Editor: Trang Thảo.
Hóa ra mọi chuyện đều có tiền căn hậu quả. Tôi cứ ngỡ cô ấy biết tên tôi là vì cô ấy là quỷ. Tôi cứ ngỡ cô ấy viết lên gương là vì tiện lợi. Tôi cứ ngỡ cô ấy thích Lục Thần nên mới muốn đưa cô ấy đi xem concert. Tôi cứ ngỡ, tôi cứ ngỡ...
Làm sao tôi có thể quên mất em cơ chứ.
Tôi lao thẳng tới tòa nhà Kim Thành, tựa như một kẻ điên lướt qua cả ông chủ Tạ đang định chào hỏi ở cửa quán trà. Mặc kệ những nhân viên đang ngơ ngác, tôi xông thẳng tới trước mặt chiếc gương đồng kia.
Trong căn phòng tận cùng của cổ trạch, nến đỏ lay lắt, khói nhẹ lượn lờ. Cô ấy từ trong gương từ từ hiện ra, đôi mắt trong veo nhìn tôi: “Lục T.ử Minh, anh đến đón tôi à?”
Trang Thảo
Hốc mắt tôi đỏ hoe trong nháy mắt, nước mắt như vỡ đê tuôn ra không ngừng.
Cô ấy ngẩn người, rồi bối rối tiến lại gần tôi một chút: “Lục T.ử Minh...”
Tôi ôm chầm lấy cô ấy, nhưng chẳng chạm vào được gì cả. Mái tóc cô ấy vương trên cổ tôi mang theo một cảm giác lạnh lẽo thấu xương. Tôi nghẹn ngào gọi: “Duyệt Duyệt.”
Giang Duyệt đứng sững tại chỗ. Hồi lâu sau mới lí nhí đáp: “Ừm.”
Cô ấy dường như định nắm lấy vạt áo tôi, hoặc là không. Bởi vì không có hơi ấm con người, tôi cảm giác mình vĩnh viễn chẳng thể chạm vào được cô gái từng trốn trong bóng tối nhìn trộm tôi năm nào nữa.
Nhận thức đó như một nhát d.a.o đ.â.m thấu l.ồ.ng n.g.ự.c. Nước mắt rơi lã chã, nỗi đau khổ và hối hận bao trùm lấy tâm trí tôi. Tôi gian nan hỏi cô ấy: “Duyệt Duyệt, tôi có thể cầu xin em một việc được không?”
Giang Duyệt trầm mặc một cách lạ thường, có lẽ đã đoán được điều gì. Cô ấy khẽ khàng đáp: “Xin... lỗi.” Nói xong, cô ấy khẽ động đậy, muốn thoát khỏi vòng tay tôi.
“Duyệt Duyệt...” Tôi chẳng nghe lọt tai lời nào, cũng không muốn buông tay. Nỗi sợ hãi như lưỡi d.a.o sắc bén rạch nát trái tim vốn đã chai sạn của tôi. Tôi thấp giọng nài nỉ: “Em có thể sống tiếp không? Tôi cầu xin em hãy sống tiếp. Tôi nguyện làm tất cả mọi thứ. Tôi sẽ đối xử với em thật tốt, em muốn gì tôi cũng sẽ làm cùng em. Chẳng phải em thích nghe tôi đàn guitar sao? Tôi có thể đi học lại...”
Cô ấy sững sờ.
Chẳng biết bao lâu sau, lòng tôi càng lúc càng trống trải. Ngước mắt lên nhìn, bóng hình ấy tựa như cát bụi, chậm rãi thoát khỏi vòng tay tôi. Cuối cùng cô ấy hóa thành một làn sương, đứng cách tôi vài mét, nghiêng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt Giang Duyệt đỏ hoe. Cô ấy mấp máy môi muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, cuối cùng chậm rãi lùi lại, vừa lùi vừa lắc đầu: “Lục T.ử Minh... tôi, tôi không được đâu.”
“Duyệt Duyệt!” Tôi đứng bật dậy, giọng khàn đặc: “Em đừng đi.”
“Tôi chẳng có gì tốt cả.” Cô ấy trầm giọng: “Trí nhớ kém, ngốc nghếch, lại còn dơ bẩn... tôi là quỷ, sẽ làm hại anh. Anh tốt như vậy... tôi không thể hại anh được.”
“Nhưng mà...” Tôi nhìn cô ấy: “Tôi thích em.”
Cô ấy lại sững người một lần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tôi thật sự rất thích em.” Tôi nói: “Em là cô gái tốt đẹp nhất mà tôi từng gặp.”
Cô ấy nhìn tôi, và vành mắt cũng dần đỏ lên.
Quỷ cũng biết rơi lệ sao? Nước mắt của cô ấy sẽ như thế nào?
Tôi nói: “Duyệt Duyệt, em có thể ở bên cạnh tôi không? Tuy tôi chẳng có gì trong tay, nhưng tôi sẽ chăm sóc em thật tốt, không để em phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa. Tôi dùng cả mạng sống của mình để đảm bảo.”
Ánh mắt cô ấy thoáng chút thẫn thờ như đang đấu tranh, nhưng rồi vẫn lắc đầu, xoay người định rời đi.
“Cậu có phải ngốc không? Giang Duyệt mềm lòng nhất, lại đơn thuần, cậu phải bán t.h.ả.m, khóc lóc kể khổ đi chứ.”
Giây phút này, trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói có phần quen tai. Rõ ràng là một chuyện rất quái dị, nhưng nó lại nhen nhóm lên tia hy vọng cuối cùng trong lòng tôi.
Duyệt Duyệt thực sự rất mềm lòng.
“Em thực sự định bỏ rơi tôi sao?” Tôi bỗng chốc thông suốt được hai chữ bán t.h.ả.m. Thừa dịp nước mắt vẫn còn đó, tôi nhìn cô ấy với ánh mắt đau thương: “Nếu em c.h.ế.t đi, tôi cũng không sống nổi.”
Cô ấy quay đầu lại, biểu cảm đã thay đổi, đôi môi mấp máy.
“Sau này buổi sáng không có ai nặn kem đ.á.n.h răng cho, tôi sẽ đi làm muộn,” tôi thở dài, “Đi muộn sẽ bị sếp đuổi việc. Đuổi việc thì không có tiền. Không có tiền thì không có cơm ăn. Rồi tôi sẽ c.h.ế.t đói ở trong nhà cho xem...”
Đôi mắt Giang Duyệt càng lúc càng mở to, cô ấy kinh hoàng nhìn tôi.
Tôi có chút áy náy, nhưng vẫn nỗ lực sắt đá: “Sau này tôi ốm cũng chẳng có ai bưng nước đưa t.h.u.ố.c. Tôi sẽ bệnh đến mức thoi thóp, khéo c.h.ế.t cả tháng trời cũng chẳng ai phát hiện ra...”
Cô ấy không nhịn được mà tiến về phía tôi hai bước.
“Duyệt Duyệt chẳng phải đã nói là muốn nuôi tôi sao, nhưng em đi rồi, tôi không sống nổi nữa.” Tôi nhìn cô ấy đầy đáng thương, cố nặn ra thêm hai giọt nước mắt: “Có phải em chê tôi không đủ đẹp trai, lại còn ăn nhiều, không biết kiếm tiền, nên em đổi ý không muốn quản tôi nữa đúng không?”
“Tôi, tôi...” Giang Duyệt cuống quýt bay đến bên cạnh tôi. Thấy tôi ngồi xổm dưới đất ra vẻ tự bế, cô ấy bay quanh tôi hai vòng, cuối cùng chỉ vụng về thốt ra một câu: “Tôi không đi nữa.”
Tôi vùi đầu vào đầu gối, chỉ lộ ra đôi mắt, giả vờ nghẹn ngào hỏi: “Em có gạt tôi không?”
Giang Duyệt điên cuồng lắc đầu: “Không đâu.”
Nói xong, cô ấy hạ quyết tâm vươn tay ra, nghiêm túc xoa đầu tôi, giọng nói mềm mại: “Anh phải sống thật tốt đấy.”
Hốc mắt tôi lại nóng lên, khẽ đáp: “Em cũng vậy.”