Editor: Trang Thảo.
... Giang Duyệt.
Thực ra tôi cũng biết đ.á.n.h guitar, tôi còn họ Lục, tính ra tôi cũng là nửa cái “tiểu thịt tươi” rồi.
Nặn kem đ.á.n.h răng cho Lục T.ử Minh.
Chỉ cần gương thôi sao?
Ừm, chỉ cần cái này là đủ rồi.
... Chờ Lục T.ử Minh đến đón mình.
Chờ Lục T.ử Minh đến đón mình.
Tôi đột ngột đứng phắt dậy, vơ lấy chiếc áo khoác trên lưng ghế, mặc kệ những tiếng gọi ngơ ngác của bạn học phía sau, sải bước lao khỏi khách sạn. Đúng giờ cao điểm, phố xá xe cộ như nước, tắc nghẽn không lối thoát, gió lạnh cuốn theo mưa phùn tạt thẳng vào cổ áo tôi.
Điện thoại rung liên hồi, tôi không buồn để ý.
Tôi nhớ lại năm đó. Tôi học lớp 11, gia đình không đồng ý cho tôi theo ngành âm nhạc vì cho rằng không có tương lai. Tôi không bị thuyết phục, vẫn kiên trì tự học soạn nhạc. Lớp trưởng bảo tôi biểu diễn văn nghệ mừng năm mới. Sau khi đồng ý, chiều nào tôi cũng trốn tiết tự học để đến phòng học vắng người luyện tập.
Có một ngày, tôi thấy ngoài phòng học có một cô bé đang ngồi xổm. Trời rất lạnh, cô ấy mặc áo rất mỏng, đôi bàn tay đỏ ửng vì cóng, cả người thu lại thành một cục như đang tìm thứ gì đó trong cặp sách.
Vốn định bỏ đi, nhưng tôi thấy hình như cô ấy đang khóc. Có thứ gì đó trong suốt rơi xuống mu bàn tay cô ấy, từng giọt rồi từng giọt.
Thế là bước chân tôi dừng lại. Tôi xoay người tiến về phía cô ấy: “Bạn ơi, bạn sao thế?”
Cô ấy nghe thấy tiếng tôi thì bất chợt run rẩy, gương mặt vùi sâu vào bóng tối của mái tóc, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy chiếc cặp sách hơn, không nói lời nào.
Tôi ngẫm nghĩ một chút, lục lọi trong cặp nửa ngày chẳng tìm thấy gì, chỉ chạm được quả quýt vừa mua ở căng tin trường và một gói khăn giấy.
Tôi cũng ngồi xổm xuống, đưa cho cô ấy một tờ khăn giấy: “Cho này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô ấy dường như đang quan sát tôi từ trong bóng tối. Hồi lâu sau mới nhận lấy, nhỏ giọng đáp: “Cảm ơn.” Một lát sau, cô ấy hỏi tôi là ai. Tôi bảo mình học khối 11, tên Lục T.ử Minh, rồi hỏi ngược lại tên cô ấy.
Cô ấy trầm mặc một lúc: “Tôi... tên tôi là Dư, trong dư thừa.”
Cô ấy không chịu nói tên đầy đủ, tôi cũng chẳng để tâm, chỉ mỉm cười: “Ai bảo Dư là dư thừa? Tại sao không phải là ý nghĩa Niên Niên Hữu Dư (năm nào cũng có dư) chứ?”
Cô ấy khẽ nghiêng đầu nhìn tôi. Tôi chỉ thấy đôi mắt đen trắng phân minh, con ngươi rất sạch sẽ nhưng vành mắt lại đỏ hoe.
Có lẽ vì quá buồn chán, tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy, hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô ấy thầm thì: “Quên mang sách, thầy phạt tôi ra ngoài tìm. Không tìm thấy thì không được vào lớp.”
Giáo viên trường cấp ba của chúng tôi có vài người là như vậy. Là một học sinh, tôi thấy thật cạn lời nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn, chỉ có thể nói đùa: “Sao lại quên mang sách thế? Tôi thì thường toàn quên mang bài tập thôi.”
“Tôi...” Cô ấy mấp máy môi: “Trí nhớ của tôi không tốt, xin lỗi... anh.”
Tôi nhất thời lúng túng: “Cô xin lỗi tôi làm gì? Trí nhớ không tốt cũng đâu phải chuyện gì to tát. Sau này nếu không nhớ được thì cô cứ viết lại là xong.” Nói rồi, tôi đưa quả quýt trong túi cho cô ấy: “Cái này cho cô, đừng buồn nữa.”
Sau đó cô ấy nhận lấy quả quýt. Tôi còn kể với cô ấy rằng gần đây mình vừa sáng tác một bản nhạc tên là Duyệt Lai, ý nghĩa là “vui vẻ một chút đi”, và đề nghị đàn cho cô ấy nghe.
Ngày hôm đó, giữa cơn gió thu lạnh lẽo, tôi khẽ ngân nga giai điệu. Đôi mắt cô ấy sáng bừng lên, nói với tôi: “Anh giỏi thật đấy.”
Trang Thảo
Tôi hơi ngại: “Tôi chỉ viết chơi thôi, giờ cũng có vài bài khác đăng trên ứng dụng rồi, dù chắc chẳng có ai nghe đâu.”
Trước khi đi, tôi còn nhắn nhủ: “Buổi văn nghệ năm mới tôi cũng sẽ hát bài này, coi như lời chúc cô mỗi ngày đều vui vẻ nhé.”
Nhưng sau đó tôi không bao giờ gặp lại cô ấy nữa. Tôi đã quên mất cô ấy.
Ký ức con người thật là kỳ lạ.
Đối với tôi, đó là một chuyện nhỏ nhặt đến mức không đáng kể. Tôi thậm chí không biết tên cô ấy, chỉ để lại một lời chúc “mỗi ngày vui vẻ” bâng quơ. Trong bảy năm sau đó, tôi chưa từng mở lại ứng dụng âm nhạc kia. Tôi từ bỏ guitar, không quay lại trường cũ, và cũng chẳng bao giờ nhớ về cô gái ngồi xổm trước cửa phòng học năm ấy nữa.
Ký ức con người thật là kỳ lạ.
Ngay khoảnh khắc ý nghĩ “Cô ấy có phải là Giang Duyệt không” hiện lên, cái đêm đông yên tĩnh và lạnh lẽo đó, ngay cả ánh trăng nhạt nhòa vương trên mắt cô ấy, tờ khăn giấy bị cô ấy vò nhăn, cho đến quả quýt trông chẳng mấy đẹp mã... từng khung hình đều hiện ra rõ mồn một trước mắt tôi.
Đôi mắt cô ấy nhìn chằm chằm khi tôi nói “Tôi cũng biết đ.á.n.h guitar”, gương mặt chàng trai đ.á.n.h guitar mà cô ấy nhắc đến khi tôi chọn gương, mái tóc bay bồng bềnh đầy vui sướng khi tôi mua cho cô ấy cuốn sổ nhỏ, từng nét chữ cô ấy nắn nót viết trên gương, và cả ly nước cô ấy bưng đến khi tôi bị ốm.