Editor: Trang Thảo.
Nhưng tôi không thể chủ động hỏi cô ấy về tất cả những chuyện trong quá khứ.
Nếu những ký ức đó khiến cô ấy đau khổ, sao tôi có thể nhẫn tâm bắt cô ấy tự mình xát muối vào vết thương?
Sự do dự của tôi khiến Phạm đại sư không mấy tán thành. Anh ta hỏi tôi: “Nếu cậu không đành lòng để cô ấy tự bóc vết sẹo, vậy nếu chính cậu tìm ra chân tướng, rồi phát hiện cái giá để cô ấy sống tiếp là phải chịu đựng đau khổ thì sao?”
Trước đây tôi vốn không thích xem phim tình cảm, thậm chí còn chán ghét những lời thoại của nam nữ chính. Những câu chữ trau chuốt đó với tôi rất giả tạo, những dằn vặt kia cũng chỉ như rên rỉ vô bệnh.
Nhưng dường như bấy lâu nay, tôi cũng chỉ là một kẻ ích kỷ.
Ví dụ như khoảnh khắc đó, điều tôi nghĩ đến là nếu việc sống tiếp khiến cô ấy đau khổ, tôi nguyện cùng cô ấy gánh chịu, thậm chí thay cô ấy chịu đựng tất cả. Bất cứ điều gì có thể làm, tôi đều sẵn sàng, chỉ mong cô ấy tiếp tục sống.
Lúc gặp cô ấy, tôi cứ nghĩ cô ấy đã qua đời. Tôi tin con người có kiếp sau, và Giang Duyệt sẽ có một kiếp sau hạnh phúc. Vì vậy, tôi có thể chấp nhận việc cô ấy sống ở một thế giới không có tôi. Nhưng tôi không thể chấp nhận việc cô ấy cứ thế tan biến, vĩnh viễn dừng lại ở kiếp này.
Trang Thảo
Thành phố này rộng lớn như vậy, có đến 8,3 triệu dân, tôi biết đi đâu để tìm một cô gái đã bị lãng quên?
Một tuần trôi qua, trước mặt Giang Duyệt tôi vẫn tỏ ra bình thường. Nhưng thực tế, những ngày này tôi đang nghỉ đông, mỗi ngày sau khi đưa cô ấy đi làm, tôi lại chạy khắp các ngõ ngách trong thành phố để tìm thân xác của cô ấy.
Tôi không dám thể hiện quá nhiều trước mặt ông chủ Tạ, sợ ông sẽ nói lại với Giang Duyệt. Tôi chỉ có thể liên tục hỏi Phạm đại sư xem có cách nào giữ cô ấy không tiêu tan.
Nhưng Phạm đại sư dường như đã bốc hơi, nhiều ngày liền không hồi âm. Ngược lại, cậu bạn học từng giới thiệu anh ta cho tôi sau một tuần lại nhắn tin hỏi thăm: [T.ử Minh, chuyện đó giải quyết xong chưa?]
Tôi trả lời: [Giải quyết được một nửa rồi.]
Cậu bạn cũ họ Mã, tên Mã Thừa Bác, là bạn thời cấp ba và cũng là lớp trưởng năm đó. Sau khi tốt nghiệp, cậu ấy theo học tại một học viện điện ảnh danh tiếng. Tính tình luôn nhiệt tình, dù thời cấp ba tôi có phần lập dị, sau này cũng ít tham gia hoạt động lớp, nhưng cậu ấy vẫn luôn nhớ đến tôi.
Mã Thừa Bác: [Vậy thì tốt rồi.]
Mã Thừa Bác: [Nghề của bọn tôi tiếp xúc với mấy chuyện này nhiều lắm, thấy không ít vụ ban đầu không ai để ý, sau đó lại gây ra đại họa. Ông đừng chủ quan.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi: [Yên tâm đi, cảm ơn lớp trưởng.]
Mã Thừa Bác: [Có gì đâu, bạn cũ cả mà!]
Cậu ấy tán gẫu thêm với tôi vài câu, rồi cuối cùng cũng đi vào vấn đề chính.
Mã Thừa Bác: [Đúng rồi, còn chuyện này muốn nói với ông. Lớp mình lâu rồi chưa tụ tập, năm nay khó khăn lắm mới gom được hơn hai mươi người. Thứ Sáu này tại khách sạn Duyệt Lai nhé. Ông đã vắng mặt một lần rồi, lần này không được từ chối đâu đấy.]
Tôi hơi ngẩn người, bỗng nhận ra quả thực đã rất lâu rồi tôi không gặp lại bạn bè cấp ba.
Ngôi trường cấp ba tôi học là một trường tư thục trong thành phố, không khí ở đó cũng chẳng mấy tốt đẹp, giáo viên thì đủ kiểu người. Lớp chúng tôi thì còn đỡ, dù thành tích chỉ xếp hạng trung bình trong khối, nhưng được cái lớp trưởng rất có trách nhiệm. Thỉnh thoảng trong lớp có tình trạng bắt nạt bạn bè đều được lớp trưởng cùng mấy cán sự lớp ngăn chặn kịp thời, nên không xảy ra chuyện gì quá mức nghiêm trọng.
Nhưng trong ấn tượng của tôi về ngôi trường đó, vẫn luôn tồn tại những chuyện khiến người ta phải khinh miệt, cứ âm thầm truyền tai nhau trong đám học sinh. Vì vậy sau khi tốt nghiệp, tôi chưa từng quay lại lấy một lần. Ngay cả lần trước lớp trưởng tổ chức về trường thăm thầy cô và liên hoan, tôi cũng lấy lý do bận tăng ca để từ chối lời mời.
Lần này cậu ấy đã giúp tôi một việc lớn, xét về tình hay lý, tôi đều nên đi tham gia.
Dù sao cũng chỉ là một buổi tụ tập mà thôi.
Tôi: [Được rồi, lớp trưởng yên tâm, lần này tôi nhất định sẽ đến.]
Thứ Sáu chính là ngày mai.
Tôi nhìn con số trên lịch điện thoại, khẽ khoanh một dấu chéo nhỏ.
Bảy năm.
Tôi không biết Giang Duyệt đã biến thành quỷ từ lúc nào, nhưng ông chủ Tạ nói cho tôi biết, năm cuối cùng của thời hạn bảy năm đã trôi qua hơn một nửa. Cũng may là Giang Duyệt đã gặp được tôi trước mùa xuân. Nếu thời hạn cuối cùng là tiết Lập Xuân, vậy tôi chỉ còn lại chưa đầy hai tháng.
Dựa theo lời của Phạm đại sư, nếu thân xác của sinh hồn vẫn còn đó thì chỉ có một khả năng duy nhất, đó là người thực vật.
Được chăm sóc y tế gần bảy năm, vẫn luôn duy trì dấu hiệu sinh tồn nhưng lại không nhận được bất kỳ sự ràng buộc cảm xúc nào, tình huống này rất có khả năng là cô ấy không được chăm sóc tại nhà mà ở bệnh viện. Vì thế, tôi phải đi kiểm tra các bệnh viện trước.