Editor: Trang Thảo.
Trang Thảo
Nhưng nếu đúng như vậy, chi phí điều trị sẽ cực kỳ khổng lồ, vậy số tiền viện phí này là do ai chi trả?
Tôi có rất nhiều điều chưa nghĩ thông suốt, nhưng tất cả đều phải tìm thấy Giang Duyệt rồi mới tính tiếp được.
Thành phố này có hơn một trăm hai mươi cơ sở y tế, bao gồm cả các trung tâm dịch vụ y tế cộng đồng. Để tìm một người thực vật nằm viện bảy năm, phạm vi sàng lọc cũng đã thu hẹp lại rất nhiều.
Tôi có một vài người bạn cũ, người thì làm việc ở bệnh viện, người lại ở cục cảnh sát. Họ có những kênh thông tin nhất định có thể giúp tôi tìm người. Tôi đã trả một khoản thù lao để nhờ họ tra cứu về một cô gái tầm hai mươi bốn tuổi tên là Giang Duyệt, có thể đang nằm viện, khả năng cao là người thực vật, hoặc mắc bệnh nặng, hoặc bị thất lạc.
Thành phố này rất lớn, những cô gái tên Giang Duyệt cũng rất nhiều. Họ đã tìm thấy một vài người có thông tin trùng khớp, và cả tuần này tôi không ngừng di chuyển đến những nơi đó, để rồi cuối cùng lại thất vọng nhận ra không phải cô ấy.
Chẳng có ai trong số họ là Giang Duyệt cả.
Từ lo lắng đến thất vọng, rồi đến c.h.ế.t lặng. Sau đó, những người bạn giúp tôi đều bảo rằng: "T.ử Minh à, không có người thực vật nào tên Giang Duyệt nằm viện suốt bảy năm cả. Có phải cậu tìm nhầm người rồi không? Hoàn toàn không có người này mà?"
Tôi thẫn thờ ngồi trong nhà, thầm nghĩ nếu không phải ở thành phố này thì liệu có ở thành phố lân cận không. Nhưng nếu cô ấy không ở đất nước này thì sao? Hoặc giả căn bản không có ai biết cô ấy đang ở đâu, vậy tôi phải làm thế nào đây?
Ngày diễn ra buổi họp lớp, tôi dặn Giang Duyệt cứ ở nhà ma đợi tôi đến đón, vì tôi phải đi dự tiệc nên có thể sẽ về muộn một chút.
Cô ấy chỉ lặng lẽ nhìn tôi, gật đầu, rồi nghiêm túc viết vào cuốn sổ nhỏ: "Đợi Lục T.ử Minh đến đón mình."
Tôi hỏi cô ấy: “Duyệt Duyệt, sang năm Lục Thần sẽ tổ chức concert đấy, cô muốn đi xem trực tiếp không? Hay là chúng ta ở nhà xem livestream? Nghe nói anh ấy sẽ hát bài đ.á.n.h guitar trong bộ phim lần trước đấy.”
Cô ấy ngước mắt nhìn tôi, có lẽ đã nhận ra điều gì đó, hoặc cũng có thể chẳng biết gì cả. Cuối cùng, cô ấy chỉ lắc đầu, không nói một lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi mỉm cười bảo không sao, chúng ta sẽ xem thứ khác. Nhưng lúc quay lưng rời đi, tôi thấy rõ đôi mắt mình đỏ hoe phản chiếu qua tấm gương trong trung tâm thương mại.
Tôi nghĩ, có vẻ như cô ấy vẫn không hề thay đổi ý định, vẫn không muốn sống tiếp. Nhưng tôi cũng chẳng thể nào thay đổi được ý định của mình.
Nếu tôi thực sự không tìm thấy cô ấy thì sao? Nếu tôi thực sự không thể tránh việc làm tổn thương cô ấy thì sao? Nếu sự cầu may của tôi vô dụng và tôi bắt buộc phải hỏi cô ấy, vậy thì Duyệt Duyệt à, cô có thể vì tôi, không cần vì tôi cũng được, chỉ là lúc lựa chọn tiêu tan, cô có thể cân nhắc đến tôi một chút thôi được không? Chỉ một chút thôi là đủ rồi.
Tôi muốn cầu xin cô ấy, hãy chọn cách sống sót.
Bởi vì tôi thực sự không tìm được cô ấy.
Thành phố lớn đến vậy, làm sao có thể không để lại một chút dấu vết nào về cô ấy cơ chứ?
Làm sao có thể không có lấy một người nào nhớ đến cô ấy?
Khi tôi bước vào khách sạn Duyệt Lai, các bạn học cũ thời cấp ba đã đến hơn nửa. Nhờ sự dẫn dắt của lớp trưởng nên bầu không khí khá hòa hợp. Chỉ có điều tâm trí tôi cứ treo lơ lửng, hoàn toàn không có ý định chủ động tham gia vào cuộc trò chuyện nào. Thỉnh thoảng có người nhắc đến tên mình, tôi mới mỉm cười đáp lại vài câu.
Vốn dĩ trước đây sự hiện diện của tôi trong lớp cũng không cao. Ngoại trừ thành tích học tập có phần nổi trội, tôi gần như chưa từng tham gia bất kỳ hoạt động tập thể nào. À, thật ra cũng có một lần, tôi từng đại diện lớp lên sân khấu biểu diễn trong buổi văn nghệ mừng năm mới.
“T.ử Minh.” Lớp trưởng đã uống chút rượu, có lẽ thấy tôi ngồi bên cạnh không nói năng gì nên chủ động nhắc lại chuyện buổi văn nghệ năm ấy: “Cái khách sạn hôm nay đúng là có duyên với ông thật. Lúc đó chẳng phải ông có ước mơ âm nhạc sao? Tôi còn nhớ ông từng đăng bản phối của mình lên một ứng dụng âm nhạc. Tên bài hát chính là Duyệt Lai. Hồi đó ông đàn hát bài này trong buổi văn nghệ, mấy em gái dưới sân khấu mắt ai cũng sáng rực như sao.”
Vậy sao?
Năm nay tôi đã hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp cấp ba cũng gần bảy năm rồi. Tôi không còn nhớ rõ mình từng có một giấc mơ như thế. Suy cho cùng, nghề nghệ sĩ âm nhạc cách thực tế quá xa vời. Ngay cả cây đàn guitar tôi cũng đã rất lâu rồi không chạm đến.
“Đúng vậy.” Lớp trưởng như càng nói càng hăng: “Ông không nhớ thật sao? Ông ít khi xem tin tức, nhưng có một bạn nữ sinh, bài hát nào của ông cô ấy cũng nghiêm túc chia sẻ lại. Tôi nhớ cực kỳ rõ, vì định vị của cô ấy ngay tại trường mình, mà danh sách quan tâm chỉ có duy nhất mình ông.”