Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 91: Hết đường chối cãi



Tình cảm của cậu rốt cuộc hướng về đâu, còn chưa đủ rõ ràng sao?

“Anh… em…” Văn Minh thật sự lần đầu tiên hiểu thế nào gọi là khó lòng giãi bày. Cậu phải giải thích ra sao đây? Cậu đối với trẻ con không có một chút hứng thú nào hết, gu của cậu vốn dĩ là Trịnh Huy kiểu đó – cao ráo, chân dài, diện mạo tuấn tú, tám múi cơ bụng rõ ràng.

Còn cái loại nhóc con lông tơ chưa mọc đủ, chỉ cần nhìn thêm hai lần là thấy chướng mắt, để lại trong ấn tượng chỉ có gương mặt kéo mũi nhễ nhại.

A a a a a! Đồ dơ dáy, tránh xa tôi ra!

Nhưng những lời Tiền Thụy vừa thốt lại thành ra mang đến cho bà nội nó một cái “ý hay”. Đúng rồi, sao có thể để mọi lỗi đều đổ lên đầu cháu ngoan của mình chứ? Chắc chắn là có kẻ xấu làm bậy! Bà ta lập tức phụ họa theo:
“Đúng! Không phải Thụy Thụy sai, đều là hai người kia. Chính bọn họ lừa Thụy Thụy đến đây! Vô duyên vô cớ, cháu trai ngoan của chúng tôi việc gì phải tự c** q**n áo?”

“Em nói như vậy là muốn trốn tránh trách nhiệm à?” Văn Minh nhịn không nổi, âm lượng cũng cao lên, “Ý bà là sao? Quần áo nó còn đang nằm nguyên xi trên mặt đất, tôi căn bản không đụng vào. Không tin thì đi kiểm tra dấu vân tay xem.”

Nghĩ đến mấy bộ quần áo bẩn thỉu kia đang lăn lóc dưới đất, Văn Minh thật sự không muốn động vào một ngón tay. Cả căn phòng sạch sẽ của cậu bây giờ như thể bị vấy bẩn bởi bùn đất ngoài đường.

Chỉ cần đuổi thằng nhóc này ra khỏi cửa, cậu sẽ lập tức vứt sạch toàn bộ chăn ga gối đệm. Một đứa nhỏ chui qua giường thôi cũng khiến cậu khó chịu toàn thân, chỉ muốn quẳng ngay cái tai họa này đi.

Tiền Thụy lại sợ mẹ mình phát hiện ra có chỗ bất thường, liền vội vàng chêm thêm một câu:
“Ông chủ, con biết con không phải đứa trẻ ngoan, nhưng cũng không thể lấy chuyện con chơi game ra để uy h**p con, có phải không, con…”

Nhóc nghẹn lời, chỉ biết sụt sùi rơi nước mắt, trông bộ dáng thật đáng thương.

Hừ, cái thằng nhóc này… không học cái tốt, lại học nói dối thành thạo, mở miệng ra là bịa, coi nơi này thành cái trại huấn luyện diễn xuất chắc? Lúc đầu Văn Minh còn động chút lòng trắc ẩn, nhưng giờ thì sạch bách, chỉ còn lại sự cứng rắn không khoan nhượng.

Nếu để nó diễn kịch thành công, chẳng biết lát nữa sẽ làm trò gì thêm.

Văn Minh chỉ thẳng lên camera giám sát:
“Tiền Thụy, em đang nói bậy cái gì đó. Phòng khách nhà anh có camera, hai chúng ta căn bản chưa từng vào phòng làm gì em, nhiều lắm cũng chỉ ở đó một hai phút.”

“Còn nữa…” cậu dừng lại hai giây rồi nói tiếp, “Em nghĩ thử coi, nếu anh thật sự có chút ý tưởng đó, chuyện này dễ dàng kết thúc như vậy sao? Em có phải quá coi thường anh rồi không?”

Nhanh thế à?

Lời của Văn Minh tuôn ra dồn dập, chẳng ai kịp ngăn, đến lúc mọi người nghe rõ ràng cậu đã nói cái gì thì trong căn phòng nhỏ chỉ còn lại sự trầm mặc chết chóc lan tràn.

Nói sao đây, lời thì đúng là có lý, nhưng mà… có lẽ hơi “có lý quá đà” rồi.

Đến cả những người từng trải nơi đây cũng không dám nghe lọt tai.

Câu vừa rồi của Văn Minh lại vô tình thành cái cớ để bà nội Tiền Thụy bắt lấy, bà ta lập tức cao giọng, “Được a, hóa ra bình thường cháu trai tôi ở tiệm cậu nghe toàn mấy trò bậy bạ như thế này! Mấy cái chuyện xấu xa đó, chẳng phải đều là học từ cậu à!”

Bà ta như tìm được lối xả giận, không cần để ý gì mà dồn hết tức tối lên người Văn Minh, “Thụy Thụy nhà tôi bình thường là một đứa rất biết điều, giờ nhóc không chịu làm bài tập, suốt ngày cầm di động, khẳng định đều là cậu xúi giục! Còn trẻ mà không chịu làm việc đàng hoàng, cậu không thấy xấu hổ sao?”

Cậu phải xấu hổ cái gì? Con nhà người ta không học giỏi lại đổ lên đầu cậu à? Văn Minh thật sự mở mang tầm mắt, đối phương hoàn toàn chẳng để cậu một chút thể diện, liền hừ lạnh đáp:
“Chuyện này cũng liên quan đến tôi sao? Nó chỉ lại đây mua chút đồ, mượn chút mạng, thế là không học giỏi cũng trách tôi hết? Vậy còn các người làm cha mẹ thì sao, lẽ nào chỉ cần cho nó hai bữa cơm đã gọi là cha mẹ hoàn hảo? Khó trách con cái thành ra bộ dạng này.”

Miệng lưỡi Văn Minh sắc bén như dao, từng lời như cắt thẳng vào lòng bọn họ, khiến ai nấy đều biến sắc.

Mẹ Tiền Thụy cũng không nhịn nổi, vội vàng bênh con:
“Con trai chúng tôi- Thụy Thụy tuy thành tích bình thường, nhưng nhân phẩm không thành vấn đề, nó chưa bao giờ dối gạt chúng tôi. Các người nói vậy có quá đáng không?”

Quá đáng? Quá đáng chỗ nào? Bọn họ vu oan cho cậu, còn cậu chỉ mở miệng cãi lại mấy câu đã bảo là quá đáng? Nếu giờ cậu mắng chửi thẳng, chẳng lẽ bọn họ còn định khóc lóc ăn vạ?

Dao đã rút ra, đâm phải chỗ đau mới tính là đau.

Văn Minh trừng mắt, tiếp tục nói thẳng:
“Sao? Tôi nói sai chỗ nào? Quản con cho đàng hoàng đi, ai lại thấy ban ngày ban mặt không ở nhà học bài, mà chạy đến tiệm người khác? Không biết còn tưởng là đứa trẻ mồ côi không ai quản đó.”

“Cậu nói cái gì!” Cha Tiền Thụy cuối cùng cũng không nhịn được, giơ tay lên định tát Văn Minh. Nhưng tay ông ta vừa nhấc, Trịnh Huy đã một phen giữ chặt.

Cả người ông ta giống như gà con bị bắt, bị Trịnh Huy siết chặt chẳng thể động đậy.

Một bên là trung niên quanh năm chỉ biết nằm trong nhà, một bên là thanh niên tập thể hình đều đặn, sức lực hai bên căn bản không thể so. Muốn ra oai lúc này, thật sự chọn nhầm đối thủ.

Văn Minh thì chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn thò mặt lại gần:
“Thế nào, hùng hổ dữ lắm nhỉ. Tới đi, đánh ngay vào mặt tôi đây này. Có bản lĩnh thì đánh luôn cả hai chúng tôi, xem cảnh sát có bỏ qua không!”

Tự nhiên chạy tới nhà người khác gây sự, thế nào cũng tính là gây rối. Bọn họ chẳng phải thích náo loạn trước mặt thiên hạ sao, được thôi, cho bọn họ cái sân khấu, để bọn họ diễn đến cùng.

Dưới lầu lại vang lên tiếng người, từng tốp hàng xóm kéo đến xem, tình hình càng lúc càng ồn ào.

Người đến đầu tiên là Hà Phong, chủ nhiệm lớp. Anh ta hớt hải chạy tới, tóc tai bù xù, mặt còn đổ mồ hôi, không biết vội vàng từ đâu tới.

Ngay sau đó, mấy đứa bạn chí cốt của Tiền Thụy cũng lục tục kéo đến, phía sau còn có cả ông bà …chắc trong nhà lo lắng, không yên tâm để bọn nhỏ đi một mình nên cứng rắn đòi theo.

Xem cảnh này đi, náo nhiệt chưa?

Ở trước mặt chủ nhiệm lớp, cho dù là Tôn hầu tử cũng phải giả vờ lễ phép. Dũng khí Tiền Thụy vừa nãy còn sót lại liền tan biến sạch, vội vàng nhào vào vòng tay bà nội tìm chỗ dựa.

Nhìn ánh mắt nhóc láo liên, Hà Phong chỉ cần liếc là biết thằng nhóc này chắc chắn làm chuyện xấu không sai.

Thấy nhóc còn chưa mặc quần áo, chuyện xảy ra thế nào trong lòng anh ta đã hiểu rõ bảy tám phần, nhưng vẫn nghiêm giọng quát:
“Thế nào, Tiền Thụy, cảm thấy quay video bôi nhọ trường học không có lưu lượng, nên định tìm đường tắt à?”

Tiền Thụy lập tức đỏ bừng từ tai tới tận cổ chân, chỉ hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

Đám bạn thân ngày thường cũng không tha, còn chọc thêm:
“Anh Thụy, dạo này anh mở gói màu vàng mới à? Xét duyệt có qua nổi không đó?”

Mức độ thế này, mà đem lên phòng live stream thì phỏng chừng bị khóa ngay lập tức.

Văn Minh thì nhân cơ hội chen vào:
“Thầy Hà, học sinh lớp thầy thật sự lợi hại, mở miệng là bảo tôi có ý đồ với nó. Giờ chỉ cần tôi nói thêm hai câu, có khi còn phải vào tù mất.”

Lời vừa cứng vừa mỉa của Văn Minh càng khiến không khí thêm căng thẳng.

Mẹ Tiền Thụy thật sự không hiểu nổi, vì sao ngay cả thầy giáo cũng không đứng về phía bọn họ, vừa đến đã chất vấn Tiền Thụy, ý là thế nào?

“Thầy Hà, bình thường tôi vẫn tôn kính thầy là chủ nhiệm lớp, thầy nói gì chúng tôi cũng chưa từng cãi, nhưng bây giờ ý thầy là sao? Sao vừa đến liền hỏi tội con tôi, còn những người khác thì chẳng vấn đề gì?” Bà ta sốt ruột, giọng cũng càng thêm gay gắt.

Nếu như là lúc mới vào nghề, Hà Phong chắc chắn sẽ bị câu hỏi kia làm cho nghẹn họng, không biết trả lời thế nào. Nhưng bây giờ Hà Phong đã dày dạn giang hồ nhiều năm, sao còn bị mấy lời này chặn họng được?

Anh ta giơ tay ngăn lại, trực tiếp ném trở về, giọng bình tĩnh:
“So với hỏi người khác, Tiền Thụy, chính em lại đây nói, nói rõ ràng. Vừa nãy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

Nếu là người khác, Tiền Thụy có lẽ còn có thể gồng được chốc lát, nhưng đối diện ánh mắt Hà Phong, nhóc hoàn toàn không dám nhìn, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
“Là… là con tự c** q**n áo…”

Nói xong nhóc còn len lén ngẩng đầu nhìn nét mặt mọi người… hình như, cũng chưa đến mức hết đường?

Hà Phong cực kỳ không hài lòng với phản ứng này. Lúc bịa chuyện thì mồm miệng lanh lợi, đến khi phải giải thích thì lại ấp úng.
“Nam tử hán thì phải nói rõ ràng, dõng dạc lên!”

Câu nói ấy như một cú đánh thẳng, khiến Tiền Thụy hoảng loạn, trong giọng mang theo tiếng khóc:
“Con… con đâu có cố ý, con chỉ là gấp quá, thật sự không còn cách nào, nếu con có cách thì con cũng chẳng muốn như vậy… Ô…”

Trong khoảnh khắc đó, Hà Phong bỗng nhiên thấy cực kỳ thất vọng, nghiêm giọng nói:
“Tiền Thụy, trường học và cha mẹ vẫn luôn dạy em thế nào? Em có thể sợ hãi, có thể không biết chịu phạt, nhưng tuyệt đối không thể vì bản thân sai mà kéo người khác xuống nước. Bịa đặt hãm hại người khác, đó là chuyện tốt sao?”

Nước mắt Tiền Thụy tuôn như mưa, nhóc chỉ thấy càng lúc càng tủi thân:
“Con… con chỉ muốn nhờ anh ấy giúp một chút, anh ấy không chịu. Con chỉ muốn đùa một chút thôi, chúng ta đều là con trai, cũng đâu mất mát gì… nói cho cùng thì con mới là người thiệt…”

“Tiền Thụy!” Lần đầu tiên giọng Hà Phong nghiêm khắc đến thế, “Đây mà gọi là đùa sao? Nếu có người vu khống em làm chuyện quá đáng với người khác, em có vui không?”

Mấy học sinh khác nghe tới đây cuối cùng cũng hiểu rõ tình huống, không nhịn được chen vào:
“Anh Thụy, không phải anh từng nói hai ông chủ kia trông giống một đôi sao? Chuyện bát quái đó còn là anh kể cho bọn em nghe mà, sao giờ lại thành…”

Hà Phong quay đầu trừng mắt, cả bọn lập tức run rẩy, ngoan ngoãn khai tuốt tuột:
“Cái đó… thầy, Tiền Thụy bạn ấy từng nói. Bạn ấy từng bảo hai ông chủ là một đôi, chắc bạn ấy định lợi dụng chuyện này để thoát thân.”

“Đúng đó, Tiền Thụy từng nói qua, còn bảo có thể học theo phim mà dựng chuyện…”

Trước đây bọn chúng chỉ coi như xem phim mà bàn tán, trẻ con nghĩ rằng hãm hại người lớn rất dễ, chỉ cần tạo dư luận là có thể nhanh chóng chuyển hướng mâu thuẫn. Dù sao sau này sự thật cũng sáng tỏ, bọn chúng chỉ cần tranh thủ chút thời gian mà thôi.

Nhưng phim ảnh thì khác xa với hiện thực, trẻ con nói gì người lớn tin nấy đâu dễ thế. Bị thầy Hà hỏi hai câu thôi là bọn chúng đã phun sạch.

Anh Thụy, không phải bọn em không kiên định, mà là đối thủ quá mạnh…