm một hơi, chắc nhóc có thể thổi mình bay lên trời luôn. Đúng là “xuất sắc” tới mức hết thuốc chữa.

Nhưng cậu cũng chẳng định nói thêm gì, chỉ đứng đó chờ xem kịch. Ai ôi, giờ cảm giác bị chính “bạn bè mạng” tin tưởng đâm sau lưng thế nào? Người trẻ tuổi vẫn non quá, gặp chút chuyện là gãy.

Tiền Thụy bồn chồn, vừa tức vừa loạn, cuối cùng trong cơn giận đã xóa luôn video, ngồi thở hồng hộc trong tiệm của Văn Minh. Nhóc chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp phải chuyện như vậy.

Rõ ràng đây đâu liên quan gì tới bọn họ, sao bọn họ lại kể hết mọi chuyện ra? Chẳng lẽ trước kia bọn họ chưa từng giấu cha mẹ điều gì? Giờ vạch mặt nhau như thế là vui lắm à?

Đúng là tức chết người.

Văn Minh hiếm khi động lòng trắc ẩn, đưa cho nhóc một chai nước đá miễn phí:
“Tới, uống nước bình tĩnh lại. Nếu tức quá mà nổ phổi thì chỉ có nằm bệnh viện khổ sở thôi.”

Cậu cũng không dám đưa cho nhóc Coca, sợ thằng nhóc này nổi máu nóng lên thì Coca sẽ phun ngược ra từ mũi mất.

Ban đầu Tiền Thụy chỉ là ngơ ngác chưa hiểu, giờ thì cuống đến mức như con quay. Lúc mới bắt đầu, nhóc chỉ vì chuyện mình tưởng đã giấu kín như bưng bị lộ ra mà bồn chồn, nhưng rất nhanh, sự bồn chồn đó biến thành sợ hãi…

Dù thường ngày chỉ là một học sinh không ra gì, nhóc cũng hiểu chuyện mình lén dùng chứng minh thư của người khác để đăng ký tài khoản game là chuyện lớn thế nào.

Tuy tính tình ba mẹ nhóc bình thường cũng hiền hòa, nhưng lần này nhóc biết là mình đục một lỗ to tướng trên trời rồi. Nhóc chẳng biết khi về nhà sẽ gặp phải cảnh gì, trong lòng thật sự thấp thỏm, rối loạn chẳng khác gì ruồi mất đầu, chỉ biết cuống quýt chạy vòng vòng.

Nhóc đảo mắt tìm khắp nơi, cuối cùng lại nhìn chằm chằm vào Văn Minh.

“Ông chủ, làm sao bây giờ? Hay là anh cho em ở nhờ hai ngày đi?” Giọng Tiền Thụy run run, mắt đỏ hoe sắp khóc, “Giờ mà về nhà, chắc chắn em sẽ bị ba mẹ đ·ánh ch·ết.” Cái cảm giác bất an đến tê cả chân tay khiến nhóc chẳng biết giờ nên làm gì.

Nhưng bắt Văn Minh gánh cái trách nhiệm này thì quá khó. Đây lại là ở trước cổng trường tiểu học, nơi tụ tập đủ loại người từ dễ nói lý nhất đến càn quấy nhất. Nếu sơ suất một chút mà bị để ý, kiểu gì cũng sẽ bị kéo vào chuyện lớn.

Văn Minh vừa nghe xong đã lùi liền mấy bước, sợ chuyện xui rủi này bám dính lên người. Nói thật, chuyện này chẳng liên quan gì đến cậu, cậu chỉ cho thằng nhóc này một chỗ ngồi nghỉ thôi mà.

“Em đừng có nói bậy, kiểu gì cũng phải về nhà, chỗ này đâu phải nhà em mà ở. Chuyện này phải nói rõ từ đầu, lỡ thật sự xảy ra chuyện gì, cái nồi đó anh không vác đâu.”

Văn Minh không hề cho nhóc cơ hội đổi ý, lập tức cầm điện thoại định gọi cho chủ nhiệm lớp nhóc:
“Em là học sinh lớp thầy Hà đúng không? Nếu em không chịu về nhà thì anh mời thầy Hà tới đón.”

Cậu nghĩ đơn giản lắm, Hà Phong tới thì chắc chắn thằng nhóc này sẽ không bám trụ trong tiệm được nữa.

“Ông chủ, xin anh đấy, giờ chỉ có anh cứu được em thôi!” Tiền Thụy “bịch” một tiếng quỳ xuống, suýt nữa thì đập đầu luôn trước mặt Văn Minh, “Ông chủ, nếu anh không giúp em thì em không đứng dậy đâu.”

Nhóc còn làm bộ định dập đầu thật.

Nói thì lâu nhưng mọi thứ diễn ra cực nhanh, Văn Minh cũng quỳ xuống theo, đưa tay chặn trán nhóc lại:
“Bạn học Tiền, không được không được. Nếu em muốn vậy thì anh chỉ có thể quỳ thế này nói chuyện với em thôi.”

Cậu đã quỳ rồi, đám “vệ sĩ đạo đức” xung quanh chắc cũng chẳng nói thêm gì. Miễn là phản ứng của cậu đủ nhanh, dư luận sẽ không kịp dồn về phía mình.

Nhưng Tiền Thụy thì thật sự nóng ruột, thừa lúc Văn Minh đang quỳ khó đứng dậy, nhóc chồm lên phóng thẳng lên lầu. Tiệm vốn đang mở bán, ai mà khóa cửa lên lầu quanh năm.

Thế là nhóc tìm được một chỗ trốn, chạy thẳng vào phòng Văn Minh, chẳng những thế còn c** q**n áo, chui hẳn vào chăn của Văn Minh, bật điều hòa 16 độ rồi cuộn chặt lại.

Suy nghĩ của nhóc rất đơn giản… đã c** đ* nằm trong chăn người ta thì Văn Minh chắc chắn không thể thẳng tay lôi nhóc ra ngoài được.

Chỉ cần cố thủ ở đây, nhóc sẽ có được chút thời gian thở.

Văn Minh vừa bực vừa buồn cười, cuối cùng chỉ còn cách gọi điện cho Hà Phong tới giải quyết giúp.