Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 90: Quật cường thiếu niên, hắn chính là đóa pháo hoa khác biệt.



Sự trầm mặc bao trùm trong căn phòng nhỏ. Văn Minh chỉ cảm thấy toàn thân mình đều ngứa ngáy, sao lại gặp phải một đứa nhóc cứng đầu như thế này cơ chứ. Nhóc muốn đối kháng với gia đình thì kệ nhóc, nhưng đừng kéo cậu xuống nước. Cậu vất vả lắm mới mở được cái tiệm nhỏ ở trước cổng trường, thật sự chẳng dễ dàng gì, đừng gây ra chuyện như vậy nữa.

Liên quan đến chuyện trẻ con là vô cùng nghiêm trọng, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là đủ khiến cậu gặp họa. Nếu giờ nằm trên giường cậu là một người trưởng thành, Văn Minh chắc chắn chẳng nói hai lời, trực tiếp túm thẳng người đó từ trên giường xuống đất, còn cho nhóc biết thế nào là lễ độ, làm cho nhóc bị nhìn thấu rành rành. Nhưng vấn đề ở đây là Tiền Thụy vẫn chỉ là một đứa trẻ, cậu còn có thể làm được gì?

Nếu cậu đánh nhóc, thì chính là bắt nạt kẻ nhỏ yếu. Nếu cậu chụp hình nhóc, thì lại tội “luyến đồng” khó thoát, mà nếu đem loại video này truyền đi thì chẳng khác nào xâm phạm quyền riêng tư của trẻ con, chắc chắn sẽ bị thiên hạ phẫn nộ. Thân thể nhóc thì mong manh dễ vỡ, chỉ sơ ý làm bị thương một chút thôi cũng đủ thành hậu họa khôn lường. Đứa nhóc này đúng là buff đầy mình, khiến người ta chẳng có chỗ nào ra tay được.

Chỉ cần sơ suất một chút, chính thanh danh của Văn Minh cũng tiêu tan. Hiện tại cậu thật sự đồng cảm sâu sắc với các thầy cô giáo, cứ như thể bản thân cũng đang chịu cùng một cảnh. Gặp phải cái loại nghịch ngợm rắc rối này, lại còn không thể đánh, không thể mắng. Chẳng lẽ kiếp trước mắc nợ bọn chúng sao? Kiếp này lại phải quay về trả hết nợ? Oan nghiệt, tất cả đều là oan nghiệt!

Đúng lúc ấy, Trịnh Huy mang hai phần đồ ăn được gói sẵn từ ngoài về. Vừa bước vào cửa đã thấy Văn Minh đứng phạt ngay giữa phòng khách, cứ đứng yên bất động, anh liền thấy kỳ lạ, ngó vào trong nhìn, “Sao vậy, phòng của mình mà cũng không chịu vào à?”

Vừa thấy Trịnh Huy đến, Tiền Thụy càng như được tiêm máu gà, xoẹt một cái bật chăn ra, lộ nguyên mảng trắng nõn ra ngoài.

“Ê!!! Nhóc làm cái gì vậy đó?” Trịnh Huy lập tức bối rối, mắt cũng không dám liếc loạn, “c** q**n áo làm gì, mau mặc vào ngay đi.”

Một đứa tr*n tr**ng nằm trên giường của Văn Minh? Chuyện này đúng là khiến người ta khó hiểu. Nhưng rất nhanh, Trịnh Huy đã nghĩ thông suốt, chắc chắn không phải vị này trong nhà có ý tưởng gì với thằng nhóc, tám phần là do nhóc bất hòa với gia đình, liền chạy tới đây để bắt cóc đạo đức.

Chiêu này tuy hạ sách, nhưng thật sự hữu hiệu. Hai người bọn họ đứng đó mà cũng chẳng nghĩ ra được cách nào khác.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương sự bất lực sâu thẳm. Ai, đường đường là nam tử hán, giờ lại bị một thằng nhóc con trói chặt, đúng là buồn cười.

Bọn họ vốn chẳng có quan hệ huyết thống, đụng chạm vào mấy chuyện này không tránh khỏi khó xử, nên chỉ có thể mặc cho mình bị kìm hãm. Nếu đã không chế tài được đứa nhỏ này, thì chi bằng tìm việc khác mà làm.

Văn Minh rất tinh ý, đóng cửa lại, kéo Trịnh Huy ngồi xuống phòng khách nghỉ ngơi.

Cả hai nhìn nhau, gương mặt đều mang vẻ mệt mỏi chẳng khác nhau là bao, lông mày vẫn nhíu chặt. Văn Minh bất chợt buông lỏng một chút, chợt nhớ tới chuyện quan trọng khác, “Anh Huy, anh có muốn ăn hoành thánh không? Hôm qua em mới vừa gói xong. Có nhân rau cần với thịt, bắp thịt, còn có măng non với thịt nữa.”

Măng mỗi năm một mùa, Văn Minh chặt rất nhiều rồi đem gói sủi cảo. Nhà cậu năm nào cũng thế, phải nhét măng đông lạnh đầy tủ, ăn đến sang năm, tới khi măng đông xuất hiện trên thị trường thì vẫn còn chưa hết. Lần này cậu quyết dọn tủ lạnh sạch sẽ hơn phân nửa, đem hết đám “diễn viên già” đóng gói ném đi.

Tủ lạnh vốn chật ních giờ trống trải, trong lòng cậu cũng sáng sủa hẳn… thấy chưa, thật ra bước về phía trước cũng không khó như tưởng tượng. Tất cả, chỉ là một sự lựa chọn mà thôi.

Không biết lấy dũng khí từ đâu, Văn Minh chủ động nắm tay Trịnh Huy, chậm rãi tựa đầu lên vai anh, dây thần kinh căng chặt cũng thả lỏng đôi chút.

Hoàng hôn len lỏi qua song cửa sổ, chiếu vào một góc nhỏ này. Điều hòa lặng lẽ thổi luồng khí lạnh, cả thế giới phảng phất an tĩnh hẳn xuống. Chỉ còn nghe thấy nhịp tim của Văn Minh.

Nếu mỗi ngày đều như thế này, thì những phiền phức trước mắt chẳng còn là chuyện lớn. Cuộc đời vốn dĩ luôn tràn đầy khả năng vô hạn. Vốn dĩ nhân sinh chính là con đường bằng phẳng, chỉ xem mình muốn đi về hướng nào mà thôi.

Không được!

Văn Minh bất ngờ ngẩng đầu, quay lại nhìn cánh cửa phòng mình đang đóng chặt, vẫn cảm thấy nghẹn khí nơi cổ họng chẳng thể trôi xuống. Nhà của cậu mà lại bị người khác chiếm giường, còn bản thân thì không thể vào sao? Trên đời còn có cái đạo lý này à? Có lầm hay không vậy!

Nếu lần này cậu bỏ qua cho nhóc, chẳng phải chứng minh rằng một người trưởng thành như cậu lại thảm hại thua cuộc trước một đứa con nít sao? Không được, tuyệt đối không được.

Cần phải cho thằng nhóc kiêu ngạo kia thấy một chút thủ đoạn của người trưởng thành. Có như vậy thì nhóc mới không ra ngoài mà bước nhầm đường.

Bất chợt Văn Minh nghĩ ra một chuyện, “Anh Huy , đúng rồi, anh nói thử xem, bạn học nhỏ này của chúng ta lên lớp 5 rồi, trong lớp có cô bạn gái nào nhóc thích không, hoặc có đứa bạn nào chơi thân không?”

Bọn họ là người lớn thì khó mà ra tay với thằng nhóc này, nhưng bạn cùng lớp thì lại khác. Đều là bạn học, cùng lắm mọi người trừng mắt nhìn nhóc mà cười nhạo thôi.

Văn Minh càng nghĩ càng thấy đây là một ý tưởng hoàn hảo, lập tức bắt đầu tìm cách liên hệ với phụ huynh mấy bạn học cùng lớp với nhóc. Trước đó cậu từng bán đủ thứ linh tinh, mấy thứ đó đâu phải vô ích. Cẩn thận kiểm lại, phụ huynh trong lớp này lưu số liên hệ phải bảy tám người, chỉ cần tùy tiện nhắn một vòng là kiểu gì cũng chạm tới được vài người.

Tìm ra được một người thì kéo sang những người khác lại càng dễ. Theo phụ huynh đó, Văn Minh nhanh chóng lần mò ra tài khoản mạng xã hội của mấy bạn học, lại lướt qua danh sách theo dõi, chẳng mấy chốc còn mò được cả mấy đứa chuyên chép bài tập cùng nhau.

Cậu nghĩ xem, thế giới thật nhỏ bé, chỉ cần lần qua người này thì sẽ tìm ra đúng hướng thôi, bọn họ trước kia chẳng qua chỉ thiếu một chút manh mối mà thôi. Nhưng tìm được người chưa phải trọng điểm, làm sao gửi tin tức để khiến bọn họ chạy đến đây mới là mấu chốt.

Văn Minh suy nghĩ một lát, rất nhanh đã tìm ra điểm đột phá… từ nỗi sợ lớn nhất của bọn chúng, chính là chuyện tài khoản game bị lộ.

Cậu gõ một tin:
“Tối nay Tiền Thụy lén chơi game bị người nhà phát hiện, cấp cứu gấp. Tôi đang trốn ở quầy bán quà vặt tầng hai, không biết phải làm sao.”

Ngay sau đó lại gửi thêm một tin khác:
“Tài khoản có nguy cơ bại lộ, tự giữ mình cho kỹ.”

Lần này hồi đáp tới cực nhanh, một ký hiệu thần bí được gửi lại, tám phần mười là ám hiệu gì đó trong nhóm. Văn Minh chắc chắn không hiểu bọn chúng dùng ám ngữ thế nào, nhưng cậu có đầu óc để đoán. Cậu không đi sâu vào, chỉ đáp lại một chữ ngắn gọn:
“Triệt.”

Dù sao Văn Minh cũng đoán được, tuổi này con trai mà chơi thân nhau như vậy chắc chắn phải có nguyên do đặc biệt. Phần nhiều chính là từ cái tài khoản game kia mà ra. Như vậy cậu chẳng khác nào tạo cho bọn chúng một cơ hội để vãn hồi.

Cửa sổ tin nhắn bên kia cứ hiện đang nhập mãi, lặp đi lặp lại, chắc bên trong còn đang giằng co dữ dội. Dù sao thì đồng đội đã rơi vào nguy cơ, nhưng nếu bọn chúng vội vàng xông qua thì lại khiến phụ huynh càng nghi ngờ.

Cứu viện hay khoanh tay đứng nhìn, tất cả đều liên quan tới vận mệnh chính bọn chúng.

Nhưng với Văn Minh thì không còn thời gian chần chừ nữa.

Dưới lầu vang lên một tràng ầm ĩ, âm thanh mơ hồ dần rõ, vài người cãi cọ ồn ào đang tiến lại gần trên lầu:
“Tiểu viện, chị đừng xúc động, từ từ nói chuyện với con, trẻ con cũng không phải cố ý như vậy.”
“Mẹ, đừng cản con, thằng nhóc này đã vô pháp vô thiên. Không dạy dỗ thì sau này nó còn định làm gì nữa. Tiền Thụy,con ra đây cho mẹ, trốn trong nhà người khác thì ra cái thể thống gì, lăn ra đây ngay!”

Xem ra nhân vật chính cũng đã xuất hiện, bất quá vẫn thiếu mất một người, Văn Minh cũng chẳng dám xem thường.

Chưa kịp nghĩ thêm, người nhà Tiền Thụy đã hùng hổ lao tới cửa cầu thang, chỉ vài bước đã tiến thẳng vào. Lúc này, mẹ Tiền Thụy vẫn còn giữ được chút lý trí trong cơn nguy cấp, nhớ ra phải nói một câu khách sáo với Văn Minh, mắt đảo khắp căn phòng dò xét:
“Ông chủ, Tiền Thụy- con trai chúng tôi có ở đây không? Nó nói tới chỗ cậu làm bài tập, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy về nhà, nó…”

Nhắc tới chuyện con trai gây họa, mặt bà ta chỉ thấy mất sạch thể diện, nói năng cũng lắp bắp, chỉ một mực đảo mắt tìm kiếm thằng nhóc xui xẻo trong phòng:
“Ông chủ, cậu đừng bao che cho nó, con trai tôi thế nào tôi còn không biết chắc.”

Văn Minh chẳng lẽ không rõ sao? Nhưng tình huống này, cậu còn có thể làm gì nữa, lôi thằng nhóc kia ra trước mặt cha mẹ nó sao?

Cậu chỉ im lặng, xoay tay nắm lấy chốt cửa… không mở được.

Tên nhóc chết tiệt kia đã khóa trái từ bên trong. Thật sự là từng giây từng phút đều tận lực gây phiền phức cho cậu!

Văn Minh day day huyệt thái dương, xoay người lấy ra cả chùm chìa khóa, vừa mở cửa vừa vội vàng giải thích:
“Tôi cũng không biết nói thế nào, nhóc trực tiếp xông vào phòng tôi, khuyên thế nào cũng không chịu ra ngoài.”

Cửa mở ra.

Một kẻ tr*n tr**ng đang nhảy nhót loạn xạ trong phòng, toàn bộ dáng người lộ ra không sót, cảnh tượng ấy thật sự quá chấn động. Mẹ Tiền Thụy nhất thời á khẩu, cả người run run lên:
“Con… con… con đang làm cái gì thế này!”

Đến nhà người khác mà giở trò lưu manh sao?!

Cái thằng chết tiệt này!

Mẹ Tiền Thụy thét chói tai một tiếng, lao lên định túm lấy tai con trai:
“Tiền Thụy! Mẹ với ba con lúc nào dạy con làm ra cái chuyện mất mặt xấu hổ thế này! Co định làm mất sạch mặt mũi của cha mẹ à!”

Sự xấu hổ, nhục nhã và tức giận cùng lúc bùng phát khiến bà ta bắt đầu chẳng lựa lời mà nói, hận không thể dùng những lời ác độc nhất để mắng vào mặt đứa con vốn luôn được nâng niu trong lòng bàn tay:
“Tiền Thụy! Dùng chứng minh thư của bà nội con để lén đăng ký tài khoản chơi game thì đã thôi, bây giờ còn làm ra cái chuyện mất mặt này, con là tới để khiến mẹ ê chề sao? Biết vậy ngay lúc mới sinh ra mẹ đã dìm chết cho xong!”

Tiền Thụy nhanh nhẹn né được, thoát khỏi cú vồ hung hãn của mẹ, kêu lên:
“Mẹ, bình tĩnh một chút!”

Văn Minh và Trịnh Huy thì lặng lẽ dịch về phía cửa…tình cảnh luân lý gia đình này có phần quá mức riêng tư, hai người bọn họ thực sự chịu không nổi, cảm giác như bị ép kéo vào một màn kịch chẳng hề liên quan.

Nhưng đúng lúc hai người vừa động, Tiền Thụy bỗng dưng phát hiện, không biết dây thần kinh nào chập mạch, nhóc đột ngột buông ra một câu:
“Quần áo này không phải con tự cởi, là bọn họ, là hai người bọn họ…”

Thế giới bỗng im phăng phắc.

Văn Minh và Trịnh Huy đang bước ra ngoài khựng lại, đồng loạt quay đầu nhìn cảnh gia đình náo loạn kia…có ý gì đây? Quần áo còn có thể là do hai người bọn họ ép nó cởi? Trời rơi xuống một cái nồi đen to tướng sao?!

Bị dồn đến mức ấy, Văn Minh cũng chẳng buồn nghĩ ngợi, bật thốt luôn:
“Tiền Thụy, em đang nói cái quái gì vậy, tình cảm anh với Trịnh Huy rất tốt, liên quan gì tới em?”